Trực giác của người mẹ

Tôi nhìn đồng hồ. Gần 4 giờ rồi, đã đến lúc tôi rời khỏi bệnh viện. Tôi thường xuyên có mặt ở đây kể từ khi con mình nhập viện. Khi Lisa bị cảm lạnh kéo dài, tôi đưa con bé đến bệnh viện và bác sĩ nhi đã nghe thấy tiếng nhịp tim không ổn định của con bé.

– Có thể sẽ không có gì nghiêm trọng cả đâu, – ông trấn an tôi. – Nhưng tôi nghĩ cô bé nên được kiểm tra kỹ lưỡng.

Hai ngày sau, vợ chồng tôi cùng bốn đứa con con lại đưa Lisa đi khám bệnh ở Denver. Chúng tôi đã lên kế hoạch kết hợp vui chơi trong chuyến đi này, như thăm thú viện bảo tàng, rồi ghé tiệm ăn nào đó dùng bữa trưa. Nhưng rồi cuối cùng cả nhà chúng tôi phải dùng bữa tại căng tin của bệnh viện trong khi chờ kết quả điện tâm đồ và chụp X-quang lồng ngực của Lisa. Cuối cùng, bác sĩ cho chúng tôi biết tình trạng của Lisa được gọi là tồn tại ống động mạch.

– Trước khi một đứa bé được sinh ra, máu lưu thông qua phổi. Nhưng khi đứa trẻ ra đời và bắt đầu thở, mạch máu tạm thời này sẽ phải đóng lại. – Ông giải thích. – Với Lisa thì không như vậy, cho nên máu chứa oxi không đến được cơ thể. Bé cần được phẫu thuật.

Tôi thật sự sợ hãi trước thông tin này, nhưng một lần nữa bác sĩ lại trấn an tôi, bảo rằng tình trạng này khá là thông thường.

Lisa được nhập viện và lịch mổ là vào tuần tiếp theo.

Khi nghe tin về tình trạng của Lisa, bạn bè thân thuộc đã giúp đỡ chúng tôi rất nhiều. Họ mua quà gửi đến, và giúp chúng tôi chăm sóc bốn đứa con còn lại của mình. Từ đó, tôi cứ đi đi lại lại giữa nhà mình và bệnh viện. Cứ mỗi tối, sau khi Lisa ngủ, tôi lái xe về nhà, và rồi 5 giờ sáng lại đến với con trước khi nó tỉnh giấc. Với lịch sinh hoạt như vậy, tôi gần như không thể gần gũi chăm sóc bốn đứa con còn lại mà đành giao phó cho chồng. Hôm nay thì chồng tôi, một huấn luyện viên bóng rổ, có một cuộc thi đấu nên không thể đón các con về ăn tối. Được sự động viên của các y tá, tôi đồng ý rời bệnh viện sớm.

Tôi nhìn đồng hồ lần nữa. Đúng 4 giờ chiều. Nếu không rời khỏi đây sớm, có thể tôi sẽ bị kẹt xe vì hôm nay là cuối tuần. Tôi biết là mình nên đi, nhưng có điều gì đó cứ khiến tôi nấn ná.

Ừ, chỉ năm mười phút thôi có ảnh hưởng gì đâu chứ.

4 giờ 5 phút, tôi hát cho Lisa nghe mấy bài hát quen thuộc.

4 giờ 10, tôi chỉnh lại cửa chớp và tưới mấy cây xanh đặt trên bệ cửa sổ.

4 giờ 15, tôi quỳ xuống để khởi động hộp nhạc cho Lisa. Con bé có vẻ không được khỏe cho lắm. Môi con tôi trông hơi xanh, nhịp thở ngắn. Hoảng hốt, tôi bấm chuông báo động. Một cô y tá chạy đến. Cô ấy vỗ vai tôi bảo:

– Con chị ổn cả mà. Chị cần phải về nhà với mấy đứa lớn đi chứ. Chúng tôi sẽ chăm sóc Lisa cẩn thận.

Tôi biết cô ấy đã nhận định sai. Tôi chạy ngay tới phòng y tá.

– Làm ơn đến kiểm tra với, – tôi van nài. – Con tôi bị làm sao thật mà.

Một cô nhìn lên:

– Chị đừng lo. Chúng tôi mới kiểm tra bé đây mà.

Cháu hoàn toàn ổn cả. Lát nữa sẽ có người của ca trực tiếp theo đến để kiểm tra bé lần nữa ngay khi chúng tôi hoàn thành xong bản báo cáo. Chị cứ về đi và đừng lo lắng gì cả.

Lúc đó, tôi thật sự kích động.

– Ai đó giúp với! – Tôi vừa hét vừa chạy dọc theo sảnh bệnh viện.

Văn phòng của bác sĩ khoa tim nằm xa khỏi khu vực phòng bệnh nhân. Cô thư kí của bác sĩ nhảy dựng lên, cố chặn tôi lại khi tôi bất ngờ mở cửa xông vào. Nhưng tôi đã kịp chộp lấy tay bác sĩ.

– Ông phải đi với tôi ngay bây giờ, – tôi nức nở. – Không ai nghe tôi cả, mà con tôi thì đang chết dần đấy bác sĩ.

– Chị quá căng thẳng rồi, – bác sĩ nói, – nhưng thôi được, tôi sẽ đi cùng chị.

Và tôi cứ thế kéo ông chạy băng băng qua sảnh. Chỉ cần một cái nhìn vào cô con gái bé bỏng phờ phạc của tôi, bác sĩ đã vội vàng bắt tay vào hành động.

Ngay lập tức, cả căn phòng đầy ắp bác sĩ lẫn y tá. Trong góc phòng, nơi tôi náu mình vào để nhường chỗ cho họ thăm khám Lisa, tôi thật sự hoảng loạn nghe họ đối thoại với nhau: “nhịp tim thấp… phẫu thuật ngay… may mà phát hiện kịp thời, nếu không cô bé chắc không thể qua khỏi…”.

Nhờ có sự chần chừ không chịu về ngay của tôi và sự phát hiện kịp thời đó mà con tôi được cứu sống. Quả thật đó là một điều kỳ diệu. Chúa vẫn thường thực hiện những điều kỳ diệu như vậy qua trực giác của những người mẹ.

~ Ellen Javernick

Yêu một người

Yêu một người là khi bạn trân trọng món quà người ấy tặng dù món quà đó chẳng đáng giá bao nhiêu.

Hồ nước

Một Ông chủ người Hindu lớn tuổi mệt mỏi vì người thợ học việc cứ tối ngày phàn nàn nên một buổi sáng nọ ông bảo anh ta đi mua một ít muối...

Báu vật tiềm ẩn

Ông cụ Donovan là một người bẳn tính và không ưa trẻ con. Ông thường la rầy mỗi khi chúng tôi đến gần khu vườn nhà ông.

Câu chuyện tình yêu #2

Vào một buổi sáng ở một bệnh viện nhỏ, một Ông cụ khoảng 80 tuổi trình bày với chúng tôi là mình cần phải cắt chỉ khâu vết thương ở ngón tay cái. Ông nói với chúng tôi là ông đang rất vội vì ông có một cuộc hẹn vào lúc 9 giờ.

Nếu tôi được sống một lần nữa

Nếu tôi được sống một lần nữa…

Hãy để cuộc sống dạy bạn

Ở một vũng nước kia có một đám rận nước. Ngày ngày, chúng hay trèo lên các ngọn cỏ lau để ngắm ánh mặt trời...

Món quà vàng

Một người cha đã trách mắng đứa con gái năm tuổi của mình vì đã phung phí một tờ giấy gói quà màu vàng sang trọng...

Đừng vội kết án

Vừa nhận được điện thoại, nam bác sĩ vội vã tới bệnh viện. Ông khoác vội trang phục phẫu thuật và tiến ngay tới phòng mổ.

Ông lão ăn mày

Ông lão ăn mày! Người ta gọi ông như thế vì ông nghèo và không nhà cửa. Thực ra, ông chưa hề chìa tay xin ai một đồng xu.