Bạn vẽ gì cho bức tranh cuộc sống

“Trong tia nắng của bình minh sớm mai còn nghe đâu đó những hơi ấm của lời yêu đắm say”.

Để trọn vẹn một tình yêu không chỉ có những khoảng ồn ã của cuộc sống, mà còn cả những hạnh phúc vô bờ từ nụ cười của những người cần mình giúp đỡ.

“Có một blogger đã từng viết: Cuộc sống này có màu gì?

Và rồi một blogger khác đã từng trả lời: Màu của cuộc sống là bảy sắc cầu vồng.”

Khi không khí oi ả còn đương ngột ngạt đến tận cùng ngóc ngách của sự sống, khi niềm tin và sự hoài nghi chiếm chọn buồng phổi của hơi thở vốn yếu ớt trong con người thì bảy sắc ấy liệu có tồn tại?

Tất nhiên là không rồi. Nó sẽ chỉ là một màu xám xịt những u mê mà tăm tối, bức bối mà người ta không thể giải tỏa.

Vậy ra, màu của cuộc sống cũng biến đổi được đấy…

Ừ, phải biến đổi chứ, mà biến đổi thật nhiều nữa là khác. Biến đổi cho đến khi khung màu chuẩn của con người vỡ tung ra và bão hòa trong bể đời mênh mang vô tận này.

Và khi có hộp màu ấy rồi, người ta sẽ làm gì nhỉ?

Tất nhiên không phải để vứt đi rồi, bản chất tham lam của con người là không bao giờ ngừng lại… Người ta sẽ rút cả máu, nước mắt và cả những gì quý giá, yêu thương nhất trong đời mà trộn lại, vo tròn để tạo ra chất kết dính hỗn tạp và không ngừng nhỏ lên những loại bột kim loại người ta gọi là cảm xúc để tạo ra một cây bút vẽ cuộc sống của chính mình.
Với cây bút vẽ của mình, người ta lại vẽ lên thật nhiều nhiều những điều bản thân họ đôi khi không biết ý nghĩa của nó. Họ đưa bút một cách vô thức và không hiểu những nét vẽ mình tạo ra sẽ thành hình thù gì. Nhưng nó sống và không ngừng trỗi dậy – những hình vẽ ấy – nó là một loại sinh vật ăn bám, sống kí sinh trên tư tưởng và những chỉ thị của bộ não con người. Có một số đã ở bên họ, an ủi họ và lắng nghe họ. Một số khác điều khiển ngược lại những người đã vẽ ra chúng, kéo họ xuống vũng sình lầy lội, nhơ nhuốc của điểm cuối tâm hồn. Chỉ tới khi bạn kiểm soát được con người mình bạn mới có thể kiểm soát được nét vẽ của mình.

Con người vốn tham lam và gần như là vô vọng trong việc dạy họ cách bắt đầu từ những nét đơn giản hơn. Và như vậy, những nét loạn bút, những nét mất kiểm soát nguệch ngoạc, từ run rẩy đến mạnh mẽ kéo ra, lan tràn như một con virut đục phá không thể kiềm chế …
Ôi bạn à.. hãy bình tâm lại đi nào, hãy ngừng những nét lớn lao để học cách vẽ cho cuộc sống mình những đường thẳng, đường cong đơn giản đã.

Hãy dựng lên một phác thảo cho niềm tin và từng nét vẽ lên bức tranh, sinh linh mà mình cần.

Hãy học cách vẽ một hình tròn trước khi vẽ một quả cam.

Hãy học cách vẽ một niềm tin trước khi vẽ ra một hạnh phúc.

Hãy học cách vẽ sự tha thứ trước khi vẽ sự yêu thương…

Và trên hết, hãy học cách vẽ ra ước mơ, không phải để nó nhấn chìm ta xuống mà để dẫn lên cao thật cao, con đường dẫn tới phía trước…

Vậy sẽ vẽ chứ?

Vẽ đừng run tay và đừng chùn lại.

Ừm, tôi sẽ vẽ một thiên thần… khi ngòi bút còn chưa dừng lại. Tôi sẽ vẽ lên thiên thần ấy từ chính những hình tròn, hình vuông, nét gạch, nét xiên…

Còn bạn, bạn sẽ vẽ gì đây?

True love

Moses Mendelssohn, ông nội của nhà soạn nhạc nổi tiếng người Đức, là một người có vẻ ngoài rất xấu xí. Ngoài vóc người thấp bé, ông còn bị gù lăng nữa.

Chú mèo không có miệng

Cuộc sống của người Nhật rất tất bật. Trong thời đại công nghiệp, máy tính và tên lửa, người lớn đi làm, trẻ em đi học, cứ thế hàng ngày, hàng tuần… Họ ít có thời gian để ý đến nhau.

Món quà vàng

Một người cha đã trách mắng đứa con gái năm tuổi của mình vì đã phung phí một tờ giấy gói quà màu vàng sang trọng...

Điều kỳ diệu của tình yêu

Như mọi người mẹ chu đáo khác, khi Karen biết mình sắp sinh em bé, cô chuẩn bị tinh thần cho cậu con trai 3 tuổi là Michael. Tối tối Michael áp tai vào bụng mẹ và hát cho em nghe.

Cô gái ở cửa hàng bán CD

Có một chàng trai bị bệnh ung thư. Chàng trai 19 tuổi, nhưng có thể chết bất kỳ lúc nào vì căn bệnh quái ác này. Suốt ngày, chàng trai phải nằm trong nhà, được sự chăm sóc cẩn thận đến nghiêm ngặt của bố mẹ.

Điều gì là thật sự quan trọng?

Cách đây vài năm, tại Đại hội Thể thao dành cho vận động viên khuyết tật tổ chức ở Seattle, có chín vận động viên xếp hàng tại vạch xuất phát để tham dự cuộc thi chạy ngắn 95 mét.

Những con đường mới

Lúc ấy là năm 1903. Bà Annie Johnson sinh sống tại Arkansascùng hai con trai và đang lâm vào tình cảnh bế tắc. Tiền bạc của bà gần như đã cạn, bản thân bà không có khả năng đặc biệt nào ngoài việc đọc và cộng những con số đơn giản...

Báu vật tiềm ẩn

Ông cụ Donovan là một người bẳn tính và không ưa trẻ con. Ông thường la rầy mỗi khi chúng tôi đến gần khu vườn nhà ông.

Khó khăn thử thách để lại gì

Con đường ngắn nhất để thoát khỏi gian nan là đi xuyên qua nó.