Cái hồ cạn

Ngày xửa ngày xưa, tại một làng nó có một bà mẹ sống cùng một người con trai và một người con gái. Bà chịu khó còng lưng làm thuê từ sáng sớm đến tối khuya trên ruộng đất của người khác mà chẳng đủ ăn. Bị cái nghèo ngày một thúc bách, chẳng còn biết làm sao, bà đành để con gái đi chăn cừu cho một chủ trại láng giềng giàu có.

Ngày nào cũng vậy, cô bé dẫn cừu lên tít cao trên núi, gần nơi có một cái hồ nước trong lấp loáng như một con mắt trời. Đàn cừu nhởn nhơ trên đồng cỏ, còn cô bé, tên gọi Dolma, thì ngồi trên một phiến đá cách biệt mải miết cuộn len cừu quanh thoi sợi.

Một hôm, cô đang ngồi cuộn len thì thấy một con ong đực bay quanh đầu. Cô xua đi nhưng nó luôn trở lại vo ve bên tai. Cô gái tưởng nghe có tiếng nói:

- Vo, vo, hãy ngòi lên lưng tôi, tôi sẽ mang cô đi xa khỏi đ

“Ta mê chăng?” cô gái tự nhủ, nhưng chỉ mấy phút sau, điều nọ lại tái diễn:

- Vo, vo, ngồi lên lưng tôi, tôi sẽ đem cô đi khỏi đây, con côn trùng lớn vẫn vo ve.

“Lạ chưa! Ong biết nói từ bao giờ nhỉ?” Con ong vẫn tiếp tục rỉ rầm quanh đầu cô, nó chỉ bay đi khi mặt trời khuất sau quả núi.

Dolma suy nghĩ rất lâu lúc dẫn cừu về chuồng. Sự kiện kỳ lạ không rời tâm trí cô. Buổi tối về đến nhà ngồi bên bếp lửa, cô kể với mẹ:

- Mẹ ạ, hôm nay ở trên núi con đã gặp một chuyện lạ. Có một con ong cứ bay quanh con. Nó bảo con ngồi lên lưng, nó sẽ mang con đi xa.

- Tại sao con không làm thế, con gái ngốc ngếch, biết đâu nó sẽ mang con đến một thế giới tốt hơn thế giới của chúng ta, bà mẹ nói, giọng cay đắng, dù bà vẫn nghĩ điều con gái vừa kể là hoàn toàn tưởng tượng.

Hôm sau, Dolma lên cao trên núi cùng với đàn cừu như thường lệ. Cô đến tảng đá ưa thích, ngồi xuống, lấy thoi sợi ra cuộn len. Và rồi, không, không phải là nghe nhầm, quả thực có tiếng gì rỉ rầm bên tai. Cô hiểu ra:

- Vo, vo, ngồi lên lưng tôi, tôi sẽ đem cô đi.

- Đồng ý, tôi sẽ đi với anh, hãy mang tôi trên lưng anh. Cô nhanh tay quấn đầu sợi chỉ quanh người và ném thoi sợi xuống đất.

- Nhắm mắt lại, có tiếng vo vo quanh đầu cô.

Dolma vâng lời nhắm mắt lại. Tức thì con ong biến thành một chàng trai khôi ngô tuấn tú, ôm cô gái trong vòng tay mang đi.

Chiều đó, đàn cừu tự về chuồng. Thoạt đầu bà mẹ chắc mẩn có con cừu con nào bị lạc nên con gái mình phải đi tìm. Nhưng tối rồi mà cô gái vẫn chưa về. Bà mẹ chợt nhớ lại chuyện con gái kể đêm trước, tim bà thắt lại. “Con ong kia chẳng phải ong thường. Nó hẳn là một vị thần, nhưng không rõ phúc thần hay ác thần?” Đêm đó bà mẹ không hề chợp mắt.

Sáng hôm sau, từ tinh sương, bà vội vàng lên núi. Gần hết hơi thì bà lên tới đỉnh, bà thấy phiến đá lớn nằm cách biệt và gần đó là thoi sợi mà con gái luôn mang theo. Từ thoi sợi chạy dài một sợi chỉ trắng. “Sợi tơ mảnh!” bà mẹ nghĩ thầm không khỏi tự hào về tài khéo léo của con gái mình. Thoi sợi tự giở ra, quay vòng sợi tơ uốn lượn, mất tích trong các bụi rậm, vòng quanh một cái cây, kéo dài trong đồng cỏ trên núi cao, và bất thần rơi thẳng xuống hồ.

“Đứa con khốn khổ của ta, con đã rơi vào tổ ong nào vậy?” Bà mẹ than khóc. Nhưng những lời than vãn, những giọt nước mắt cay đắng chẳng ích gì. Hồ vẫn im phắc, mặt hồ phẳng lặng không một gợn sóng, phản chiếu trời xanh không một bóng mây.

Bà mẹ về nhà, khóc than thảm thiết. Quá đau đớn và phiền muộn, bà yếu đi trông thấy, phải nằm liệt giường một ngày, hai ngày, rồi ba ngày. Đau buồn khiến bà mỏi mòn, suy sụp. Hết ngày thứ ba thì bà mẹ rơi vào tình trạng mê sảng, chìm trong giấc ngủ mê mệt. Trong mơ con gái bà hiện về.

- Mẹ thân yêu của con, đừng khóc vì con! Con không chết, con vẫn sống, nhưng là sống trên đỉnh núi, sống ở đáy hồ. Con đã thành vợ của vua Rồng. Chồng con đã dạy cho con biết làm mọi phép thuật. Khi nào chính chồng con hoặc dân làng cầu mưa, con sẽ đem mưa đến cho mọi người. Dứt lời cô gái hóa thành vầng mây trắng, tan biến trong không trung.

Gặp được con gái trong mơ, bà mẹ dần dần hồi phục. Bà thuật lại giấc mơ lạ của mình với bà con làng xóm.

Họ nghe bà nói nhưng nhún vai nghi ngờ. Ít lâu sau, một trận hạn hán lớn hoành hành khắp vùng, giếng không còn lấy một giọt nước, dân làng nhớ lại lời bà mẹ bèn kéo nhau lên hồ trên núi cầu xin Dolma đem mưa xuống. Quả nhiên, chỉ ít lâu sau, mây đen kéo đầy trời và một trận mưa tốt lành rơi xuống đất. Từ đó dân làng biết rằng Dolma sống trong hồ và khi cần cô sẵn sàng giúp đỡ họ.

Mấy năm trôi qua. Em trai của Dolma đã lớn và đến tuổi lấy vợ. Người ta mời đến dự đám cưới đông đảo bạn bè. Dolma cũng đến. Nghiêm trang và lặng lẽ, cô đi qua các khách mời, lấy từ trong ngực ra một tráp sơn nhỏ đặt lên bàn thờ gia tiên. Lão chủ trại trang trại nơi mẹ và em trai cô làm công cũng đến xem đám cưới ra sao. Lão tò mò dán mắt nhìn cái tráp, trong bụng thầm nghĩ cái tráp ấy chắc hẳn phải đựng đồ nữ trang quý của cung vua Rồng. Rình lúc mọi người sang phòng bên cạnh lão nhảy bố về phía bàn thờ, lấy cắp cái tráp, mở vội nắp. Bàn tay lão run lẩy bẩy vì xúc động. Trong hộp, cuộn khúc như hai con rắn là hai chú ròng con. Cảm thấy nắp tráp nâng lên, các chú thò ngay đầu ra ngoài. Chủ trại sợ quá đóng sập cái nắp, tiện đứt cổ hai hoàng tử Rồng. Thế là xong đời các chú. Chủ trại kinh hoàng. Không chần chừ gì thêm, lão đặt cái tráp vào chỗ cũ và chuồn thẳng sang buồng bên cạnh với các thực khách.

Dolma trở lại lấy cái tráp luồn vào trong ngực, dưới làn áo nịt, vì đã đến giờ cho hai đứa trẻ rồng bú sữa. Một lúc trôi qua, mãi không thấy gì động cựa trong tráp, hai đứa trẻ không thò đầu ra bú. Cô cầm lại tráp mở ra xem, và kêu lên khủng khiếp. Hai con cô đã chết bên trong tự bao giờ!

- Mẹ ơi, mẹ thân yêu ơi, Frérot, em thân yêu ơi, xin vĩnh biệt, con phải về với chồng. Ba ngày nữa hãy đến bên hồ. Nếu thấy nước trong, tức là con còn sống, nếu nước vẩn đục nghĩa là nỗi đau buồn của con vô hạn, còn nếu nước hồ chuyển màu đỏ tức là con không còn sống giữa mọi người. Dứt những lời ly biệt ấy, Dolma biến thành vầng mây trắng tan biến trong không trung.

Ba ngày sau, bà mẹ cùng cậu con trai dắt nhau lên hồ trên núi. Trước mặt họ, nước hồ mênh mông phẳng lặng, trong vắt. Hai mẹ con nhìn nhau sung sướng. Nhưng kìa làn nước bất thần vẩn đục, rất đục, tối sầm, đen xịt và buồn thảm. Bà mẹ khóc đến tan nát con tim. Cậu em khóc cay đắng. Và kìa nước bắt đầu chuyển màu đỏ nhờ, đỏ thắm và rồi, chuyển sang màu máu. Hai mẹ con ngập chìm trong nước mắt đau khổ, vặn tay tuyệt vọng, gọi tên Dolma, nhưng nước đỏ sủi bọt, bắn tung tóe, như cũng than khóc không thôi. Lòng nặng trĩu hai mẹ con trở về nhà. Dân làng không quên Dolma và những đứa con bất hạnh của cô. Họ vô cùng oán hận lão chủ trại. Lão này phải trốn biệt trước cơn thịnh nộ của những người nông dân, đến mức lão không dám đi đòi thuế lĩnh canh. ít ra nhờ thế bát hạnh của Dolma cũng không phải là vô ích, nỗi khổ của những người nghèo vợi bớt đôi phần, và lòng biết ơn của họ đối với Dolma càng tăng.

Nước hồ bắt đầu cạn. Nước cạn từ từ nhưng đều đặn cho đến khi hết hẳn. Hồ hóa cạn khô. Lòng hồ còn trơ lại, câm lặng, như một con mắt trời nhắm chặt. Nhưng mỗi khi trời làm hạn hán trong vùng, dân làng vẫn đến bên lòng hò cạn cầu mưa. Và họ chẳng phải chờ lâu, trời vần vũ, những giọt mưa rơi xuống đất khát bỏng như những giọt nước mắt lớn đắng cay - nước mắt của Dolma khóc con.

Tiên hạc đền ơn

Thuở xưa, tại một thôn làng nhỏ bé dưới chân núi Phú-Sĩ-Sơn, có một cặp vợ chồng rất nghèo. Chồng làm nghề săn bắn, còn vợ làm nghề dệt lụa. Tài năng của hai người rất giới hạn, tuổi cũng đã cao cho nên đời sống vật chất của họ rất chật vật...

Truyền thuyết về trái Đào

Lâu lắm rồi ở miền Bắc Trung Quốc nọ có một làng nhỏ nằm heo hút trên một ngọn núi cao chỉ vài gia đình sống ở đó.Trong làng ấy có một chàng trai dũng cảm với trái tim tấm lòng nhân hậu tên là Đào Tử...

Cái giá của sự thông thái

Rất lâu rồi, có một nhà vua muốn hiểu biết thật nhiều nhưng lại lười. Một ngày nọ nhà vua triệu tập tất cả những nhà thông thái của vương quốc lại và ra lệnh cho họ phải thu thập tất cả những hiểu biết và sự thông thái trên thế gian...

Cái ấm may mắn hay sự tích con cáo đền ơn

Có hai vợ chồng ông lão sống ở một làng ven núi. Họ rất nghèo, hàng ngày ông lão lên núi kiếm củi đem về làng bán để sống qua ngày...

Chàng hoàng tử không biết sợ

Ngày xửa ngày xưa có một hoàng tử không thích sống ru rú ở trong hoàng cung. Chàng chẳng biết sợ là gì...

Cô dâu đen và cô dâu trắng

Bà mẹ cùng hai cô con gái ra đồng cắt cỏ cho bò. Trong hai cô có một cô là con đẻ, còn cô kia là con riêng của chồng. Họ đang đi thì gặp một người đàn ông nghèo đi qua hỏi đường đi: Có phải đường này là đường vào làng phải không bà ?

Cái chum và ba con khỉ

Ngày xưa có hai người bạn thân tên là Yeche và Kunk. Một bận Yeché có việc phải vắng nhà ít hôm. Anh đến tìm anh bạn Kunka...

Sáu người hầu

Xưa có một bà hoàng hậu già, vốn là một mụ phù thủy. Mụ sinh được một con gái đẹp vào bậc nhất trên đời. Nhưng mụ vốn chỉ tìm cách hại người...

Ngọn đèn xanh

Ngày xưa, có một người lính tận tụy với nhà vua bao nhiêu năm trời ròng rã. Hết thời chinh chiến, người ấy bị thương nhiều, không phụng sự được nữa...