Cây hoa thần

Một hôm Marouf nói với người bạn:

- Chúng ta đã già cả rồi. Ơ tuổi này chúng ta có quyền ao ước. Nếu như tôi vẫn còn một chiếc nhẫn thần và nếu như tôi có một điều ước duy nhất thì đố ông biết tôi ao ước điều gì?

- Marouf, câu hỏi của ông thật khó. Ông luôn là người hài hước và giàu trí tưởng tượng - Ali đáp.

- Tôi ước rằng ở giữa sa mạc, trên một đụn cát cao nhất có một cây hoa đẹp lung linh và toả hương ngào ngạt.

Ali cắt ngang lời Marouf :

- Điều ước của ông phi lí quá. Ánh sáng chói chang và nóng bỏng của mặt trời sẽ làm cho cây hoa của ông héo ngay lập tức. Ông quả là người kì quặc, ông bạn già của tôi ạ.

Nhưng Marouf vẫn say sưa:

- Mùi hương của cây hoa đó sẽ kèm theo một điệu nhạc du dương. Tất cả các xe hàng, các lái buôn, những người du mục, những kẻ hành hương khi đi qua sa mạc đều phải dừng chân lắng nghe câu chuyện của loài hoa thần tiên này.

- Này ông Marouf, câu chuyện gì vậy? Ông toàn nói những điều nhảm nhí. Loài hoa làm sao mà biết nói, biết hát được.

- Ông đừng cắt ngang lời tôi? - Marouf bực tức nói- Tôi đã nói trước với ông rằng nếu như tôi còn chiếc nhẫn thần cơ mà. Chiếc nhẫn thần kì đó có thể mang đến cho ông một cây hoa biết hát và biết nói trước khi ông gõ xong ba nhát búa.

- Thôi được, thôi được. Tôi sẽ không nói gì nữa. Marouf lại tiếp tục - Ali, ông cứ tưởng tượng mà xem, mỗi một nụ hoa trên cây hoa này lại có một mùi hương một âm điệu và một câu chuyện khác nhau.

- Tôi đang im lặng để nghe ông nói đây.- Ali thì thầm.

- Và cả dân chúng trên đất nước này mỗi khi ngửi thấy mùi thơm của hoa, nghe câu chuyện của hoa sẽ quên đi mọi nỗi lo lắng hàng ngày và những vất vả mà họ đang phải gánh chịu.

Bỗng nhiên một cú sét vang lên khiến ngôi nhà của người thợ giày chao đảo. Từ dưới đất một làn khói bốc lên mù mịt và hai người đàn ông vô cùng ngạc nhiên khi thấy trước mắt họ là một vị thần đầu đội vương niệm bằng vàng. Vị thần nói:

- Ta là Al- Djaan, vua của các vị thần. Marouf, ta bay ngang qua đây và nghe thấy điều ước của ngươi. Ngươi là một người tốt bụng, vì vậy ta sẽ biến điều ước của ngươi thành hiện thực. Ta sẽ trồng một cây hoa thần trên sa mạc. Ta sẽ khơi nguồn nước trong lòng đất để nuôi dưỡng cho cây. Ta sẽ ban cho cây mùi thơm ngào ngạt và dạy cho cây biết hát. Ta sẽ biến sa mạc nóng bỏng thành một ốc đảo đầy hoa trái với những cây cọ toả bóng mát rượi cho những kẻ hành hương. Nhưng còn câu chuyện của các bông hoa ta nhường cho ngươi và Ali. Các ngươi hãy lắng nghe chuyện của những người nông dân, lái buôn, thợ thuyền, của những người chăn cừu, những người dũng cảm cũng như của những người hèn nhát. Sau đó, các ngươi ghi nhớ lại những câu chuyện khác thường và các vị thần sẽ mang những câu chuyện đó đến với những bông hoa trên sa mạc.

Nói rồi vua của các vị thần biến mất.

Lấy oán trả ơn

MôRôXuKê (Morosouké) đang trên đường đi đến một vùng xa xôi của nước Nhật. Anh ta còn trẻ, cha mẹ mất hết, tứ cố vô thân, bạn bè cũng không, cho nên không có ai dìu dắt anh ở nơi kinh kỳ, hay giúp anh xây dựng một cơ ngơi để sinh sống...

Người vợ ngốc nghếch

Bác nông dân nọ lấy phải bà vợ không được tinh khôn như người thường, ai nói gì cũng tin, đến nỗi người ta lừa cho mà không biết...

Ngôi mộ

Một hôm, người nông dân giàu có kia đứng giữa sân nhìn cảnh ruộng vườn của mình: ngoài đồng lúa trĩu bông, trong vườn cây trĩu quả. Vào trong nhà, bác ta thấy lúa đầy vựa, nhiều đến nỗi dầm gỗ lún cong xuống...

Tiên hạc đền ơn

Thuở xưa, tại một thôn làng nhỏ bé dưới chân núi Phú-Sĩ-Sơn, có một cặp vợ chồng rất nghèo. Chồng làm nghề săn bắn, còn vợ làm nghề dệt lụa. Tài năng của hai người rất giới hạn, tuổi cũng đã cao cho nên đời sống vật chất của họ rất chật vật...

Thiên đình

Nhân gian chìn trong tăm tối, sương mù và ủ ê. Thượng đế ngủ lơ mơ, quấn mình trong màn sương mù, gối đầu trên một chiếc gối mây. Chợt ông cựa mình và mở mắt. Ông nhìn xuống. Dưới chân ông, sương lan tỏa, sương bò tới tận mũi...

Người vợ yêu thương và công chúa Rồng

Không xa thành phố nơi một viên quan độc ác sinh sống, trong một làng nhỏ, một người đàn ông có người vợ vô cùng xinh đẹp. Tiếng đồn về sắc đẹp của người vợ đến tai viên quan...

Mụ ấy hư hỏng

Ông thị trưởng đang đứng ở cửa sổ. Ông ta diện một áo sơ-mi mỏng thêu hoa, có lá sen bằng đăng ten trước ngực, trên đó lóng lánh một chiếc kim đầu bằng kim cương....

Bác nông dân nghèo khó

Ngày xưa ở làng kia, cả làng giàu có, duy chỉ có một người nghèo. Cả làng gọi bác nông dân nghèo kia là Nhà Nông. Bác ta nghèo tới mức không có lấy một con bò, mà tiền để mua bò bác cũng không có nốt...

Charkagne làm chuyện dại dột

Khi trang trại Di-gan người ta biết Kalo Dant đi du lịch bảy thế giới phía trên đã trở về, mọi người đổ xô tới đón anh..