Chuyện ngụ ngôn

“Mẹ và vợ ngã xuống sông cùng một lúc, nếu cứu mẹ thì vợ sẽ chết hoặc cứu vợ thì mẹ sẽ chết. Vậy nên cứu mẹ hay cứu vợ hoặc là không cứu ai cả ?”

Ngày Xưa

Mạnh Tử:
– Bố chết từ khi còn nhỏ, mẹ nuôi nấng, dạy dỗ ta rất khó nhọc. Mẹ phải ba lần dọn nhà để tránh những ảnh hưởng xấu, dành món ngon cho ta ăn, mua áo đẹp cho ta mặc, tất cả là để cho ta có thể ngẩng cao đầu nhìn thiên hạ. Mẹ và vợ cùng ngã xuống sông tất nhiên phải cứu mẹ rồi. Lấy chữ hiếu làm đầu, vợ chết thì lấy vợ khác, mẹ chết làm gì có mẹ nữa!

“Trên thế gian này chỉ có mẹ là tốt nhất. Không có mẹ, con trẻ như cỏ cây biết bấu víu vào đâu? Mẹ! Con sẽ cứu mẹ!” Mạnh Tử nhảy ùm xuống sông.

Chu U Vương:
– Vợ và Mẹ cùng ngã xuống sông tất nhiên là phải cứu vợ trước. Nghĩ lại ngày đó ta đùa giỡn với nàng, nhìn nàng cười đến cả giang sơn lẫn sinh mệnh nhỏ bé của ta cũng chẳng nghĩa lý gì, huống hồ là mẹ. Khi lập thái tử, bà ấy còn định bỏ ta làm ta suýt mất cả nghiệp lớn.

“Tình cảm đằm thắm, ta yêu nàng rất nhiều, ta sẽ cứu nàng!”. Chu U Vương cũng nhảy ùm xuống sông.

Lưu Bị:- Anh em như chân tay, vợ con như áo mặc; áo rách có thể vá, chân tay gãy không thể lành. Chỉ cần Nhị đệ và Tam đệ của ta không ngã xuống sông là được, những người khác ta chẳng thèm để ý.

“Mẹ ơi? Nàng ơi! Các người chết thật thê thảm”. Lưu Bị đứng trên bờ sông khóc lớn.

Tào Tháo:
– Thà rằng ta phụ ngươi chứ không để ngươi phụ ta, mẹ ta hay vợ ta cũng thế thôi, chỉ cần ta không ngã xuống sông là được rồi.

“Ta nhẹ nhàng đi cũng như khi ta nhẹ nhàng đến, ta vẫy tay chào không một chút vấn vương”. Tào Tháo cầm gươm, vừa ngâm thơ vừa chầm chậm bước đi.

Khuất Nguyên:
– Thế gian này u ám quá, triều đại này thật hủ bại! Sống cũng chẳng còn ý nghĩa gì, chi bằng chết đi cho trong sạch. Sóng xanh có thể rửa mặt và rửa chân cho ta. “Khoảng trời hiện tại là khoảng trời u ám, chẳng còn nhìn thấy tinh tú trên trời. Mẹ ơi! Nàng ơi! Ta cùng nhau chết ở nơi đây!”. Khuất Nguyên vừa hát vừa từ từ nhảy xuống sông.

Trang Tử:
– Sinh từ đâu và chết sẽ về đâu? Mẹ và vợ ta chết thì cứ chết, chẳng qua chỉ là trạng thái hữu hình trở về trạng thái vô hình, có gì phải đau đớn, có gì phải xót thương? Chẳng cần phải cứu ai cả! Trang Tử ngồi xuống, tay nắm một hòn sành vừa gõ nhịp vừa hát, mắt nhìn mẹ và vợ chìm dần xuống sông, nét mặt mãn nguyện.

Hòa Thân:
– Ai ngã xuống sông thì cứ ngã, cái ta yêu là tiền bạc. Tiền bạc là mẹ ta, vợ ta. Sao trước khi ngã các ngươi không mặc ít quần áo thôi, điều đáng tiếc nữa là trâm vàng, khuyên bạc còn ở trên đầu các ngươi.

“Có tiền là có tất cả!”, Hòa Thân đứng trên bờ vừa nhìn mẹ và vợ dần dần chìm xuống sông vừa thở dài.

Vương Bột:
– Lòng bàn tay và mu bàn tay đều là thịt. Vợ là người ta yêu nhất, mẹ là người thân thiết nhất. Vậy phải làm thế nào đây? Thôi cứ nhảy xuống sông thấy ai ở gần hơn thì cứu. Vương Bột vội nhảy ùm xuống sông.

“Chết rồi! ta quên mất là ta cũng không biết bơi!”. Vương Bột vẫy vùng một cách tuyệt vọng rồi từ từ chìm xuống sông.

Trả lời vắn tắt

Có anh chàng vốn tính tham ăn, hễ ngồi vào mâm là chú mục vào những món ngon, cắm đầu gắp, lo sao ăn cho đầy bụng. Vì thế, anh ta rất ngại nói chuyện trong bữa cơm.

Học sinh trong giờ toán

Thày giáo hỏi cả lớp trong giờ toán đố:

Công cụ kỳ diệu

Người du khách lái xe trên một chặng đường quê đối mặt với một tấm biển đề “Lối cụt chớ vào”. Con đường trước mặt đối với anh ta trông khá đẹp, và với tư cách là một du khách giàu kinh nghiệm, anh ta chẳng thèm quan tâm...

Kiểm tra bài

Tý vừa khóc mếu máo vừa chạy về nhà, mách với bố:

Tôi là nai

Vị bá tước nọ tuổi đã cao mắt kém nhưng vẫn thích săn nai. Vì người hầu cận sợ bá tước bắn trúng mình nên đã viết mấy chữ: “Tôi không phải là nai” lên áo...

Nói chuyện với trời

Một cậu bé theo dõi một thợ sửa điện thoại trèo lên cột điện, nối mạch bộ đồ nghề kiểm tra vào thử liên lạc với tổng đài. Có một sự cố nào đó trong việc nối mạch liên lạc.

Truyện cười tổng hợp #11

Một bà mẹ đánh thức con trai: – Con ơi, dậy đi, đã đến giờ tới trường rồi!...

Truyện cười tổng hợp #6

Sao lại gặp nhau

Vova tỏ tình

Vova thường ngồi chung xe bus với Natasa. Một hôm, Vova lấy hết dũng cảm dúi cho Natasa một mẩu giấy, trên đấy viết: