Dừng lại, cúi xuống và nhặt lấy yêu thương

Mỗi buổi sáng thức dậy, chỉ có tiền là người bạn, người thân duy nhất mà họ có thể nhìn thấy…Vậy cuộc đời như thế có gì vui để sống?

Trong cuộc đời của mình, có bao giờ ta tự hỏi: TÔI có phải là một người thực dụng? Nếu có, vì sao tôi trở nên như vậy? Những câu hỏi tưởng chừng như đơn giản, nhưng để trả lời được ta phải chiêm nghiệm bằng cả một quãng dài trong cuộc đời.

Mỗi người chúng ta đều khác nhau về văn hóa địa phương, truyền thống gia đình, trình độ học vấn, kiến thức và kinh nghiệm sống… Chính những điểm khác nhau này tạo nên giá trị bên trong của mỗi người khác nhau. Điều này làm cho quan điểm và cách sống của mỗi người khác nhau. Tuy nhiên, quan điểm và cách sống của mỗi cá nhân một phần bị tác động không nhỏ của cơm áo, gạo tiền. Vì lợi ích vật chất mà đôi khi ta phải không ngừng đấu tranh, giành giật, thậm chí bất chấp thủ đọan để đạt được những ham muốn của mình. Chính vật chất tác động mạnh mẽ đến hành vi của con người và kéo con người vào guồng máy mà ai cũng trở nên khô cằn về thể xác lẫn tâm hồn.

Họ có thể đánh đổi niềm đam mê, tình yêu, lý tưởng, và thậm chí bản thân mình cho cuộc sống vật chất như nhà lầu, xe hơi, quyền cao, chức rộng với lý lẽ sống “Những thứ không mua được bằng tiền, thì sẽ mua được bằng rất nhiều tiền”? Những người theo lối sống thực dụng chỉ làm những điều có lợi cho mình, và sẵn sàng thay đổi quan niệm, cách sống miễn làm sao cho phù hợp với lợi ích vật chất của mình mà không cần quan tâm đến cảm nhận của người khác, cho nên họ có thể nhẫn tâm chà đạp lên các giá trị đạo đức tốt đẹp trong xã hội.

Ngày nay giới trẻ quan niệm về cuộc sống và tình yêu có mang màu sắc thực dụng?
Ai cũng biết, cuộc sống không có vật chất mọi thứ sẽ trở nên giáo điều, xa lạ với thực tế. Tuy nhiên, nếu ta sống luôn luôn vì tiền bạc, vật chất thì phải xem lại bản thân và cách sống của mình. Mái ấm gia đình sẽ như thế nào khi vợ hoặc chồng là một con người sống quá “vật chất”? Cuộc sống gia đình không chỉ đơn thuần là hai người ở chung nhà, mà là một quá trình dài, nó đòi hỏi cả hai vợ chồng đều phải vun đắp cho mái ấm của mình. Vì vậy, quyết định gắn bó cuộc đời với một ai đó phải là người mình yêu thương bằng cả trái tim, người có thể cùng ta chia sẻ những vui buồn trong cuộc sống. Có thể cuộc sống không dư thừa vật chất, nhưng với tình yêu thương thật sự thì họ sẽ cùng nhau vượt qua được những khó khăn trên đường đời, để vươn tới những ước mơ tốt đẹp bằng chính nỗ lực của cả hai.

Trong thời đại hiện nay, có một số bộ phận giới trẻ suy nghĩ quá nhiều cho bản thân. Đối với họ tiền bạc, danh vọng là những nấc thang cần phải bước lên bằng mọi giá. Chính vì vậy họ quên đi những tình cảm thiêng liêng xung quanh mình, quên đi những mối quan hệ gia đình, bạn bè, đồng nghiệp…Họ suy nghĩ quá nhiều về tính “kinh tế” trước khi quyết định có nên kết bạn với một ai đó hay không, có nên gắn bó đời mình với một người “bình thường” trong xã hội…Cuối cùng sự chọn lựa nghiêng về phần vật chất nhiều hơn là những cảm xúc mách bảo của con tim, họ chấp nhận cuộc hôn nhân thiếu đi sự lãng mạn, tình yêu thương và sự chia sẻ để có được cuộc sống đầy đủ về vật chất, nhưng họ đâu biết được những tháng ngày tiếp theo trong cuộc sống vợ chồng sẽ là những tháng ngày cô đơn và buồn tủi…Trên thực tế, rất nhiều người phải trả giá cho sự chọn lựa vật chất của mình, khi đêm từng đêm họ cô đơn, lẽ loi trong chính ngôi nhà của mình…

Tuy nhiên trong cuộc sống, chúng ta cũng đừng quá “mơ mộng” xa rời “thực tế”. Suy cho cùng giữa thực tế và thực dụng chỉ cách nhau bằng một đường ranh giới, nếu ta bước qua bên kia đường ranh giới thì chúng ta đã trở thành một con nguười khác. Mỗi người chúng ta quan trọng đừng để tiền bạc chi phối mình quá nhiều trong cuộc sống, vì chính chúng ta là người tạo ra của cải, vật chất!

Đối với bản thân mình, có một thời tôi đã sống như chỉ biết cho bản thân, sống với những ham muốn tiền bạc, vật chất mà quên đi những yêu thương quanh mình, để rồi khi gục ngã trong lối sống thực dụng của mình, tôi mới nhận ra khuôn mặt nham nhở một thời của mình qua hình ảnh của một kẻ cơ hội, chuyên đi giành giựt của người khác bằng những ma lực của riêng mình. Cũng may, đó là một khoảng rất ngắn trong đoạn đời mình phải đi qua…

Trong cuộc đời của mình, có bao giờ bạn tự hỏi TÔI có phải là một người thực dụng?
Có một gã khùng đã từng như thế, nhưng rồi gã cũng nhận ra được sự yêu thương nồng nàn và chân thành mà gã được ban tặng. Thế rồi không những cúi xuống thật sâu để đón nhận yêu thương đó, mà gã còn nắm giữ thật chặt yêu thương đó trong trái tim mình…Gã là người biết nhận ra sai lầm và sữa chữa sai lầm của chính mình!

Bạn ơi, hãy can đảm cúi xuống nhặt lên những gì mình đã bỏ quên trên con đường tìm kiếm hạnh phúc và lẽ sống cuộc đời mình!

Ngày xui xẻo

Hôm nay là ngày gì mà xui xẻo quá vậy! Sáng nay cô có buổi hẹn phỏng vấn xin việc ở một công ty. Tối qua cô đã chỉnh giờ báo thức cho thật sớm nhưng ai ngờ chiếc đồng hồ hết pin khi cô đang ngủ.

Cô bé Almie Rose

Khi còn đến hai tháng trước lễ Giáng sinh, cô con gái Almie Rose chín tuổi của chúng tôi mới bảo rằng cô bé muốn có một chiếc xe đạp mới. Nhưng gần đến Giáng sinh, dường như cô bé quên bẵng ước muốn đó.

Lá thư người mẹ

Lâu rồi mẹ không nhận được thư con. Lần về thăm nhà, dù con không nói và cố tỏ ra vui nhưng mẹ đã linh cảm con đang gặp phải một chuyện gì đó không may, con đang rất buồn, thất vọng và đuối sức...

Những điều cha mẹ dặn con gái

Cuộc sống là học cách chấp nhận và dung hòa nó.

Một chút can đảm vượt đường xa

Năm 1986, công ty quảng cáo của tôi thua lỗ nặng nề và đứng trên bờ vực phá sản, tôi hầu như chẳng có việc gì để làm. Tôi tuyệt vọng lang thang khắp nơi suy nghĩ về những ngày tươi đẹp đã qua...

Chuyện tình giữa Mưa và Nắng

Mưa đến là khi Nắng đã tắt… Một người ra đi để một người xuất hiện.

Hãy kiên nhẫn

Đây là câu chuyện có thật xảy ra tại nước Mỹ. Một người đàn ông ra khỏi nhà để ngắm nghía chiếc xe tải mới của mình…Trước sự sửng sốt của ông là hình ảnh cậu con trai ba tuổi đang hăm hở dùng búa nện vào lớp sơn bóng lộn của chiếc xe.

Con chim ưng của Thành Cát Tư Hãn

Buổi sáng hôm ấy, Đại Hãn, vị hoàng đế vĩ đại và là chiến binh dũng cảm nhất thảo nguyên Mông Cổ, cùng những chiến tướng cận thần phóng ngựa vào rừng bắt đầu một chuyến đi săn mới.

Món quà năm mới

Một ngày nọ, hai cậu bé đang chơi đùa thì một bà tiên xuất hiện trước mặt và nói: “Ta tặng cho các cháu món quà năm mới”