Giá trị của yêu thương

Tôi nhớ mãi dù chỉ đọc một lần, câu chuyện về phần quan trọng nhất trên cơ thể con người: đó là bờ vai. Bởi khi người ta cảm thấy yếu đuối và bất lực nhất, người ta cần một bờ vai để dựa vào, để biết rằng mình luôn được yêu thương…

Nhưng có đôi khi tôi nhận ra, phần quan trọng nhất trên cơ thể con người không phải bờ vai vững chắc, cũng chẳng phải đôi bàn tay ấm áp…Bởi chỉ đơn giản rằng, bất cứ bộ phận nào cũng gắn liền với ta, chúng đều mang giá trị như nhau! Thiếu một nghĩa là mất đi sự hoàn chỉnh và cuộc sống cũng vì thế thiếu đi một tấm lòng rộng mở…

Thiếu đi đôi mắt, con người không thể nhìn được muôn màu của thế giới quanh ta, cuộc đời mất đi một ánh mắt có thể sẻ san tình thương, sự thương cảm, lòng bao dung…

Thiếu đi đôi tai, người ta không thể lắng nghe những giai điệu cuộc sống, không nghe thấy tiếng yêu thương của bao người đang lặng lẽ mang tới…

Thiếu đi giọng nói nghĩa là thiếu đi thứ quan trọng để có thể truyền đạt yêu thương…

Thiếu bờ vai là thiếu một cách để chia sẻ biết bao chuyện buồn vui thường ngày…

Thiếu đôi bàn tay là mất đi những cái siết chặt ấm nồng thương yêu…

Và quan trọng nhất, thiếu đi trái tim là ta đang mất đi tất cả, vì một lẽ đơn giản: Mọi điều đều khởi nguồn từ trái tim và đi tới trái tim – sợi dây kết nối yêu thương tuyệt vời nhất của con người…

Có ai đó đã nói rằng: Cuộc sống quá ngắn cho những điều nhỏ nhen, vụn vặt và những màn kịch giả dối. Vì vậy, hãy sống thật chậm, cười thật tươi, yêu thật chân thành và tha thứ thật nhanh… bạn nhé!

Tháng tư cho riêng con thôi

Ngay từ ngày đầu tiên của tháng tư, con đã treo ở status của mình trên Yahoo thật to : “ Tháng tư, có sinh nhật tớ đấy nhé!”

Cạm bẫy

“Người Eskimo đã săn chó sói như thế nào trong vùng băng giá và lạnh cóng của Bắc Cực?” là một câu hỏi đã làm nhiều người dày công suy nghĩ để tìm câu trả lời.

Những lá bài xoay ngược cuộc đời

Làm thế nào mà tôi đã thoát khỏi sự bủa vây của quá khứ?

Cuốn sách và giỏ đựng than

Có một câu chuyện kể rằng tại một trang trại ở miền núi xa xôi, miền Đông bang Kentucky, có một ông cụ sống với người cháu của mình. Mỗi buổi sáng, ông cụ đều dậy rất sớm để đọc sách.

Ông lão ăn mày

Ông lão ăn mày! Người ta gọi ông như thế vì ông nghèo và không nhà cửa. Thực ra, ông chưa hề chìa tay xin ai một đồng xu.

Cái hố trên đường

Đang bước đi trên phố, vì không chú ý nên tôi rơi tõm xuống một cái hố sâu. Lòng hố tối tăm. Loay hoay vất vả mãi, tôi mới trèo lên được. Vừa mệt vừa tức, tôi thầm rủa cái hố

Lời ước hẹn cao cả

Họ gặp nhau trong một bệnh viện khi đang đi dạo. Cả hai đang ở độ tuổi 17.

Hãy ngẩng đầu lên

Đôi khi có một số người lướt qua cuộc đời bạn và ngay tức khắc bạn nhận ra rằng sự có mặt của họ ý nghĩa như thế nào.

Các chuyên gia

Nước trong nhà tắm bị rò, tràn cả ra sàn. Vì vậy, hai vợ chồng Ana và Adam phải gọi thợ chữa ống nước.