Gượng cười để bước đi

Trong mỗi chúng ta có ai đã từng gượng cười trước mặt người khác chưa?!?

Cuộc sống không phải lúc nào cũng tươi đẹp như ta nghĩ, nếu có thì trên đời này đã không có thứ gọi là nước mắt…. Hành trình cuộc đời của mỗi con người đều có vui có buồn, có hạnh phúc, có đắng cay… Có ai dám chắc xen lẫn những niềm vui không có sự xuất hiện của nước mắt hay không?

Nếu bắt buộc phải lựa chọn giữa hai người: một người luôn mang đến cho tôi tiếng cười, niềm vui; còn một người luôn bên cạnh tôi lúc tôi đau buồn, gục ngã…thì tôi sẽ chọn người thứ hai… vì cuộc sống lắm lúc thăng trầm, sóng gió đâu chỉ đến một lần rồi thôi, bờ vai ta thì lại quá bé nhỏ, hãy để ai đó nâng đõ tâm hồn mình…..

Thế nhưng, người nâng đỡ tâm hồn bạn đâu phải lúc nào cũng xuất hiện khi bạn cần, họ đâu thể mãi mãi ở bên bạn vì họ còn có cuộc sống của riêng mình… Có ai dám chắc mình sẽ đủ sức để chạy đua với thời gian hay không?!?… Có ai dám chắc người bạn thân mình sẽ không bao giờ lừa dối mình hay không?!?… Có ai dám chắc là sẽ không bao giờ rời xa cây để chạy theo gió hay không?!?… Có ai dám chắc hạnh phúc sẽ mãi thuộc về mình, người mình yêu sẽ không bao giờ bỏ rơi mình hay không?!?… Có ai dám chắc bản thân luôn có đủ tự tin để vượt qua mọi chuyện hay không?!?…

Tất cả đến với chúng ta đều mang hai chữ “bất ngờ”….
Có đôi khi muốn là gió để cất mình bay thật xa… có đôi khi muốn làm nắng để sưởi ấm tâm hồn ai đấy… có đôi khi muốn làm mưa để tự mình cuốn trôi nỗi buồn của bản thân… có đôi khi muốn làm sương để một lúc nào đó tự mình tan biến… đôi khi muốn làm một chiếc lá vô tri vô giác, không biết vui cũng chẳng biết buồn….

Mong muốn mãi mãi là mong muốn, giấc mơ mãi mãi là giấc mơ, cơn mơ nào mà chẳng có lúc phải tỉnh….

Đôi lúc cần có đủ niềm tin để tự mình đứng lên, vươn vai và bắt đầu một cuộc sống mới sau cú vấp ngã nào đấy mà ta tưởng chừng đã mất hết tất cả…

Cuộc sống có được có mất, chúng ta nên biết quý trọng những gì mình đang có, đừng đòi hỏi quá nhiều để khi nhìn lại mình chẳng được gì cả…

Trở ngại

Ngày xưa, có một ông vua muốn thử xem dân chúng ra sao, liền ăn mặc quần áo thường dân đi thật xa ra ngoài cung thành.

Ngày mai tươi đẹp

Lá cây xanh rồi lại vàng, hoa nở rồi lại tàn. Nhìn những chiếc lá khô, hoa tàn đó lần lượt rời bỏ cành cây, thở dài một tiếng trở về với cát bụi, chắc bạn sẽ nghĩ : chúng đi rồi không bao giờ trở lại.

Nó là bạn cháu

Tôi nghe câu chuyện này ở Việt Nam và người ta bảo đó là sự thật. Tôi không biết điều đó có thật hay không; nhưng tôi biết những điều kỳ lạ hơn thế đã xảy ra ở đất nước này.

Nguồn động viên

Một số những câu chuyện về sự thành công vĩ đại nhất trong lịch sử đều xuất phát từ một lời động viên và sự tin tưởng của người yêu hay một người bạn đáng tin cậy.

Ta buông tay nhau nhé!

Cuối cùng nó và anh cũng chia tay. À không, nó là người chủ động chia tay.

Chiếc đàn Piano màu gụ đỏ

Khi tôi 20 tuổi, tôi bán hàng thuê cho một hiệu đàn piano ở St. Louis.

Bí mật của thiên đàng và địa ngục

Vị sư già ngồi bên vệ đường. Ông ngồi, đôi mắt khép lại, hai chân xếp bằng và hai tay đặt thong thả trên đùi.

Chuyện xây cầu Brooklyn

Cầu Brooklyn bắc ngang con sông nằm giữa hai thành phố Manhattan và Brooklyn phải nói là phép lạ của ngành xây dựng. Vào năm 1883, một kỹ sư giàu óc sáng tạo tên là John Roebling, lòng đầy hứng khỏi khi nảy ra ý kiến xây một cây cầu thật ngoạn mục...

Khó khăn thử thách để lại gì

Con đường ngắn nhất để thoát khỏi gian nan là đi xuyên qua nó.