Làm thế nào để quên người yêu cũ?

1. Nếu bạn chẳng may làm mất Ip5s, mấy hôm sau bố bạn mua cho Ip6, bạn còn ủ rũ nữa không? Không phải là thiếu hắn thì không được chẳng qua chưa gặp được người tốt hơn thôi.

2. Bạn chỉ là không cam tâm thừa nhận tình cảm đã phai nhạt, xót xa khi nghĩ về kỉ niệm đẹp đẽ của hai đứa thôi. Dám làm dám chịu, có gan yêu thì cũng phải có gan chia tay.

3. Chấp nhận buông tay một người cũng như nhổ đi chiếc răng sâu vậy. Vào giây phút chiếc răng bị nhổ ra bạn thấy như được giải thoát, tuy nhiên lưỡi bạn cứ đưa về khoảng trống đó một cách vô thức. Bạn không đau nữa nhưng vị trí cái răng vẫn ở đó, đôi khi bạn còn nhớ nó nữa. Quan trọng là thời gian, rồi cái mới sẽ mọc ra thôi.

4. Cái bạn cần làm là chấp nhận buông tay, chứ không phải cố tình lãng quên.

5. Chỉ có hai phương án: Thời gian và Người yêu mới. Nếu vẫn chưa quên được, chỉ có thể giải thích: Thời gian chưa đủ dài, Người yêu mới chưa đủ tốt.

6. Tải ảnh hắn về đem in đen trắng, bỏ vào ví, tự dặn mình hắn đã chết rồi.

7. Mấy người khuyên để thời gian rồi không gian trả lời đừng chém nữa.
Theo kinh nghiệm bản thân tôi thì chỉ giai xinh gái đẹp mới chữa lành vết thương tâm hồn được thôi.

8. Có người hỏi tôi quên người yêu cũ chưa, tôi chỉ nghĩ anh ấy giống như cây cột điện tôi chẳng may va phải trên đường đời. Sau này đều đi đường vòng tránh gặp lại nó, nhưng cây cột điện thì vẫn đứng đó.

9. Sao lại phải quên? Dù dì cũng cùng bạn đi một đoạn đường đời mà, hãy chúc anh ta trăm năm hạnh phúc trong vòng tay một chàng trai khác.

10. Quên lâu rồi, chỉ thi thoảng nhớ lại vào ngày tết thanh minh hằng năm thôi.

11. Đồng ý với bạn ở trên, đang ngày lành tháng tốt tự dưng nhắc người đã khuất là sao?

12. Chỉ cần bố mẹ luôn bình an khoẻ mạnh, bất cứ ai bỏ tôi mà đi cũng không phải chuyện gì to tát lắm.

13. Sau khi chia tay đem cún cưng về chăm, chả mấy quên luôn mặt mũi anh ta thế nào.

14. Hắn là bằng chứng cho tuổi trẻ ngu muội bồng bột của tôi. Không muốn nhắc đến nhưng chưa từng quên.

15. Vẫn chưa quên nhưng biết rằng có những thứ chỉ thích hợp cất giữ trong hồi ức.

16. Đến một lúc nào đó bạn sẽ nhận ra rằng, vài người mà bạn tưởng sẽ ở bên mình cả đời lại đột ngột ra đi không lời từ biệt. Cuộc sống vốn không thuộc tầm kiểm soát của chúng ta, ngược lại chúng ta thuộc về cuộc sống. Mạnh mẽ đón nhận nó.

17. Giống như bạn dốc hết tâm sức xây một toà thành, người đó lại đành lòng gạt nó xuống đất quay lưng đi thẳng. Thất tình không phải là bạn đánh mất một nửa của mình, mà là niềm hạnh phúc trong tưởng tượng, ảo ảnh tương lai bị sụp đổ thôi. Hãy chờ người xứng đáng hơn cùng nhau xếp lại toà thành nhé.

18. Nắng nóng thế này vẫn thừa hơi nghĩ về người cũ sao? - Theo chia sẻ của một thanh niên chưa từng có người cũ.

Hãy bế em ra khỏi cuộc đời anh!

Vào ngày cưới của tôi, tôi đã ôm vợ trên đôi tay của mình. Xe đưa dâu dừng tại trước tổ uyên ương của chúng tôi.

Tô mì của người lạ

Tối hôm đó Sue cãi nhau với mẹ, rồi không mang gì theo cô đùng đùng ra khỏi nhà. Trong lúc đang trên đường, cô mới nhớ ra rằng mình chẳng có đồng bạc nào trong túi, thậm chí không có đủ mấy xu để gọi điện về nhà.

Tan vỡ hoặc tỏa sáng

Những nghịch cảnh có thể được coi như những viên đá mài của cuộc sống. Tuy nó nhằm để đánh bóng khiến bạn tỏa sáng, nhưng cũng có khả năng khiến bạn đau đớn hoặc tan vỡ.

Bài học từ trò chơi ghép hình

Ai trong chúng ta cũng đà một lần thử sức với trò chơi ghép hình. Và với những kinh nghiệm từ trò chơi rất đơn giản ấy, chúng ta đã áp dụng được những gì vào cuộc sống?

Làm người tốt mãi có mệt lắm không?

Cô bạn mình may mắn học giỏi, nhiều tài, kiếm tiền dễ và nhiều bạn bè, thời con gái như thế thì còn gì mong hơn nữa?

Tình yêu của một con vịt

Giờ học văn bắt đầu. Hôm nay thầy giảng bài Chuyện Cô bé Lọ Lem.

Phần quan trọng nhất

Con có biết phần nào của cơ thể con người là quan trọng nhất?

Bó hoa hồng tặng mẹ

Anh dừng lại tại tiệm bán hoa để gửi hoa tặng cho mẹ anh qua đường bưu điện.Mẹ anh sống cách chỗ anh khoảng 300 km.

Bức thư về ông già Noel vẫn lay động con tim sau hơn một thế kỷ

Hầu hết mọi đứa trẻ đến mùa Giáng sinh đều hoài nghi liệu Ông già Noel có thực không. Gần 120 năm trước, cô bé Virginia O’Hanlon, 8 tuổi ở Manhattan (New York, Mỹ) cũng có câu hỏi tương tự với bố mình.