Ngoài kia còn có 1 cuộc sống

Đã bao lần bạn chuyển chế độ Invisible, không muốn chat? Đã bao nhiêu lần bạn tắt điện thoại di động và nhờ mẹ trả lời điện thoại bàn, rằng bạn đang đi vắng?

Đã bao giờ thay vì ăn một bát phở sáng nóng hổi, bạn quyết định mua một gói xôi vò từ gánh xôi bé con bên vệ đường, mỉm cười với bà cụ phúc hậu dịu dàng như bà của bạn ở nhà? Đã bao giờ bạn dừng xe lại, giúp một người bị ngã trên đường? 

Những hoạt động nào sau đây nằm ngoài sự quan tâm của bạn: chăm sóc người già neo đơn, hiến máu nhân đạo, giúp đỡ một người bạn có hoàn cảnh khó khăn hơn mình, bênh vực quyền trẻ em…? Nếu tất cả đối với bạn đều xa lạ – bạn không quan tâm – thì lần gần nhất bạn đi mua sắm hay đi du lịch là khi nào ?…

Những câu hỏi dành cho bạn đấy – những bạn trẻ đang bận rộn với nhiều cơ hội để nắm bắt, nhiều công việc cần làm, nhiều tri thức cần tiếp nhận…

Nhưng bất cứ khi nào thông điệp giản dị này đến với bạn, hãy đừng thờ ơ delete (xóa) nó đi: đừng biến mình trở thành kẻ xa lạ với chính cuộc sống tràn ngập tình yêu và niềm tin ngoài kia!

Sau Tết Nguyên đán, tuổi trẻ Việt Nam từ khắp nơi trên thế giới vẫn nhộn nhịp gửi cho nhau những tin nhắn, kiểu như: “Bạn hãy đến 186 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, đóng góp những tờ lịch cũ hay giấy bìa, để dùng làm sách chữ nổi cho các bạn khiếm thị…”. “Bạn hãy góp vào tủ sách từ thiện của chúng tôi một vài cuốn sách truyện – đóng góp nhỏ, nhưng niềm vui các bạn đem đến cho những đứa trẻ bất hạnh là rất lớn…”. “Đang rất cần lòng hảo tâm của các bạn để giúp đỡ một em nhỏ hoàn cảnh đặc biệt khó khăn có chi phí mổ tim…”.

Và, trong những forum đông đảo các thành viên trẻ, nơi diễn đàn chung đang sáng lên một vài lời kêu gọi “chắc nịch” của các admin: “Hey, cả nhà mình cùng out, đi với tớ đến chỗ này hay lắm nhé!”.

Chỗ – này – hay – lắm – nhé ấy, là một nơi nào đó ở ngay xung quanh chúng ta, đang cần lắm và trân trọng lắm những tấm lòng thấu hiểu, những đôi bàn tay đỡ đần…

Bà Táp-táp

Không ai biết tên thật của bà. Mọi người gọi bà là Táp-táp bởi vì mỗi khi bước lên một bước, bà lại gõ nhẹ “táp táp” trên đất. Bà bị mù.

Bình tĩnh trước những ngã rẽ cuộc đời

Từ nhỏ tôi vẫn nghĩ, học giỏi sau này sẽ hết khổ, nhưng cuộc đời này không có cái gì là tuyệt đối cả.

Món quà vàng

Một người cha đã trách mắng đứa con gái năm tuổi của mình vì đã phung phí một tờ giấy gói quà màu vàng sang trọng...

Bánh nào ngon

Một người ăn mày lang thang đã hơn ngày mà chưa kiếm được miếng ăn. Đến một đầu phố nọ, ông ta ngửi thấy mùi bánh mì thơm bốc ra từ một ngôi nhà.

Điểm sáng sau thất bại

Thomas Edison đã tiến hành thử nghiệm hơn 2.000 chất liệu khác nhau để chế tạo dây tóc cho bóng đèn điện. Qua bao vất vả và thời gian dài nhưng vẫn không tìm ra được chất liệu nào thích hợp

Tấm thiệp mừng

Tôi nghe nói nhiêu cặp vợ chuồng yêu nhau thắm thiết đến mức họ có thể đọc được ý nghĩ của nhau. Hồi còn trẻ, tôi mơ tưởng tới loại tình cảm gắn bó như vậy, khi trưởng thành, tôi đã tìm thấy nó...

Những câu chuyện dạy bạn cách đối diện với thị phi

Một hôm tôi nhảy vào một chiếc taxi để ra phi trường. Đang chạy đúng làn bỗng từ bãi đậu xe phía trước một chiếc xe nhà màu đen phóng ra...

Khiếm khuyết của cha

Cho đến khi học trung học tôi mới nhận ra cha mình bị sứt môi hở hàm ếch bẩm sinh nhưng trong mắt tôi cha chỉ có một gương mặt duy nhất từ khi tôi mới chào đời...

Ngày hoàn hảo

Đó là ngày lý tưởng để đi câu cá. Jonathan và bố cậu đã chuẩn bị cho chuyến đi này cả mấy tuần nay, và bây giờ họ đang ngồi trên những kè đá, buông câu và tận hưởng không khí trong lành bên bờ hồ.