Người chăn bò trở thành tỉ phú

Đến buôn Li, xã E-a Trol, huyện miền núi Sông Hinh ở tỉnh Phú Yên, mọi người đều rất lấy làm lạ khi thấy chiều chiều có một đàn bò đi chật cả con đường trong buôn. Đấy là đàn bò của Ma Bay, một nông dân Ê-đê. Từ một người chăn bò thuê, sau hơn 10 năm làm việc đúng hướng và chăm chỉ, ông đã trở thành một tỉ phú và là người hướng dẫn cả buôn làng làm ăn.

Trước đây Ma Bay là hộ nghèo trong buôn, phải đi chăn bò thuê. Một hôm, một ý nghĩ nảy ra trong đầu ông: “Tại sao không chăn bò của chính mình?”

Thế rồi ông tìm ra một cách làm mới: đi từ dễ đến khó, lấy ngắn nuôi dài, trồng cây để cây “đẻ” ra con bò, rồi lấy con bò để “đẻ” ra nhà cửa, máy móc. Ma Bay là hộ đầu tiên ở đây làm lúa nước. Ông cũng là người đầu tiên ở vùng núi này lập trang trại để chăn nuôi.

Hiện nay Ma Bay có tới 10 héc-ta đất nông nghiệp, 1 trang trại với trên 100 héc-ta đồng cỏ, nuôi được gần 200 con bò, một đàn dê, heo, gà với số lượng không đếm nổi, mỗi năm thu hàng trăm triệu đồng. Ma Bay đang là tỉ phú, một điều hiếm thấy ở huyện miền núi nghèo khó này.

Từ kinh nghiệm của mình, Ma Bay hướng dẫn cho cả buôn làm lúa nước. Bây giờ cả buôn có không dưới 100 héc-ta lúa nước.

Ma Bay giúp cho các hộ nghèo trong buôn biết cách tự làm ãn, thoát khỏi đói nghèo. Gia đình mê Kim vừa làm ngôi nhà mới. Chỉ cách đây vài năm họ vẫn còn là hộ nghèo. Ma Bay giúp họ một con bò. Giờ họ đã có 10 con bò.

Một người nông dân ở buôn Li nói: “Hồi trước nhà mình khổ lắm, con cái không có gì để ăn. Ma Bay cho con bò cày. Mình trồng mía, trồng mè rồi có tiền làm cái nhà này. Con cái được đi học.”

Còn Ma Bay, ông muốn chia sẻ một niềm vui mới với mọi người: Đó là chiếc máy cày ông mới mua về. Máy móc sẽ giúp ông và người trong buôn bớt nhọc nhằn, có thể làm giàu được nhiều hon.

Những trang giấy trắng

Một buổi chiều muộn, khi những ánh hoàng hôn cuối cùng vừa tắt, trên bờ biển vắng, một cô gái trẻ một mình dạo bước trên cát với đôi bàn chân không. Cô dừng bước, quay nhìn đằng sau với ý muốn xem lại những dấu chân mình đã để lại trên cát.

Cây giữ phiền muộn

Người thợ tôi thuê để tu bổ lại nông trại vừa hoàn tất một ngày làm việc đầu tiên vất vả. Nhưng anh đến làm việc trễ hơn hai giờ vì bị bể bánh xe...

Bài học về cách chấp nhận

Mỗi lần thất vọng hay gặp thất bại trong cuộc sống, tôi lại nghĩ đến câu chuyện của một cậu bé gần nhà...

Con rối muốn làm người

Ngày nảy ngày nay tại một thành phố xinh đẹp, có một con rối tóc dài mượt như nhung, đôi mắt to tròn, cái miệng dễ thương luôn cười rất xinh xắn. Con rối xinh xắn đó tên là … À, mà không biết cũng được, đâu có gì quan trọng đâu.

Một chỗ trống để điền yêu thương

Cha tôi thường nói đùa với tôi rằng:

Ngậm miệng lại và dang rộng tay ra

Bạn tôi gọi báo một tin sét đánh: đứa con gái của cô chửa hoang!

Búp bê khoai tây

Năm đó, chúng tôi sống trong một ngôi nhà cũ kỹ và sơ sài. Tôi có hai anh trai, hai em gái và một em trai.

Cái bình nứt

Người Ấn Độ thường dùng hai cái bình lớn để gánh nước từ suối trở về nhà. Một trong hai cái bình này bị nứt và khi về đến nhà, nước trong bình đã bị vơi đi một nửa.

Cách nhìn

Ôi, những đôi chân! Mọi khi chúng ta vân chạy nhảy, trượt tuyết, leo núi và bơi lội mà chẳng mảy may nghĩ suy gì đến chúng...