Những tờ tiền cũ

Nhà nó nghèo, lại đông anh em, nên việc học tập của con cái cha mẹ nó cũng chẳng mặn mà lắm, cơm ăn ngày 3 bữa còn lo không nổi chứ nghĩ gì đến chuyện học hành. Cả là, con nhà người ta đi học đông học tây còn chưa ăn ai, nó thì suốt ngày phải chăn trâu, phụ ba mẹ nuôi con lợn, con gà làm sao mà “chọi với người ta” được.

Ở cái quê nghèo của nó cũng chẳng có mấy ai nghĩ đến chuyện vào đại học, mà nó cũng chưa biết ai được lên thành phố học cả. Nó muốn ra ngoài kia xem “biển rộng trời cao”, muốn vào đại học để sau này phụ ba mẹ đỡ khổ, nhưng nó không dám, ước mơ đó quá to với một đứa nhà quê như nó. Thầy là người duy nhất ủng hộ nó, cho nó niềm tin rằng “mình có thể”.

***

Vui mừng chưa được bao lâu, bao nhiêu lo lắng đã ập đến vây lấy nó… Hàng trăm thứ tiền như bầy ong vo ve trong đầu khiến nó không thể an tâm học hành được.

Rồi một ngày thầy lên thành phố thăm nó, mang cho nó rất nhiều sách, vở mà nó đoán là những bài học nhân-lễ-nghĩa của thầy. Thầy còn dúi vào tay nó một gói nhỏ và bảo là “bí kíp” rồi dặn chỉ lúc nào khó khăn nhất mới được mở ra. 

Nó không ngờ rằng gói bí kíp đó lại là một xấp những tờ tiền 10.000 đồng bọc trong hai lớp nilon cũ kỹ, những tờ tiền được vuốt phẳng phiu phần nhiều đã nhàu nát, có lẽ thầy đã để dành từ lâu lắm! 900.000 đồng – số tiền quá lớn với một đứa sinh viên nghèo. Nó cứ mân mê những đồng 10.000 cũ kỹ, chỉ ước được một góc không có ai để khóc.

Đã hai năm kể từ ngày thầy lặn lội lên Sài Gòn thăm, nó vẫn chưa một lần về thăm thầy. Nó nhận được tin thầy chuyển công tác, nhưng lạ thay, thi thoảng nó vẫn được những đồng 10.000 đồng của thầy. Thầy vẫn luôn dõi theo nó và xuất hiện vào những lúc tưởng chừng như bế tắc nhất.

Gượng cười để bước đi

Trong mỗi chúng ta có ai đã từng gượng cười trước mặt người khác chưa?!?

Người chăn bò trở thành tỉ phú

Đến buôn Li, xã E-a Trol, huyện miền núi Sông Hinh ở tỉnh Phú Yên, mọi người đều rất lấy làm lạ khi thấy chiều chiều có một đàn bò đi chật cả con đường trong buôn.

Tâm hồn và tình yêu của thiên nga

Năm thứ hai đại học của tôi sắp sửa kết thúc. Vào một đêm nóng bức trong tuần cuối cùng của tháng năm, tôi nhận được điện thoại của mẹ ở ký túc xá cho biết tôi sẽ về nghỉ hè với ông bà để phụ giúp công việc đồng áng.

Chiếc vĩ cầm một dây

Niccolo Paganini, một nghệ sỹ vĩ cầm đầy sắc thái và tài năng của thế kỷ 19 đang đứng chơi một bản nhạc khó trong một khán phòng chật kín người. Một ban nhạc vây quanh ông cùng hòa nhạc với ông.

Tôi yêu

Tôi tập yêu cuộc sống lại từ đầu, không phải theo một cách mới, mà yêu theo một lối cũ như trước. Khi tôi nhận ra những thói quen tốt đẹp đang dần rời xa mình, tôi hoảng hốt…

Chiếc đàn Piano màu gụ đỏ

Khi tôi 20 tuổi, tôi bán hàng thuê cho một hiệu đàn piano ở St. Louis.

Điều tôi muốn biết

Tôi không quan tâm bạn mưu sinh thế nào mà chỉ muốn biết bạn khao khát điều gì và có dám mơ ước đạt được điều mình đang khao khát không…

Đừng ngại thất bại khi đang còn trẻ

Người 20 tuổi khác người 50 tuổi ở chỗ, họ còn nhiều thời gian để sửa chữa những sai lầm. Vì thế đừng ngại thất bại.

Bức thư gửi cuộc sống

Một buổi chiều thầy hiệu trưởng trường học của con trai tôi điện thoại nói rằng ông có chuyện quan trọng muốn trao đổi và hỏi xem liệu ông có thể ghé qua thăm tôi được không...