Sức mạnh của nước

Cậu bé là đứa trẻ thông minh, thẳng thắn, nhưng lại cứng nhắc và độc đoán. Mỗi khi cậu chơi cùng bạn bè, đều xảy ra những cuộc cãi vã. Lần đó, cậu đánh nhau với đám bạn vì không một ai đứng về phía cậu. Cậu buồn bực, bỏ về nhà.

Chị gái cậu thấy vậy hỏi han:

– Em sao thế

– Chị đừng nói nữa, em đang tức

– Em đánh nhau à?

– Chúng nó đều quá đáng, nên e đã làm thế

Người chị nghĩ một lát rồi nói:

– Trong nhà ngột ngạt, chúng ta ra vườn rồi nói chuyện.

Ra đến vườn, người chị châm lửa đốt đống lá khô. Khi ngọn lửa bốc cao, cô vào nhà lấy ra một viên đá trong tủ lạnh, vừa thả vào lửa vừa nói:

– Chuyện kể rằng trước đây, nước và lửa là hai kẻ đối nghịch, nhưng nước thấy lửa hung dữ còn mình mềm yếu, nghĩ không thắng nổi lửa, nên hóa thành băng, muốn dùng sự cứng cỏi của băng để tiêu diệt lửa.

Viên đá chạm lửa tan ra thành nước, rồi bốc hơi ngay, còn ngọn lửa vẫn rực cháy. Cô chị tiếp:

– Nhưng băng vừa chạm vào đã bị lửa hun chảy, rồi bốc hơi.

Cô lấy vòi nước tưới cây dập tắt đám lửa:

– Cuối cùng, chính sự ôn nhu của nước, mới dập tắt được ngọn lửa.

Cậu em im lặng trầm ngâm.

– Em thấy đó, nếu như em cứ gồng mình cứng nhắc, độc đoán, thì cũng giống như băng, chỉ cứng cỏi bên ngoài, gặp lửa là tan chảy. Kẻ mạnh thực sự, là giống như nước, ôn hòa, bền bỉ mà có thể xói mòn cả đá cứng, dập được lửa. Nước không bao giờ ngưng chảy, nó rất linh hoạt, đường nào cũng có thể đi. Và khi nước giận dữ, thì không gì ngăn được.

Em thấy đấy, có những thứ tưởng chừng mềm yếu, lại ẩn chứa sức mạnh vô song.

Đừng buông tay, bố ơi…

Chuyện ấy đã hơn chục năm rồi, nhưng có lúc dường như mới xảy ra hôm qua; có lúc dường như là cả một quãng đời. Cô con gái bé bỏng của tôi cuối cùng đã có một chiếc xe đạp riêng.

Hãy cho tôi biết người bạn yêu là ai, tôi sẽ nói cho bạn biết bạn là ai

John Blanchard bật dậy khỏi băng ghế, chỉnh trang lại bộ quân phục và ngắm nhìn dòng người hối hả bước vào Nhà Ga Trung Tâm.

Làm sao có thể xin lỗi người khác

“Cho mình xin lỗi” – thật là dễ dàng để viết câu này xuống giấy. Nhưng khi phải thốt ra với một ai đấy, ta thường cảm thấy “nghẹn nghẹn” trong cổ họng, như danh ca Elton John đã từng nói: “Xin lỗi dường như là từ khó nói nhất”.

Có một ngày

Sẽ đến lúc bạn chợt nhận ra sự khác biệt tinh tế giữa việc giữ một bàn tay và sự ràng buộc một tâm hồn.

Chú mèo không có miệng

Cuộc sống của người Nhật rất tất bật. Trong thời đại công nghiệp, máy tính và tên lửa, người lớn đi làm, trẻ em đi học, cứ thế hàng ngày, hàng tuần… Họ ít có thời gian để ý đến nhau.

Tấm lòng cô giáo

Chúng tôi đang trong giờ học của cô Virginia Deview, khúc khích cười, thọc mạnh vào nhau và bàn tán về những “tin tức” mới nhất trong ngày, như thuốc chải mí mắt màu tím đặc biệt mà Cindy đang dùng...

Hãy bế em ra khỏi cuộc đời anh!

Vào ngày cưới của tôi, tôi đã ôm vợ trên đôi tay của mình. Xe đưa dâu dừng tại trước tổ uyên ương của chúng tôi.

Một ly sữa

Một chàng trai nhà nghèo làm nghề giao hàng đến từng nhà để kiếm tiền trang trải học phí. Một hôm, anh thấy đói bụng trong lúc túi chỉ còn vỏn vẹn vài xu.

Mùi hương gợi nhớ

Hình như trong ký ức của mọi người đều có những mùi hương mà ta yêu quý và gắn bó.