Tháng tư cho riêng con thôi

Ngay từ ngày đầu tiên của tháng tư, con đã treo ở status của mình trên Yahoo thật to : “ Tháng tư, có sinh nhật tớ đấy nhé!”

Con bạn thân gửi cho con cái icon có hình mặt cười ngặt nghẽo và bảo : “ Lêu lêu, lớn rồi mà vẫn vòi quà sinh nhật kìa”. Sao lại không vòi được nhỉ, vì cả năm con có mỗi một cái sinh nhật thôi mà. Không tận dụng để mà vòi vĩnh thì nó … phí đi mất. Thế là, tất cả những ngày còn lại của tháng tư, con đều để cái status đó, hoặc chỉ khác đi một tẹo thôi. Nói gì thì nói, tháng tư vẫn cứ là một tháng rất – đặc – biệt. Và hơn nữa, lại có một người luôn muốn nhắc nhở con về cái sự đặc biệt đó. Người ấy, chẳng ai khác ngoài mẹ.

Tháng tư, mẹ hay mua hoa loa kèn về cắm trong nhà. Loài hoa giản dị, đơn sơ thôi mà đáng yêu lắm. Con thích nhìn mẹ mỗi lần đi chợ về , có kèm theo một bó hoa loa kèn được bọc trong giấy báo. Mẹ chăm chú cắt đi những phần gốc thừa và cắm những cành hoa mạnh mẽ ấy vào chiếc bình thủy tinh trên kệ tủ. Màu xanh thẫm của cành hoa nổi bật giữa làn nước trong veo và chiếc bình thủy tinh cũng … trong veo. Ui, nhờ có cái bình hoa ấy mà đứa bạn nào của con đến nhà mình cũng khen là con có một bà mẹ yêu nghệ thuật. Con cũng thích nghe mẹ nhắn nhủ : “ Hoa loa kèn đấy con ạ . Bền và thơm lắm!” Công nhận là hoa này thơm thật. Đêm, con xuống phòng khách mà hương hoa thơm ngát đến mức con phải mở cửa cho hương thơm bay đi một ít cơ mà. Bố con bảo, hoa loa kèn còn gọi là hoa huệ tây, cũng thuộc họ hoa huệ nên mang những đặc tính của dòng hoa này là thơm về đêm và chơi được nhiều ngày. Thảo nào, mẹ toàn mua hoa huệ tây vào tháng tư. Ngày sinh nhật của con, dù khó khăn đến mấy thì mẹ cũng cố chuẩn bị bằng được một lọ hoa. Sự chuẩn bị đơn sơ ấy, tự nhiên, con lại thấy như là có gì đó chi chút, nâng niu, là quan tâm và gửi gắm nữa, nghe ấm lòng lắm.

Tháng tư, mẹ hay nấu cháo đỗ xanh — hạt sen cho cả nhà ăn. Đây là món mà cả bố và con đều thích. Món cháo không có dầu mỡ, vài hạt muối và được múc ra, ăn với đường. Mẹ bảo tháng tư đang giao mùa, không khí bắt đầu nóng bức, thời tiết lại thay đổi nữa nên người ta rất dễ ốm. Ăn cháo đỗ xanh — hạt sen cho dễ hấp thụ, lại mát ruột. Hình như việc nào mẹ làm, cũng có một lí do rất hợp lí, một sự lí giải đâu ra đấy. Có lẽ, mẹ không biết rằng, kể cả khi mẹ không giảng giải cho con về công dụng của loại cháo này thì con vẫn cứ ăn nhiệt tình. Vì đơn giản, chỉ cần nghĩ đến cảnh cả nhà mình ngồi quanh mâm cháo thơm lừng, mát dịu, cùng nhau xì xụp ăn những thìa cháo mà mẹ dành riêng cho mùa hè thì con đã thấy hân hoan lắm rồi.

Tháng tư, có một ngày mà con rất thích. Đó là sinh nhật của con. Ngày ấy, bạn bè đến nhà, người tặng hoa, người mang quà, có người đứa chẳng mang gì cả, chỉ muốn xực bánh gato thôi. Nhưng không vì thế mà con lại ghét chúng nó đâu, chúng nó là bạn của con mà. Cảm giác được ngồi giữa bạn bè thân thiết, thắp nến lên và thầm ước điều gì đó thật đáng nhớ. Những sinh nhật cứ thế mà đi qua, toàn là tiếng cười. Sinh nhật nào của con cũng thế, mẹ đều cố gắng ở nhà, bày biện các thứ và chỉ lặng lẽ nhìn chúng con chí chóe bên nhau. Nhìn nụ cười của mẹ kìa, thật là vui mà cứ long lanh ánh mắt. A, chắc là mẹ vui vì con gái mẹ đang lớn lên từng năm, từng tháng, từng ngày đấy mà.

Mẹ ơi, lại đang là tháng tư rồi đấy nhỉ? Nhà mình lại có loa kèn trắng, lũ bạn con đã bắt đầu nhấm nháy nhau nên mua quà gì cho tuổi mới của con. Tự dưng, con thấy yêu tháng tư đến thế. Gió, nắng xôn xao ngoài trời và cả mùi hương hoa thơm ngát trong căn phòng nhỏ, như muốn bảo con rằng tháng tư đã sang thật rồi đấy, tháng tư cho riêng con thôi.

Cách nhìn cuộc sống

John là một ông lão ít nói và thông thái. Ông thường ngồi trên chiếc ghế bành cũ kỹ trước hiên nhà, nhìn mọi người qua lại.

Anh lính Mêmét làng Êmét

Năm 1937 tôi hãy còn là một thiến niên hiên ngang oai hùng lắm. Một ngày kia, tôi phải mang theo một số tiền lớn lên đường nhập ngũ.

Hy vọng

Sau cuộc ly hôn của cha mẹ, cô con gái đang ở độ tuổi trưởng thành ngày một trở nên bắn tính và thay đổi hắn. Một đêm nọ, người mẹ nhận được tin báo đến bảo lãnh cô con gái bị bắt vì tội lái xe trong lúc say rượu...

Hãy yêu tha thiết

Đây là bức thư của một người cha gửi cho con gái của mình trước khi từ bỏ cuộc sống của mình để đi về cõi vĩnh hằng.:

Ly và nước

Ly nói: “Tôi cô quạnh quá, tôi cần Nước, cho tôi chút nước nào!”

Cuộc sống sau khi cưới là như thế nào?

Trước khi cưới, đi làm về thấy trong nhà sáng đèn thì lòng chợt nhẽ bẫng. Sau khi cưới, làm về thấy nhà vẫn sáng đèn thì hai chân nặng như đeo chì.

Bình tĩnh trước những ngã rẽ cuộc đời

Từ nhỏ tôi vẫn nghĩ, học giỏi sau này sẽ hết khổ, nhưng cuộc đời này không có cái gì là tuyệt đối cả.

Tình bạn

Hai người bạn đi trên đường vắng vẻ. Đến một đoạn, họ có một cuộc tranh luận khá gay gắt và một người đã không kiềm chế được giơ tay tát vào mặt bạn mình.

Nỗi đau sẽ đi qua và cái đẹp ở lại

Dẫu Henri Matisse trẻ hơn August Renơir gần hai chục tuổi, cả hai họa sĩ vĩ đại này luôn là đôi bạn chân tình và gắn bó với nhau. Khi Renoir bị lâm bệnh và giam mình trong căn nhà hơn 10 năm cuối cùng của mình...