Truyện cuộc sống

Một phụ nữ da trắng 50 tuổi đi đến chỗ ngồi của bà, và nhìn thấy hành khách kế bên bà ta là một người da đen.

Người phụ nữ đột nhiên tức giận, và gọi ngay cô tiếp viên hàng không.

– Có vấn đề gì không, thưa bà ? – Cô tiếp viên hàng không hỏi.

– Cô không nhìn thấy à ? – Người phụ nữ nói : Tôi được xếp chỗ ngồi kế bên một người đàn ông da đen. Tôi không thể ngồi cạnh anh ta. Cô hãy đổi chỗ ngồi cho tôi ngay.

– Xin hãy bình tĩnh, thưa bà. – Cô tiếp viên hàng không nói.
Thật không may, tất cả các ghế đều đã đầy, nhưng tôi vẫn sẽ kiểm tra nếu chúng tôi còn chỗ.

Cô tiếp viên rời khỏi và quay lại sau vài phút.

– Thưa bà, như tôi đã nói với bà, không còn bất kì chỗ trống nào cho hạng rẻ nhất nữa. Nhưng tôi đã nói chuyện với cơ trưởng và ông ta cũng đã xác nhận điều đó. Chúng tôi chỉ có ghế ngồi vé hạng nhất.

Và trước khi người phụ nữ muốn nói điều gì đó, cô tiếp viên lại nói tiếp :

– Hãy nhìn xem, đó là điều khác thường của công ty chúng tôi, cho phép một hành khách từ hạng rẻ nhất đổi thành vé hạng nhất. Tuy nhiên, còn tùy trường hợp, chỉ huy nghĩ điều đó sẽ là một tai tiếng làm ảnh hưởng đến hành khách khi ngồi kế bên một người khó chịu.

Cô tiếp viên quay sang người đàn ông da đen và nói :

– Có nghĩa là, thưa ngài, nếu không phiền xin ông vui lòng mang túi xách của ông, chúng tôi đã dành riêng một chỗ ngồi hạng nhất cho ông…

Tất cả hành khách gần đó, khi nhìn thấy cảnh tượng ấy ai cũng bất ngờ và có tiếng vỗ tay khen ngợi bắt đầu vang lên, một số người còn đứng dậy vỗ tay không ngừng.

Những tâm hồn băng giá

Sáu con người, do sự tình cờ của số phận, mắc kẹt vào cùng một cái hang rất tối và lạnh. Mỗi người còn một que củi nhỏ trong khi đống lửa chính đang lụi dần.

Mẹ luôn sống vì người khác

Albert Einstein từng nói: “Một cuộc sống vì một cuộc sống khác mới là một cuộc sống xứng đáng”. Câu nói này hoàn toàn phù hợp để nói về mẹ tôi.

Trực giác của người mẹ

Tôi nhìn đồng hồ. Gần 4 giờ rồi, đã đến lúc tôi rời khỏi bệnh viện.

Người mẹ điên

Hai mươi ba năm trước, có một người con gái trẻ lang thang qua làng tôi, đầu bù tóc rối, gặp ai cũng cười cười, cũng chả ngại ngần ngồi tè trước mặt mọi người...

Cái hố trên đường

Đang bước đi trên phố, vì không chú ý nên tôi rơi tõm xuống một cái hố sâu. Lòng hố tối tăm. Loay hoay vất vả mãi, tôi mới trèo lên được. Vừa mệt vừa tức, tôi thầm rủa cái hố

Nếu được sống đến hai lần

Ai đó hỏi rằng, nếu được sống hai lần, bạn sẽ làm gì?

Chiến thắng thứ hai

Kenneth là một học sinh lớp 6. Cậu rất vui và hồi hộp khi được chọn tham dự ngày hội thao của trường. Cậu bé đã vượt qua các bạn và về nhất trong lần thi chạy đầu tiên.

Một Dawn mới của tôi

Lần đầu tiên khi nghe Laura, con gái tôi, báo tin nó sắp là một người mẹ - còn tôi sắp là một bà ngoại - tôi đã khóc với những giọt nước mắt hạnh phúc. Nhưng rồi tận dưới đáy lòng tôi, một điều gì thầm kín đang khuấy động.

Tình yêu tạo nên lẽ sống

Tôi chỉ mới 12 tuổi, nhưng tôi đã biết buồn và rất sợ cái chết mỗi khi nghĩ đến ông ngoại, người mang trong mình căn bệnh gọi là “khí thủng” do thói quen hút thuốc từ hồi ông còn học trung học...