Yêu con, xin cha hãy nói!

Jerry không thể quên ngày mùa đông, ngày mà đứa con trai đầu lòng đã làm anh bất ngờ.

Jeff – con trai anh – chỉ mới lấy bằng lái xe được một năm, từ lúc nó có bằng lái cũng là lúc anh bắt đầu lo lắng. Tình hình ngày càng trầm trọng hơn với những nỗi lo ngày càng tăng.

Một ngày trước khi xảy ra sự việc đáng nhớ, Jeff nói với cha là nó sẽ định đi chơi.

– Nè, lái xe cẩn thận đó! – Jerry cảnh báo con.

Jeff quay lại nhìn cha tỏ vẻ bực dọc và hỏi:

– Sao lúc nào cha cũng nói với con câu đó vậy?

– Cha đã nói gì?

– Thì “lái xe cẩn thận!”, cha không tin tưởng con chút nào.

– Đâu có, con trai, cha đâu có ý nói vậy, – Jerry giải thích – Đó là thói quen cha hay nói với con, thay vì cha nói cha yêu con vậy thôi.

Jeff nói:

– Vậy hả cha, sao cha không nói đại ra là cha yêu con! Cha nói vậy thì con sẽ không hiểu lầm ý cha.

– Nhưng… – Jerry ngập ngừng – Nếu có bạn con ở đây thì sao? Cha mà nói “cha yêu con”, con sẽ thấy mắc cở đó.

Jeff đề nghị:

– Cha ơi, vậy lúc đó thì cha hãy nói lời yêu thương bằng cách để tay lên ngực cha và con cũng sẽ làm như vậy để đáp lại lời yêu thương của cha.

Jerry biết con trai anh muốn anh thể hiện tình yêu một cách “kỳ quái” với thằng bé đây mà. Anh đáp “Ừ, thỏa thuận vậy nha con trai”.

Vài ngày sau, Jeff lại chuẩn bị ra phố, lần này nó đi với bạn, nó hỏi anh:

– Cha ơi, cha cho con mượn chìa khóa xe hen?

Jerry đáp:

– Được chứ, con định đi đâu?

– Xuống phố ạ.

Jerry thảy chìa khóa cho con và do dự một lát anh nói “Chơi vui nha!”. Anh nhanh chóng đặt tay mình lên ngực ra dấu. Jeff cũng làm y như vậy và nói “Dạ, cha yên tâm”.

Jerry nháy mắt với con.

Jeff đi vòng ra sau lưng anh nói nhỏ “Nháy mắt hổng có trong phần thỏa thuận”, nó làm Jerry thoáng chút bối rối.

Jeff bước chân ra cửa và nói “Thưa cha, con đi!” và ngay khi nó đóng cửa, nó quay đầu lại và nháy mắt với anh.

Những con đường không lót đá

Bố là một người đàn ông đồ sộ, cao một mét tám và nặng một trăm năm mươi ký. Giọng bố to, trầm và luôn luôn gây ấn tượng rằng tốt hơn là bạn đừng ngồi chung bàn ăn với bố.

Hoa hồng tặng Mẹ ngày Giáng Sinh

Bobby cảm thấy lạnh khi ngôi ngoài sân trong lúc trời đổ tuyết như thế này. Chân nó để trần, không đi giày; nó ghét phải xỏ chân vào giày nhưng thật ra nó đâu có đôi nào đâu.

Cô gái ở cửa hàng bán CD

Có một chàng trai bị bệnh ung thư. Chàng trai 19 tuổi, nhưng có thể chết bất kỳ lúc nào vì căn bệnh quái ác này. Suốt ngày, chàng trai phải nằm trong nhà, được sự chăm sóc cẩn thận đến nghiêm ngặt của bố mẹ.

Nghệ thuật tha thứ

Một người cứ luôn luôn bị tỉnh dậy vào buổi đêm, vì một giấc mơ cứ lặp đi lặp lại. Anh ta thấy mình bơi trong một cái hồ, bơi giỏi như một vận động viên.

Truyện cuộc sống

Một phụ nữ da trắng 50 tuổi đi đến chỗ ngồi của bà, và nhìn thấy hành khách kế bên bà ta là một người da đen.

Ngôi nhà vô hình

Có một ngôi nhà không nhìn thấy được mà tôi gọi với cái tên: Lương Tâm.

Bức tranh của Joe

Hầu hết mọi người đều biết rằng những năm đầu tiên cắp sách đến trường có thể ảnh hưởng quan trọng đến cả một đời.

Hai bát mì bò

Vào một buổi chiều mùa xuân lạnh lẽo, trước cửa quán xuất hiện hai vị khách rất đặc biệt, một người cha và một người con. Nói đặc biệt là bởi vì người cha bị mù.

Phật ở đâu?

Thuở xưa, có anh chàng đọc kinh nghe nói về Phật, thích lắm, quyết định đi tìm gặp Ngài bằng được. Anh chàng khăn gói quả mướp ra đi.