Yêu con, xin cha hãy nói!

Jerry không thể quên ngày mùa đông, ngày mà đứa con trai đầu lòng đã làm anh bất ngờ.

Jeff – con trai anh – chỉ mới lấy bằng lái xe được một năm, từ lúc nó có bằng lái cũng là lúc anh bắt đầu lo lắng. Tình hình ngày càng trầm trọng hơn với những nỗi lo ngày càng tăng.

Một ngày trước khi xảy ra sự việc đáng nhớ, Jeff nói với cha là nó sẽ định đi chơi.

– Nè, lái xe cẩn thận đó! – Jerry cảnh báo con.

Jeff quay lại nhìn cha tỏ vẻ bực dọc và hỏi:

– Sao lúc nào cha cũng nói với con câu đó vậy?

– Cha đã nói gì?

– Thì “lái xe cẩn thận!”, cha không tin tưởng con chút nào.

– Đâu có, con trai, cha đâu có ý nói vậy, – Jerry giải thích – Đó là thói quen cha hay nói với con, thay vì cha nói cha yêu con vậy thôi.

Jeff nói:

– Vậy hả cha, sao cha không nói đại ra là cha yêu con! Cha nói vậy thì con sẽ không hiểu lầm ý cha.

– Nhưng… – Jerry ngập ngừng – Nếu có bạn con ở đây thì sao? Cha mà nói “cha yêu con”, con sẽ thấy mắc cở đó.

Jeff đề nghị:

– Cha ơi, vậy lúc đó thì cha hãy nói lời yêu thương bằng cách để tay lên ngực cha và con cũng sẽ làm như vậy để đáp lại lời yêu thương của cha.

Jerry biết con trai anh muốn anh thể hiện tình yêu một cách “kỳ quái” với thằng bé đây mà. Anh đáp “Ừ, thỏa thuận vậy nha con trai”.

Vài ngày sau, Jeff lại chuẩn bị ra phố, lần này nó đi với bạn, nó hỏi anh:

– Cha ơi, cha cho con mượn chìa khóa xe hen?

Jerry đáp:

– Được chứ, con định đi đâu?

– Xuống phố ạ.

Jerry thảy chìa khóa cho con và do dự một lát anh nói “Chơi vui nha!”. Anh nhanh chóng đặt tay mình lên ngực ra dấu. Jeff cũng làm y như vậy và nói “Dạ, cha yên tâm”.

Jerry nháy mắt với con.

Jeff đi vòng ra sau lưng anh nói nhỏ “Nháy mắt hổng có trong phần thỏa thuận”, nó làm Jerry thoáng chút bối rối.

Jeff bước chân ra cửa và nói “Thưa cha, con đi!” và ngay khi nó đóng cửa, nó quay đầu lại và nháy mắt với anh.

Lời nói dối của trái tim

Có một người sưu tầm tranh già nua mù lòa sống ở một thị trấn nhỏ nghèo nàn của nước Đức sau chiến tranh. Ông coi những bức tranh trong bộ sưu tập của mình hơn cả sinh mệnh, hàng ngày vẫn “xem” chúng bằng tâm tưởng, ký ức.

Sống thế nào để được tôn trọng ?

Sống khiếm tốn, biết nhường nhịn không nên khoe sự tài giỏi của mình kẻo người khác ganh tỵ dẫn đến thù hận và hại nhau.

Bạn vẽ gì cho bức tranh cuộc sống

“Trong tia nắng của bình minh sớm mai còn nghe đâu đó những hơi ấm của lời yêu đắm say”.

Đom đóm và giọt sương

Tối hôm đó không có trăng nhưng bầu trời đầy sao sáng. Đom Đóm bay từ bụi tre ngà ra ruộng lúa.

Bức thư gửi cuộc sống

Một buổi chiều thầy hiệu trưởng trường học của con trai tôi điện thoại nói rằng ông có chuyện quan trọng muốn trao đổi và hỏi xem liệu ông có thể ghé qua thăm tôi được không...

Di sản của cha

Khi còn trẻ, AI vừa là một nghệ sĩ vừa là thợ gốm. Anh từng có một gia đình thật hạnh phúc với người vợ thân yêu và hai cậu con trai. Một đêm nọ, con trai lớn của anh đau bụng dữ dội...

Đôi găng

Căn hộ bị xáo tung như một bãi chiến trường.

Những tâm hồn băng giá

Sáu con người, do sự tình cờ của số phận, mắc kẹt vào cùng một cái hang rất tối và lạnh. Mỗi người còn một que củi nhỏ trong khi đống lửa chính đang lụi dần.

Bà già hay khóc

Có một bà già có biệt hiệu là “bà già hay khóc.” Trời mưa bà khóc, trời tạnh bà cũng khóc.