Anh nhà giàu bị chơi khăm

Xưa có một anh nhà giàu muốn học đòi cách sống quý phái [2]. Hắn thấy tên quan nào ra đường cũng có lính điếu tráp [3] theo hầu. Hắn bắt chước thuê một em bé, rồi mỗi khi đi đâu, đều bắt em bé lẽo đẽo theo sau, mang điều tráp. Em bé tay ôm tay cắp rất khó nhọc, lại còn luôn luôn bị quở mắng, trong lòng rất tức tối, nhưng không biết làm sao.

Anh nhà giàu vốn có tính bủn xỉn [4] và đa nghi [5], cho nên thường căn dặn em bé:

– Màu thấy cái gì của tao để ở đâu thì cứ để ở đấy, không được đụng chạm đến, nghe chưa?

Một hôm hắn đi chơi, em bé vẫn lẽo đẽo theo sau. Giữa đường, hắn đánh rơi cái túi tiền. Em bé thấy nhưng không nhặt. Về đến nhà, hắn mới biết. Hoảng hốt, hắn gọi em bé tra hỏi:

– Mày có bắt được túi tiền của tao không? Mày giấu thì mày liệu hồn!

Em bé nhanh nhảu:

– Con có thấy ạ

Hắn vội vã:

– Mày thấy ở đâu? Đưa trả tao!

Em bé giả làm ngớ ngẩn, bình tĩnh nói:

– Con thấy rơi ở giữa đường.

Hắn hỏi dồn:

– Thế mày nhặt để đâu? Đưa trả tao!

Em bé tiếp:

– Thưa ông, con không nhặt.

Hắn kinh ngạc:

– Trời ơi! Tại sao lại không nhặt?

Em bé thong thả trả lời:

– Thưa ông, ông chả dặn con thấy cái gì của ông để đâu thì để ở đấy, không được đụng chạm đến là gì?

Anh nhà giàu nghe nói vừa giận vừa tức, nhưng đành chịu, vì em bé đã làm đúng lời hắn dặn. Hắn chửi bâng quơ một lúc rồi nói:

– Từ rày trở đi, hễ thấy tao đánh rơi cái gì là phải nhặt đem về cho tao nghe không?

Vài hôm sau, anh nhà giàu sang chơi làng bên cạnh. Hắn ung dung cưỡi ngựa đi trước. Em bé lẽo đẽo mang điếu tráp theo sau. Lúc trở về, hắn đến nhà một hột lâu mới thấy em bé về. Hắn nghi em bé nghỉ chơi la cà dọc đường, quát mắng:

– Tại sao mày về chậm thế?

Em bé khệ nệ [6] đặt tráp xuống chiếu rồi chắp tay, nói thong thả:

– Thưa ông, con có phải chơi đâu! Dọc đường ông đánh rơi nhiều quá, con phải dừng lại nhặt cho kỳ hết nên về chậm đấy ạ.

Anh nhà giàu nghe nói “đánh rơi”, giật nảy mình, đổi giọng dỗ dành, hỏi:

– Mày nhặt được của tao cái gì đó? Đưa lại hết cho tao!

Em bé đưa tráp cho hắn và thong thả đáp:

– Thưa ông, đây ạ. Con nhặt hết, không bỏ sót chút nào cả.

Hắn vui mừng, vội vàng mở tráp ra thì thấy đầy những những… cục phân ngựa.


Chú giải

[1] Chơi khăm: làm cho bị mắc lừa một cách bất ngờ rất đau, rất cay.

[2] Quý phái: nói những người giàu sang, hạng quan lại. Cách sống quý phải: cách sống của tầng lớp giàu sang, quan lại ngày trước.

[3] Tráp: cái hộp gỗ đựng trầu, thuốc, giấy má, bút mực hay các đồ vật khác…

[4] Bủn xỉn: keo kiệt, không muốn cho ai một chút gì.

[5] Đa nghi: hay nghi ngờ người khác.

[6] Khệ nệ: nói điệu bộ khệnh khạng, nặng nề. Đi khệ nệ. Trong bài có nghĩa là nặng nhọc, bưng tráp cẩn thận đặt xuống chiếu.

Lý do

Hai đứa trẻ lớp một hỏi nhau:

Luật lệ hà khắc

Một khách bộ hành đang lảo đảo bước đi trên sa mạc, ông ta khát nước khủng khiếp, lúc ấy ông ta chợt trông thấy lờ mờ đằng xa một người bán hàng rong già, trên cái bàn trước mặt ông ta đầy những cà vạt để bán.

Chẳng ích gì

Một khách du lịch Nhật bị lạc ở vùng nọ, anh ta hỏi hai người dân địa phương đường ra ga. Anh ta hỏi bằng tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Tây Ban Nha, tiếng Ðức và đương nhiên cả tiếng Nhật, nhưng hai người kia đều không hiểu...

Cấy rẽ ruộng chúa Liễu

Lúc Quỳnh còn là học trò nhà nghèo, phải ra đền Sông xin cấy rẽ. Quỳnh khấn và xin âm dương xem Chúa thuận lấy gốc hay lấy ngọn...

Ai cao sang hơn

Một du khách Anh gặp một người Mỹ trong nhà hàng. Du khách Anh khoe: Đích thân vua William đã đặt kiếm lên vai ông cụ kị nhà tôi và ông đã trở thành hiệp sĩ...

Truyện cười học sinh #10

Ai là huấn luyện viên

Khi bạn trai không giỏi ăn nói?

Tôi nói với người yêu:" Dạo này em trông già với xấu quá." Thực ra là muốn anh ta khen lại, ko ngờ anh ta thành thực bảo:" Ko sao, xấu chút cũng đc, mẹ anh bảo rồi, bụng dạ lương thiện là quan trọng nhất."

Biên tập giúp bố

Một nhà văn trẻ hậm hực kể với bạn:

Tưởng bở

Tưởng bở