Bộ quần áo may đo

Tôi định đi may đo một bộ quần áo mới cho thật vừa vặn. Tôi đến cửa hàng may đo nổi tiếng với cái tên hấp dẫn: “Sẵn sàng phục vụ”.

Ra đón tôi là ông giám đốc cửa hàng, một người trông hoạt bát, nhanh nhẹn và rất dễ thương. Sau khi biết mục đích của tôi, ông giám đốc lịch sự giải thích rằng, cửa hàng này chỉ nhận may đo bằng vật liệu của khách hàng.

– Vật liệu gì cơ? Tôi hỏi.

Ông giám đốc đưa cho tôi một cuốn sách dày cộp, bên ngoài bìa có đề hàng chữ: “Những chỉ dẫn cần thiết mà khách hàng cần biết”.

– Đề nghị anh nghiên cứu kỹ những chỉ dẫn này. – Giám đốc nói – Và mua đủ những thứ vật liệu cần thiết đem đến đây. Chúng tôi xin vui lòng phục vụ.

Ít lâu sau, tôi lại đến cửa hàng may đo ấy. Bác lái xe taxi xách giùm tôi một vali lớn vào theo.

– Đây, hãy đặt vali lên bàn này. – Giám đốc chỉ tay lên bàn mình. Và ông ta hỏi thêm một cách lịch sự – Hy vọng rằng quý khách mang đủ mọi thứ như trong quyển chỉ dẫn đấy chứ?

– Vâng, đủ mọi thứ – Tôi vừa đáp vừa mở chiếc vali to tướng ra.

– Được rồi, chúng ta hãy kiểm tra xem. – Giám đốc nói và mở cuốn sách hướng dẫn ra.

– Vải này, ba thước rưỡi đúng như trong bản chỉ dẫn.

– Tốt lắm, còn vải lót?

– Vải lót đây.

– Vải dựng?

– Có ngay, Cranh lông ngựa loại thượng hạng.

– Thế thì tuyệt trần. Mấy cuộn chỉ?

– Ba cuộn chỉ màu và ba cuộn chỉ trắng.

– Được rồi. Kim cài có chưa?

– Đầy đủ kim cài và kim băng nữa. Nhớ là kim cài của tôi núm nhựa nhiều màu hẳn hoi.

– Thế còn nhẫn đê?

– Đây, hai chiếc.

– Sao lại hai chiếc? Trong hướng dẫn chỉ yêu cầu một nhẫn đê mà thôi.

– Tôi hy vọng rằng thợ may của ông có đủ hai tay.

– Thật là một ý kiến tuyệt vời. Chúng tôi xin hoan nghênh và sẽ rút kinh nghiệm sửa vào bảng hướng dẫn mới. Còn phấn màu? – Đây rồi, đây là kim này, cúc áo này, cúc tay này. À, thế còn thước đâu?

– Tôi đã mua cả thước dây lẫn thước gỗ đây.

– Tuyệt lắm, thế còn kéo?

– Đây, tôi chỉ kiếm được một kéo thợ may, một kéo loại trung.

– Kéo loại trung thì chúng tôi không cần. Nhưng thôi, cửa hàng chúng tôi không quan liêu hình thức làm gì. Đồng chí cứ đưa cả hai cái kéo cho chúng tôi dùng cũng được.

Cuối cùng, giám đốc cửa hàng nhìn tôi với vẻ đầy thiện cảm:

– Anh khiến tôi rất có cảm tình. Cứ như thế này chẳng mấy chốc anh sẽ trở thành một khách hàng gương mẫu có tính kỷ luật và tự giác.

– Tôi rất vui mừng! – Tôi nói và đưa ra một tờ giấy. – Còn cái này nữa. Giấy chứng nhận của bệnh viện.

Nhưng giám đốc tỏ vẻ ngạc nhiên:

– Giấy chứng nhận của bệnh viện làm gì? Tôi không hiểu. Và hình như điều này không quy định trong bản chỉ dẫn.

– Đấy là giấy tờ chứng nhận của khoa ngoại bệnh viện rằng hai tay tôi dài bằng nhau. Và hai chân cũng vậy. Điều nay sẽ tạo thuận lợi hơn cho cửa hàng khi cắt may.

– Thật là một sáng kiến tuyệt vời. – Giám đốc cửa hàng reo lên – Từ nay trở đi nếu khách hàng nào không có giấy chứng nhận này thì đừng hòng đến may đo – Giám đốc cửa hàng nắm tay tôi đầy vẻ thích thú và cảm ơn.

Bỗng ông ta chợt nhớ ra điều gì, nét mặt thay đổi hẳn, ngơ ngác tìm quanh rồi lục bới trong vali của tôi. Sau đó, ông ta lắc đầu thất vọng:

– Hỏng rồi ông ơi! Có cái quan trọng nhất thì ông lại không mang đến, thế máy đâu?

– Máy gì? Lần này đến lượt tôi không hiểu.

– Còn hỏi máy gì nữa à? Tất nhiên là máy khâu, ông bạn ạ!

– …!

Thế là tôi đành phải mua một bộ quần áo ở cửa hàng bán quần áo may sẵn. May mà cũng chọn được bộ vừa như in!

Thầy bói xem voi

Nhân buổi ế hàng, năm ông thầy bói nói chuyện với nhau. Thầy nào cũng phàn nàn không biết hình thù con voi nó như thế nào. Chợt nghe người ta nói có voi đi qua, năm thầy chung nhau tiền biếu người quản voi, xin cho voi dừng lại để cùng xem...

Hai con dê qua cầu

Ngày xưa có một con dê đang ăn cỏ trên đoạn dốc đầy cỏ của ngọn đồi gần một con suối. Nó quyết định thưởng thức mùi vị cỏ trên ngọn đồi bên kia. Một lối đi hẹp dài được làm như một chiếc cầu bắc ngang qua con suối...

Đeo nhạc cho mèo

Vì mèo mà cuộc sống họ nhà chuột trở nên khó khăn. Ngày nào chuột cũng bị mèo săn bắt...

Rùa và vịt

Rùa đi đến đâu cũng cõng ngôi nhà theo trên lưng. Mặc dù đã cố gắng hết sức, nhưng nó cũng không thể ra được khỏi nhà. Người ta bảo rằng thần Jupiter phạt nó như thế, vì nó là kẻ lười biếng lúc nào cũng nằm ở nhà...

Lừa và ngựa

Có chú Lừa đi cùng một con Ngựa trông sang trọng bảnh bao lắm. Trên lưng ngựa chỉ có bộ yên thồ hàng, còn trên lưng Lừa lại chồng chất hàng hoá nặng đến mức nó không chịu nổi...

Truyện ngụ ngôn Kiến và Voi

Ngày xưa, trong một khu rừng rậm có một con Voi rất hung dữ. Gặp bất kỳ loài vật nào, Voi cũng dùng đôi ngà ghê gớm của mình húc.

Chú chó tham ăn và cái bóng

Trên một con đường của ngôi làng nọ, có một chú chó hung dữ lững thững đi dạo trên đường. Bỗng nhiên, một mùi thơm từ đâu bay tới đánh thức cơn đói cồn cào trong bụng nó...

Con quạ thông minh

Một con quạ đang khát nước. Nó bay rất lâu để tìm nước nhưng chẳng thấy một giọt nước nào.

Con cáo và chùm nho

Một ngày nọ, Cáo ta xuống triền núi và phát hiện ra phía trước có một vườn nho. Dưới tán lá xanh, từng chùm nho căng tròn mọng nước, dưới ánh sáng mặt trời trông lại càng hấp dẫn...