Đôi găng

Căn hộ bị xáo tung như một bãi chiến trường. 

– Bình tĩnh nào anh yêu. Có lẽ chúng ở trong tủ ấy.

– Để cho anh yên một chút nào – Người chồng vừa rút đầu ra khỏi tủ vừa hét lên – Anh đã kiếm trong tủ ít nhất mười lần rồi. Chắc chắn anh đã để quên chúng trong taxi. Anh còn nhớ đã đeo chúng lúc ra khỏi nhà Joseph mà.

– Có thể người lái taxi sẽ đem trả lại…

– Thật ngốc mới nghĩ như thế!

– Đồ đạc đánh rơi vẫn được đem trả lại đấy. Em đã từng đọc trên báo…

– Đó chỉ là tuyên truyền nhảm nhí. Họ chỉ muốn chúng ta tin rằng vẫn còn những người lương thiện. Anh thì không tin. Em đừng ảo tưởng nữa, tên lái xe sẽ không bao giờ mang trả đâu. Đơn giản là vì hắn ta đã ăn cắp chúng. Đồ vô lại! Bây giờ thì hắn có thể ra vẻ sang trọng bằng tiền của anh.

– Có thể anh ta đã nộp chúng cho văn phòng công ty taxi.

– Cứ cho là hắn đang làm thế đi, thế rồi sao nữa? Em nghĩ là bọn nhân viên văn phòng của cái công ty ấy không bao giờ đeo găng à? Anh đã tưởng tượng thấy cảnh tay giám đốc vui mừng vì bỗng nhiên có một đôi găng tay trên trời rơi xuống.

– Bình tĩnh đi anh yêu, anh sẽ bị lên cơn đau gan đấy. Lỡ anh để quên chúng ở nhà Joseph thì sao?

– Có thể là anh để quên chúng thật…. Anh biết rõ bạn anh, cái gia đình Joseph ấy. Bọn họ không bao giờ để cơ hội vuột mất. Chắc chắn bọn họ sẽ tặng cho ông nội, cái lão già lẩm cẩm chưa bao giờ dám mơ một đôi găng tay đẹp như thế!

– Nhưng… đó chỉ là giả thiết. Rất có thể anh đã để quên chúng trên taxi.

– Hừm!… Có thể lắm. Nếu thế thì mọi việc rõ như ban ngày. Chính Kazio đã lấy chúng. Hắn xuống xe trước anh và ngay lập tức chạy vắt giò lên cổ. Thậm chí không thèm chào tạm biệt anh nữa. Thật là một tên xảo trá! Đồ đểu giả! Chưa bao giờ anh tin hắn cả. Khi anh mua đôi găng đó, hắn tỏ ra ghen tị. Và hắn đã không bỏ lỡ ngay khi có cơ hội ăn cắp. Ngày mai anh sẽ không bắt tay hắn, và anh sẽ nói thẳng vào mặt hắn toàn bộ sự thật.

Có tiếng chuông cửa. Ngoài cửa là người gác dan với đôi găng trong tay.

– Của tôi đấy. Ông thấy chúng ở đâu vậy?

– Một người lái taxi đã mang chúng đến đây, anh ta thấy đôi găng tay trên xe.

– Ê! Nhưng sao ông biết đây là găng tay của tôi?

– Đơn giản là vì tối thứ bảy nào ông cũng về trễ, khi chúng tôi bắt đầu chơi bài.

Người gác dan đi rồi, người vợ mừng rỡ:

– Anh thấy chưa, em đã nói mà.

– Ngốc quá! Em không thấy cái cách lão ấy nhìn anh à? Lão ta biết tất, kể cả việc anh chơi bài mỗi tối thứ bảy. Rõ ràng hắn đến đây để do thám. Đồ giả dối! Hắn đã theo dõi kỹ càng xung quanh và không có gì có thể lọt khỏi mắt hắn. Ôi! Cái thời đại này thật kỳ quặc!

Chiếc vĩ cầm một dây

Niccolo Paganini, một nghệ sỹ vĩ cầm đầy sắc thái và tài năng của thế kỷ 19 đang đứng chơi một bản nhạc khó trong một khán phòng chật kín người. Một ban nhạc vây quanh ông cùng hòa nhạc với ông.

Người vợ mù

Có lẽ duyên phận đưa anh đến bên cô. Mặc bao lời khuyên ngăn, một lễ cưới xinh đẹp diễn ra ở thánh đường.

Những con đường mới

Lúc ấy là năm 1903. Bà Annie Johnson sinh sống tại Arkansascùng hai con trai và đang lâm vào tình cảnh bế tắc. Tiền bạc của bà gần như đã cạn, bản thân bà không có khả năng đặc biệt nào ngoài việc đọc và cộng những con số đơn giản...

Người sẵn sàng sưởi ấm trái tim ta

“Reng…reng”, tiếng chuông mà mọi người đang chờ đợi cuối cùng cũng vang lên. Giờ ra chơi đã đến, vẫn như thường lệ nhỏ sẽ chạy sang đây tìm tôi để tán dóc, trò chuyện.

Giá trị của một hòn đá

Có một học trò thường hay hỏi thầy mình rằng:

Hồ nước

Một Ông chủ người Hindu lớn tuổi mệt mỏi vì người thợ học việc cứ tối ngày phàn nàn nên một buổi sáng nọ ông bảo anh ta đi mua một ít muối...

Chuyện xây cầu Brooklyn

Cầu Brooklyn bắc ngang con sông nằm giữa hai thành phố Manhattan và Brooklyn phải nói là phép lạ của ngành xây dựng. Vào năm 1883, một kỹ sư giàu óc sáng tạo tên là John Roebling, lòng đầy hứng khỏi khi nảy ra ý kiến xây một cây cầu thật ngoạn mục...

Biết ơn vạn bội

– Bạn thân mến. Tôi mới quen một thiếu phụ.

Một bài học

Cô bé rất lấy làm ngạc nhiên vì người cha không chịu vứt bỏ chiếc xe cũ trong garage nhà mình. Nhà họ rất giàu, có 2, 3 chiếc xe hơi đời mới.