Giờ kể chuyện

Ra trường, tôi về dạy một lớp Hai của một trường tiểu học. Tuy chưa lập gia đình, nhưng tôi đã có một câu chuyện về “sinh nở” tuyệt vời. Đó là câu chuyện từ chính lớp Hai của tôi. Khi còn nhỏ, tôi rất thích giờ kể chuyện, khi mỗi học sinh phải mang theo một món đồ và kể câu chuyện liên quan đến món đồ đó. Thế nên, tôi cũng thường sắp xếp thời gian để tổ chức những giờ kể chuyện như vậy cho lớp học của mình. Giờ kể chuyện giúp các em mạnh dạn hơn, cởi mở hơn. Các em học sinh ở lớp tôi mang theo những con rùa nuôi ở nhà, mô hình máy bay nhựa, ảnh những chú cá mà chúng từng câu được…, với những câu chuyện thú vị. Tôi không bao giờ đặt ra ranh giới nào cho chúng – chỉ cần em nào mang theo một món đồ vật và có một câu chuyện để kể – tôi đều sẵn sàng hoan nghênh. Rồi một ngày, cô bé Erica – một cô bé rất thông minh và hiếu động – xung phong trong giờ kể chuyện. Cô bé có một cái gối bông nhồi trước bụng, còn tay cầm một bức ảnh em bé sơ sinh. – Đây là Luke, em trai mình, và mình sẽ kể cho các bạn nghe về ngày em ấy được sinh ra! – Erica bắt đầu. “Đầu tiên, Bố và Mẹ mình tạo ra em bé như một biểu tượng của sự yêu thương. Có lẽ bố trồng một hạt giống vào Mẹ, và Luke lớn lên từ đó. Luke ăn ở trong bụng Mẹ suốt 9 tháng trời”. Erica đứng trước lớp, tay đặt lên cái gối nhồi trước bụng, còn tôi thì cố nhịn cười và lấy làm tiếc là mình không đem theo máy quay phim. Bọn trẻ ở phía dưới quan sát Erica với vẻ tò mò và ngạc nhiên hết mức. “Thế rồi, khoảng thứ bảy của hai tuần trước, Mẹ mình bắt đầu kêu: “Ôi, ôi, ôi!”, Erica vòng tay ra sau đỡ lấy lưng và rên lên – “Mẹ cứ đi vòng quanh nhà phải đến một tiếng đồng hồ và kêu “Ôi, ôi, ôi!”. Erica đi đi lại lại, lạch bạch như một chú vịt con, tay vẫn đỡ lưng. “Bố mình vội vàng gọi điện cho bác sĩ. Bố nói bác sĩ sẽ giúp em bé. Khi cô bác sĩ tới, cô ấy đỡ Mẹ nằm lên giường”. Erica đứng tựa thẳng vào tường, như động tác nằm xuống. “Thế rồi, pop! Túi nước bị vỡ tung ra giường, choe choét hết cả! Mình nghĩ Mẹ đã giữ túi nước đó để đề phòng khi em bé khát! Nhưng bây giờ thì nó vỡ tung ra!”. Erica vung tay để miêu tả nước bắn tung tóe. “Rồi bác sĩ bắt đầu nói: “Thở, thở đều, thở mạnh…”. Mọi người bắt đầu đếm, nhưng chưa kịp đếm đến 10. Thế rồi, hoàn toàn bất ngờ, em trai mình xuất hiện. Người nó bám đầy những cái gì kỳ lạ lắm, mình nghĩ đó là những thứ đồ chơi để nó chơi tạm khi ở trong bụng Mẹ. Trong bụng Mẹ cứ như là một sân chơi ấm áp của nó ấy”. Rồi Erica cúi chào như một ngôi sao kịch nghệ và bước về chỗ. Hôm đó, tất cả học sinh trong lớp đều cười vang, vỗ tay rầm rĩ,và chắc chắn tôi là người vỗ tay to nhất. Chưa bao giờ tôi được nghe kể về một ca sinh nở sống động đến vậy – kể cả từ mẹ tôi. Kể từ đó, cứ hôm nào có giờ kể chuyện, tôi lại mang theo máy quay phim. Ai biết tôi sẽ có thêm những bài học và kinh nghiệm thú vị nào từ chính những em học sinh của mình?!

Bài thuyết giảng

Tại một ngôi làng nhỏ, có một vị giáo sư thường đến nói chuyện về cuộc sống, về cộng đồng vào mỗi ngày chủ nhật. Ngoài ra, ông còn tổ chức nhiều hoạt động cho những cậu bé trong làng cùng chơi.

Lật đật

Ngày tôi mới chập chững bước đi, chuyện vấp té là một điều không thể tránh khỏi. Mỗi lần vấp té, tôi vẫn thường nằm lì trên sàn nhà, chờ mẹ tới dỗ dành hoặc cho quà mới chịu ngồi dậy.

Hạnh phúc bình dị

Nếu buổi sáng thức dậy , bạn thấy vẫn khỏe mạnh và bệnh tật hiểm nghèo chưa đến với mình , bạn là người may mắn hơn hàng trăm ngàn người khác có thể sẽ qua đời trên giường bệnh hay những tai nạn bất ngờ hôm nay .

Những con đường không lót đá

Bố là một người đàn ông đồ sộ, cao một mét tám và nặng một trăm năm mươi ký. Giọng bố to, trầm và luôn luôn gây ấn tượng rằng tốt hơn là bạn đừng ngồi chung bàn ăn với bố.

Tâm hồn và tình yêu của thiên nga

Năm thứ hai đại học của tôi sắp sửa kết thúc. Vào một đêm nóng bức trong tuần cuối cùng của tháng năm, tôi nhận được điện thoại của mẹ ở ký túc xá cho biết tôi sẽ về nghỉ hè với ông bà để phụ giúp công việc đồng áng.

Và tôi đã bật khóc…

Tôi đã không bật khóc khi được biết con tôi là một đứa trẻ bị bệnh tâm thần. Tôi vẫn ngồi im và không nói gì khi vợ chồng tôi được thông báo rằng Kristi đứa con hai tuổi của chúng tôi...

Ly và nước

Ly nói: “Tôi cô quạnh quá, tôi cần Nước, cho tôi chút nước nào!”

Món quà năm mới

Một ngày nọ, hai cậu bé đang chơi đùa thì một bà tiên xuất hiện trước mặt và nói: “Ta tặng cho các cháu món quà năm mới”

Nguồn động viên

Một số những câu chuyện về sự thành công vĩ đại nhất trong lịch sử đều xuất phát từ một lời động viên và sự tin tưởng của người yêu hay một người bạn đáng tin cậy.