Lá đơn kì lạ

Ngày xưa, ở làng nọ, có một bác nông dân nghèo khổ, nhà ngay cạnh trang trại của chúa đất. Gia tài của bác chỉ có một con bò cái. Có lần, con bò chui vào bãi cỏ của chúa đất, chúa đất bèn bắt giết thịt. Vợ chồng bác nông dân đến bắt tên chúa đất đền. Hắn không những chẳng đền, mà còn sai đầy tớ trói bác lại đánh mười roi.

Vợ bác nông dân bàn với chồng viết đơn lên nhà vua kiện về nỗi uất ức của mình, nhưng hiềm một nỗi bác ta lại không biết chữ. Nghĩ mãi, nghĩ mãi, rồi bác nông dân cũng tìm được một cách. Thoạt tiên, bác kiếm một tấm ván lớn, bào thật nhẵn. Sau đó bác khắc tên mình lên ván tất cả câu chuyện bị ăn hiếp của mình. Con bò cái chui từ chỗ nào vào trang trại của chúa đất, túp lều nhà bác nằm ở đâu, tên chúa đất giết bò của bác ra sao… Cuối bức tranh còn có hình một người đàn ông nằm sấp trên chiếc ghế dài và cạnh đó là mười cái vạch thẳng diễn tả mười roi đòn mà chúa đất đã đánh bác.

Bác nông dân vác lá đơn của mình hăm hở lên đường đi kiện tên cháu đất. Đi qua một khu rừng rậm, bác nông dân gặp một người đi săn. Thấy người này chào hỏi, bác liền hạ “lá đơn kì lạ” xuống cho ông ta xem. Người đi săn xem mãi, nhưng vẫn không hiểu gì cả. Bác nông dân hơi bực mình, giải thích:

– Ồ, có vậy mà bác không rõ thì lạ thật. Tôi chả vẽ rò ràng đây là gì. Bác xem nhé: đây là túp nhà nhỏ bé của tôi, còn đây tức là trang trại của chúa đất và bãi cỏ nhà hắn. Con bò của tôi đây, cái hình này này. Nó chui qua đây để vào bãi cỏ. Nó bị chúa đất ăn thịt! Còn đây là tôi đấy! Lũ khốn kiếp trói tôi vào chiếc ghế dài này… đây nữa, mười roi đấy…

Nghe bác giảng giải xong, người đi săn bảo:

– Bây giờ thì tôi hiểu rồi! Bác đến trình nhà vua ngay đi. Nhất định bác sẽ được kiện!

Bác nông dân đến kinh đô, xin vào yết kiến nhà vua. Nhà vua ngồi trên ngai vàng, đầu đội vương miện vàng sáng lấp lánh, mình khoác chiếc áo choàng đỏ thắm. Hai bên từ phía ngoài vào có mười hai viên đại thần đứng chầu.

Bác nông dân đệ tấm ván lên cho viên đại thần thứ nhất xem để xin được xét xử. Nhưng nhìn vào lá đơn, viên đại thần không tài nào hiểu nổi chuyện gì đã xảy ra với bác. Các viên đại thần khác cũng không ai đọc nổi “lá đơn”. Họ nổi giận, định tống cổ bác nông dân ra ngoài. Nhưng nhà vua đã truyền cho bác nông dân được vào gần bệ rồng. Các viên đại thần chuyển “lá đơn” của bác nông dân đến cho nhà vua xem. Bác nông dân được gọi lại gần.

Nhà vua chăm chú nhìn vào tấm ván và hỏi:

– Đây là túp lều của nhà ngươi phải không? Còn đây là trang trại của chúa đất chứ gì? Bò của nhà ngươi đây, nó chui vào bãi cỏ của chúa đất ở chỗ này phải không? Nó bị chúa đất ăn thịt… rồi nhà ngươi bị đánh mười roi hẳn? Mười cái vạch thẳng này này?…

Bác nông dân thấy nhà vua đọc “lá đơn” của mình đúng quá, sung sướng quên cả mình đang ở đâu. Bác vỗ mạnh vào vai nhà vua, thích thú khen:

– Ồ, đầu óc thế mới gọi là tài giỏi chứ! Có đâu như mấy anh kia, ngốc hơn cả bò đực!

Nói rồi bác ta liếc nhìn khắp lượt mười hai viên đại thần của nhà vua. Nhà vua cũng sung sướng ra mặt vì đã tỏ rõ được sự thông minh của mình trước các viên đại thần – Vua mà lại! Nhà vua còn hứa hẹn với bác nông dân là sẽ xử phạt tên chúa đất, để hắn chừa thói ức hiếp bác ta.

Bác nông dân hớn hở vác “lá đơn kiện” kì lạ của mình ra về. Chẳng bao lâu, đã có chiếu chỉ của nhà vua bắt tên chúa đất phải xây cho bác nông dân một ngôi nhà mới, một chuồng bò, một chuồng lợn, một chuồng dê, chia cho bác ta một khoảnh ruộng và phải đền cho bác một con bò cái.

Bác nông dân phấn khởi nói với mọi người:

– Vua thế mới là vua chứ! Thật sáng suốt. Nhà vua xem một cái là hiểu ngay “lá đơn kiện” của tôi, còn các viên đại thần thì chỉ há hốc miệng ra thôi, chả hiểu cái khỉ gì. Thế mà nhà vua còn nuôi họ làm gì kia chứ?

Bác nông dân đã không nhận ra một điều: nhà vua chỉ hơn các đại thần ở chỗ ông ta chính là người đi săn đã gặp và chào hỏi bác trên đường.

Hai anh chồng

Ở thành phố phía đông có một người đàn bà thông minh tên là Saphica. Chị ta có một anh chồng đần độn tên là Hanga. Saphica là một người nội trợ đảm đang, hiểu biết và khéo léo...

Người thợ đẽo đá

Ngày xưa có một người thợ đẽo đá ngay thẳng, chăm chỉ và có nhiều ý tưởng thông minh. Phú hộ trong vùng nghe tiếng bèn cho gọi anh đến giao cho một số việc lặt vặt...

Con Thỏ Biển

Ngày xửa ngày xưa, một nàng công chúa có một tòa lâu đài. Ở trên nóc tháp có một cái phòng có mười hai cửa sổ trông ra mọi hướng. Lên đó, nhìn xuống, công chúa thấy toàn bộ đất nước bao la...

Bà Trude

Ngày xửa ngày xưa, có một cô bé bướng bỉnh và hiếu động. Cô không nghe lời cha mẹ, các bạn có biết cô bé như thế nào không? Mời các bạn nghe câu chuyện sau...

Khỉ ăn trộm ngô

Ngày xưa, có một năm trời làm hạn hán nặng, đất đai khô nứt nẻ, suối khô kiệt nước, cây cối héo rũ ra vì thiếu nước. Con người và muông thú có nguy cơ chết đói, đâu đâu cũng nhìn thấy cảnh muôn loài nháo nhác đi kiếm cái ăn...

Chó sói và bảy chú dê con

Ngày xửa ngày xưa, có một con dê cái già sinh được bảy chú dê con. Mẹ nào mà chả thương con, dê mẹ thương yêu đàn con của mình lắm. Một ngày kia, dê mẹ vào rừng kiếm thức ăn...

Sự thật của con nhện

Xưa kia, loài vật cũng sống trong làng giống như người. Một ôm nắng hạn ghê gớm, mọi người cùng muôn vật gần như chết khát. Con nhện và bầy con của nó cũng gần chết khát. Nhện bèn quyết định phải làm cái gì đó...

Công chúa Ma Cà Rồng

Một ông vua nọ có cô con gái duy nhất, rất đẹp nhưng hơi kỳ dị. Cô nói rất ít và đi lang thang trong cung điện. Càng lớn, cô càng ngủ nhiều. Đến nỗi một buổi sáng, không có cách gì đánh thức cô dậy dược...

Con ngựa gỗ nhỏ

Ngày xửa ngày xưa, xa xưa lắm kinh thành có hai thợ thủ công vô cùng nổi tiếng, một bác thợ rèn và một bác thợ mộc. Một hôm, tỉnh cờ hai bác thợ ấy gặp nhau và lân la trò chuyện trong quán trọ Quả đào hồng...