Bác mái mơ và đàn con

Bác Mái Mơ dẫn đàn con ra vườn kiếm ăn. Được ra vườn, đàn gà con túa ra khắp các bụi chuối, các khóm dong riềng, các gốc cây. Tiếng “Tích, tích” đầy cả khu vườn. Bác Mái Mơ vừa bới đất tìm mồi, vừa nhanh mắt nhìn đàn con và luôn luôn phát tín hiệu “Cục, cục, cục,...” để đàn con không bị lạc.

Bỗng bác Mái Mơ tìm được món mồi ngon. Bác bới lật lớp rơm mỏng, một ổ trứng kiến trắng muốt, béo ngậy hiện ra. Bác Mái Mơ phấn khởi gọi:

- Cục ! Cục ! Cục ! Các con ơi. Có ổ trứng kiến. Các con về đây, mau lên !

Đàn gà con từ bốn phía chạy về. Bác Mái Mơ đứng ra phía ngoài, sung sướng nhìn đàn con đang chụm đầu trong bữa ăn ngon. Chỉ một loáng, ổ trứng kiến béo ngậy đã hết veo.

Bỗng Nhiếp Vàng nói:

- Ơ ! Thế mình ăn hết cả phần mẹ à ?

Tất cả sững lại, nghển cái mỏ tí xíu lên, mắt ngơ ngác, ân hận.

Bác Mái Mơ âu yếm:

- Các con ăn ngon là mẹ vui rồi. Mẹ sẽ ăn sau.

Nhiếp Nâu nảy ra sáng kiến:

- Chúng mình đi kiếm mồi đem về cho mẹ.

- Đúng rồi ! Đúng rồi !

- Hay quá ! Hay quá !

Thế là cả đoàn Nhiếp con lại tỏa đi khắp vườn. Ai cũng mải miết để cố tìm mồi cho mẹ.

Bác Mái Mơ sung sướng, vừa bới đất tìm mồi, vừa đảo mắt nhìn các con. Bác luôn phát tín hiệu “Cục, cục, cục,...” để các con không đi quá xa và không bị lạc.

Tiếng đàn Nhiếp con “tích, tích, tích” rộn rã cả khu vườn râm mát.

Chuyện cổ tích buồn

Sáng nào dậy sớm, Ly cũng nhìn thấy bà. Bà đang lúi húi nhặt những bông hoa sứ rụng ngay trước cổng nhà. Lưng bà còng, tóc bà bạc trắng. Hình như bà đã đến nhặt hoa ở đây từ lâu lắm, vì cây hoa sứ này còn nhiều tuổi hơn Ly gấp mấy lần.

Võ sĩ bọ ngựa

Một ngày thu, mẹ Bọ Ngựa đưa con tới một bụi hoa hồng. Bà chọn một cành hồng còn sót nhiều lá tươi nhất và bảo: Con hãy ở lại trong cành cây này. Đói thì đã có lá tươi để ăn...

Cô Chấm

Chấm không phải là cô con gái đẹp, nhưng là người mà ai đã gặp thì không thể lẫn lộn với bất cứ một người nào khác.

Bài học nhớ đời của tôi

Hồi nhỏ, có lần bố tôi đánh tôi một trận rất đau. cảm giác đau tôi quên đã lâu nhưng lí do bị đòn tôi vẫn nhớ như in.

Thỏ hồng chảnh chọe

Xưa thật xưa, trên hòn đảo nọ có rất nhiều động vật, chim chóc sinh sống, trong đó có gia đình nhà Thỏ Hồng. Khi Thỏ Hồng đến tuổi đi học, mẹ sắm cho Thỏ Hồng một chiếc cặp màu vàng thật xinh.

Cô giáo và hai em nhỏ

Nết đã hơn 7 tuổi. Em gái Nết là Na, 6 tuổi. Khi em gái chưa đi học lớp 1, suốt ngày hai chị em quấn quýt bày đồ chơi. Nết sinh ra đã bất hạnh với bàn chân trái thiếu ba ngón.

Hạt cườm tham ăn

Có một chị chim vành khuyên đẻ được tám trứng, ấp nở ra tám vành khuyên con. Ngày ngày chim mẹ đi kiếm mồi về để nuôi con. Khi chúng mới nở, chim mẹ phải mớm cho từng con một.

Người con gái đỡ đầu của Bác Hồ

Vào một buổi sáng mùa thu năm 1990, trong đoàn người vào thăm nhà sàn Bác Hồ có hai cha con người Pháp. Đó là ông Ô-brắc và con gái ông, chị Ba-bét, người con gái đỡ đầu của Bác Hồ.

Tiếng bom Sa Diện

Thời Pháp thuộc, bọn thực dân và phong kiến áp bức, bóc lột nhân dân ta thậm tệ. Già, trẻ, trai, gái hết thảy đều căm ghét chúng. Nhiều thanh niên ưu tú không cam tâm làm nô lệ đã tìm đường ra nước ngoài học tập và làm cách mạng.