Cảm ơn anh hà mã

Dê rủ cún vào rừng chơi, khi quay về thì bị lạc đường. Gặp cô hươu, dê hỏi:

– Cô kia, về làng đi lối nào?

– Không biết. – Hươu lắc đầu, bỏ đi.

Đi tiếp tới một con sông, thấy anh hà mã, dê nói to:

– Bọn tôi muốn về làng, hãy đưa bọn tôi qua sông!

Hà mã phật ý [1], định bỏ đi. Thấy vậy, cún nói:

– Chào anh hà mã, anh giúp bọn em qua sông được không ạ?

– Được chứ! Em ngoan quá! – Hà mã vui vẻ nói.

– Cảm ơn anh! – Cún đáp rồi quay sang nói nhỏ với dê:

– Cậu quên lời cô dặn rồi à? Muốn ai đó giúp, phải hỏi một cách lịch sự [2], còn khi họ giúp mình, phải nói “cảm ơn”!

Dê con hơi xấu hổ. Sang bên kia sông, dê nói với hà mã:

– Cảm ơn anh đã giúp. Em biết mình sai rồi. Em xin lỗi ạ!

Hà mã mỉm cười:

– Em biết lỗi là tốt rồi. Giờ các em cứ đi theo đường này là về làng thôi.

 

“Cảm ơn anh hà mã” là câu chuyện ý nghĩa, giáo dục các bạn nhỏ phải luôn nói chuyện lịch sự, lễ phép đối với người lớn, và biết cảm ơn khi được họ giúp đỡ.


Chú thích

Phật ý: không hài lòng.

Lịch sự (nghĩa trong bài): lễ phép.

Đồ dùng để ở đâu?

Minh nhìn lên đồng hồ. Đã đến giờ đi học. Minh cuống cuồng tìm quần áo để mặc. Nhưng chú bé không thấy quần dài, không thấy áo, không thấy dép đâu cả.

Đôi bàn tay vàng

Tôn Thất Tùng sinh năm 1912 trong một gia đình thuộc hoàng tộc. Là một thanh niên đẹp trai và thông minh, được nhiều gia đình quý tộc săn đón, nhưng anh chỉ chuyên tâm học hành.

Người rộng lượng và kẻ keo kiệt

Ngày xửa ngày xưa, có hai người hàng xóm, một người thì khẳn khái, rộng lượng, còn một người thì keo kiệt, bủn xỉn...

Đàn kiến con ngoan quá

Bà kiến đã già, một mình ở trong cái tổ nhỏ dưới mô đất, vừa chật hẹp, vừa ẩm ướt. Mấy hôm nay, bà đau ốm cứ rên hừ hừ...

Chú Ong lười biếng

Xưa kia, có dòng họ nhà Ong sinh sống hòa thuận trên thảo nguyên, họ siêng năng, cần mẫn làm việc. Một trong những gia đình Ong đó có một cậu con trai đặt tên là Ong Cưng...

Cô Chấm

Chấm không phải là cô con gái đẹp, nhưng là người mà ai đã gặp thì không thể lẫn lộn với bất cứ một người nào khác.

Hoa ngũ sắc thần kì

Ngày xửa ngày xưa, có một cô bé tên là Trân Trân. Cô bé thường ngắm nhìn chú mèo con nhà hàng xóm chơi đùa vui vẻ, nhưng thực ra cô bé lại chưa biết niềm vui là gì...

Cái hố bên đường

Có một bầy thú nhỏ sống cùng nhau trong khu rừng nọ. Ngày ngày chúng thường đi trên một con đường nhỏ rồi băng qua một ngã tư có chốt đèn giao thông để tới trường.

Rô-bin-sơn ở đảo hoang

Rô-bin-sơn Cru-sô là một chàng trai người Anh rất ham mê đi biển. Trong một chuyến đi, con tàu của anh gặp một cơn bão khủng khiếp. Tất cả các bạn đồng hành của anh đều chết, chỉ mình anh may mắn sông sót.