Cậu bé và chiếc lồng chim

Một người đàn ông ngồi ở ven đường với một chiếc lồng chim lớn. Một cậu bé để ý thấy rằng chiếc lồng ấy có đủ loại chim.

“Ông tìm thấy những chú chim này ở đâu?”, cậu bé hỏi.

“Ồ, ở khắp nơi. Ta dụ chúng bằng những mẩu bánh mì vụn, ta giả vờ là bạn của chúng. Sau đó, khi chúng đến gần, ta bắt chúng bằng lưới và nhét chúng vào lồng”, người đàn ông trả lời.

“Và bây giờ ông sẽ làm gì với chúng?”.

Người đàn ông cười thỏa mãn: “Ta sẽ dùng cây chọc phá chúng, làm cho chúng nổi điên lên. Sau đó, chúng sẽ đánh nhau và tự giết nhau. Những con nào còn sống sót, ta sẽ giết chúng. Không con nào thoát được cả”.

Cậu bé nhìn chằm chằm vào người đàn ông. Điều gì đã khiến ông ta làm vậy? Cậu bé nhìn vào đôi mắt hoang dại và nhẫn tâm của ông ta, rồi nhìn lũ chim không có khả năng tự vệ, không có hy vọng.

”Cháu có thể mua những chú chim này không?”, cậu bé hỏi.

Người đàn ông giấu đi nụ cười, và nhận ra rằng mình sẽ được lợi nếu như sử dụng những “lá bài” thật tốt. “À”, ông ta lưỡng lự nói, “Chiếc lồng này khá đắt, và ta đã tốn nhiều thời gian để bắt lũ chim, ta cho cậu biết ta sẽ làm gì, ta cho cậu sự lựa chọn: lũ chim và cái lồng hay 10 pound và cái áo khoác cậu đang mặc”.

Cậu bé ngập ngừng, 10 pound là tất cả những gì cậu có, cái áo còn mới và nó rất đặc biệt, thật ra nó là vật sở hữu quý giá của cậu. Từ từ, cậu bé lấy ra 10 pound và đưa cho người đàn ông. Rồi, chậm hơn và từ từ hơn nữa, cậu cởi áo khoác ra, nhìn nó lần cuối, và đưa cho người đàn ông.

Và sau đó cậu bé mở cửa lồng và thả lũ chim ra.

Bắt đầu lại

Người chồng từng chung sống với tôi hai mươi lăm năm vừa mất cách đây ba tuần. Giờ đây tôi phải một mình điều hành việc kinh doanh và chăm lo cả việc nhà lẫn chuyện gia đình.

Ý nghĩa công việc

Một người khách đi ngang qua nơi những người thợ hồ đang xây một bức tường và hỏi về công việc họ đang làm...

Thiên đường và địa ngục

Một người đàn ông nói với vị chúa tể về thiên đường và địa ngục.

Hãy suy nghĩ

Năm 1889, Rudyard Kipling – nhà văn được giải Nobel Văn học năm 1907, đã từng nhận một lá thư từ chối của hội đồng chấm thi San Francisco: “Tôi rất lấy làm tiếc, thưa ông Kipling, nhưng quả thực ông không biết cách sử dụng tiếng Anh.”

Nhặt được của rơi trả người đánh mất

Vào năm Gia Tĩnh nhà Minh (1521-1567), tại huyện Ngô Giang tỉnh Giang Tô (Trung Quốc) có một người tên Thi Phục, sống chủ yếu bằng nghề nuôi tằm, dệt lụa.

Bức thư gửi cuộc sống

Một buổi chiều thầy hiệu trưởng trường học của con trai tôi điện thoại nói rằng ông có chuyện quan trọng muốn trao đổi và hỏi xem liệu ông có thể ghé qua thăm tôi được không...

Giấc mơ

Đó là một cuộc chạy đua tại địa phương – cuộc đua mà chúng tôi đã phải tập luyện gian khổ để được tham dự. Vết thương mới nhất ở chân của tôi vẫn chưa kịp lành.

Chiếc mũ của ông nội

Khi tôi 15 tuổi, tôi bị mất một chiếc mũ...

Ngôi nhà của cha mẹ tôi

Sống với cha mẹ khi đã bước qua tuổi "băm" là điều làm tôi bực bội và khó chịu hết sức. Xét cho cùng, vào lúc đó, tôi nên có một ngôi nhà riêng thì hơn.