Cậu bé Will và chiếc gậy

Will là một cậu bé da đen nhút nhát. Cậu bé đã 7 tuổi rồi mà rất ít khi dám ra ngoài một mình.

Một hôm, mẹ nói với Will:

– Bắt đầu từ hôm nay, con phải đến cửa hàng mua thức ăn một mình.

Sau đó, mẹ đưa Will đến cửa hàng thực phẩm để cho cậu bé nhớ đường.

Chiều hôm sau, Will xách làn và tiền đi mua đồ. Cậu bé đang đi trên đường thì mấy đứa trẻ lớn hơn đột nhiên xông ra chặn đường. Bọn chúng thấy Will cầm tiền trên tay, liền xông lên cướp hết của Will. Will vừa khóc vừa đi về nhà. Khi nghe Will kể xong đầu đuôi câu chuyện, mẹ không hề an ủi Will mà đưa cho Will tiền mua thức ăn tiếp.

Vừa nhìn thấy Will, bọn trẻ lúc nãy lại gọi nhau vây quanh cậu bé. Bọn chúng không thèm quan tâm đến những lời van xin của của cậu, mà còn động chân động tay đánh Will, rồi lại cướp sạch tiền của cậu.

Mẹ nói với Will:

– Tối nay con phải học được cách tự bảo vệ mình.

Hôm sau, mẹ lại đưa cho Will một cây gậy. Mẹ nói:

– Con trai hãy cầm lấy cây gậy này và đi mua thức ăn cho mẹ.

Trên đường đi, bọn trẻ hôm trước lại trêu chọc và vây lấy Will.

Will bực mình thét lên:

– Tao không sợ chúng mày đâu!

Nói xong, Will nắm chặt cây gậy và xông lên phía trước.

Thấy Will lần này không còn sợ sệt như mọi lần, bọn trẻ sợ hãi quá liền bỏ chạy tán loạn.

Cuối cùng, Will đến cửa hàng và mua được thức ăn cho mẹ.

Từ đó về sau, lũ trẻ lớn hơn không dám bắt nạt Will nữa.

Niềm vui bất ngờ

Vào một buổi sáng nắng đẹp, cô giáo Mỹ dẫn các cháu mẫu giáo đi chơi vườn Bách thảo. Đi đến vườn Bách thảo phải đi qua Phủ Chủ tịch là nơi Bác Hồ sống và làm việc ở đấy.

Cá đi ăn thề

Cứ khi mưa mới về thì có từng đàn cá đi chơi. Người ta bảo mưa mới xuống là hội, là tết của họ nhà cá.

Giáo sư Lương Định Của - Nhà bác học của đồng ruộng

Tốt nghiệp bác sĩ nông học [1] tại Nhật Bản, bác Lương Định Của được bổ nhiệm làm giáo sư giảng dạy ở trường đại học Ki-ô-đô (ở Nhật) với tiện nghi của một cuộc sống đầy đủ thỏa mãn.

Cứ gọi tôi là Ba như ngày trước

Ở phố Ngõ Nghè (Hải Phòng) có một ông già mù cả hai mắt tên là Thuyết. Hồi còn trẻ, ông làm thủy thủ [1] trên nhiều tàu buôn nước ngoài, về sau ông làm công trong một hiệu ảnh bên Pháp.

Chuyện gấu ăn trăng

Ngày xưa, chú Cuội chưa lên sống trên cung trăng mà vẫn ở mặt đất này cùng với chúng ta. Cuội cũng có bố, có mẹ như chúng ta vậy.

Gà Tơ đi học

Các bạn nhỏ dựng trại bên bờ hồ nước trong xanh và múa hát thật vui vẻ. Bỗng Cún Bông vểnh tai lắng nghe: hình như có tiếng ai khóc ở đâu đây… Cả lớp ùa đi tìm thì thấy Gà Tơ đang ngồi khóc thút thít bên bụi duối.

Ếch mẹ may quần áo

Ếch mẹ ngồi bên bờ ao khóc thút thít, thì ra là những đứa con nhỏ của nó đã bị dòng nước cuốn đi mất rồi. Cóc mẹ nhìn thấy thế mới nói: Cô Ếch à, đừng khóc nữa, phải giữ gìn sức khỏe của mình nữa đấy...

Mèo con không biết vâng lời

Đó là một con mèo tam thể rất đẹp, nhưng cũng rất bướng, không biết nghe lời. Nó còn nhỏ, không biết mẹ nó là ai, chỉ biết cô bé gái thường ôm vuốt ve nó và không bao giờ mắng nó cả.

Con vẹt nghèo

HẰNG NĂM, MỖI KHI MÙA XUÂN VỀ, các giống chim và thú vật lại rủ nhau tới rừng mở hội. Nào Voi, Gấu, Hổ, Lợn Lòi... trổ tài thi khoẻ. Nào Khỉ, Vượn, Sóc... đua nhau leo trèo. Còn các giống chim khác thì thi giọng hát.