Chú ốc sên thích đi du lịch

Dưới gốc cây ở một khu rừng nọ, có một chú Ốc sên sinh sống. Từ trước tới nay, Ốc sên chưa bao giờ đi xa cả nên nó không hề biết thế giới bên ngoài rộng lớn tới mức nào.

Một hôm, Chuột chũi đi ngang qua nhà Ốc sên, Ốc sên liền hỏi:

- Này anh bạn Chuột chũi, anh chạy nhanh thế thì nhất định phải biết rất nhiều chuyện xảy ra ngoài kia nhỉ.

Chuột chũi kêu “chít chít”, nói:

- Thế giới bên ngoài rộng lớn lắm! Bạn đã bao giờ nghe nói đến núi Thái Sơn chưa? Núi Thái Sơn cao hơn năm nghìn thước, cây cối um tùm, khí hậu mát mẻ, có rất nhiều điều thú vị, còn có… 

Chuột chũi thao thao bất tuyệt kể cho Ốc sên nghe về núi Thái Sơn. Thực ra, nó cũng chưa hề đến đó bao giờ, chỉ nghe người khác kể lại thế thôi. Ốc sên thấy Chuột chũi kể thế thì trong lòng rất háo hức. Nó không biết nên đi nơi nào trước, liền đến hỏi Ruồi - vốn là người đi nhiều hiểu rộng.

- Nghe nói ở phía Đông có núi Thái Sơn, phong cảnh hữu tình, lại còn có thể ngắm cảnh mặt trời mọc nữa. - Ốc sên nói - Anh Ruồi này, tôi định thực hiện một chuyến du lịch dài ngày, anh thấy có được không?

- Được, rất tốt! - Ruồi trả lời - Tuy nhiên, từ đây tới chân núi Thái Sơn, dựa vào tốc độ bò của anh bây giờ thì cũng phải mất ít nhất là hơn hai nghìn năm, không biết anh có quyết tâm đến đó không?

- Hả? - Ốc sên kinh ngạc thốt lên, nó không ngờ núi Thái Sơn lại ở xa thế, cứ tưởng đi đến đó nhiều nhất cũng chỉ mất hai, ba ngày thôi.

- Vậy tôi không muốn đi nữa đâu, tôi muốn đến cao nguyên một chuyến, ở đó đất đai màu mỡ, động thực vật phong phú, nhất định là rất đẹp.

- Thế cũng tốt - Ruồi lại nói - Tuy nhiên, đường từ đây đến cao nguyên không dễ đi đâu, anh phải lội qua mấy con sông lớn. Với tốc độ di chuyển của anh bây giờ thì ít nhất cũng phải mất ba nghìn năm! 

Ốc sên nghe nói thế, rụt cả cổ vào. Nó nghĩ bụng: Từ thời tổ tiên đến bố mình, làm gì có ai sống được lâu như thế cơ chứ?

- Anh bạn, anh còn muốn đi nữa hay không? - Ruồi nhiệt tình hỏi.

- Không đi nữa, không đi nữa! - Ốc sên buồn bã nói - Nếu phải mất nhiều thời gian như thế thì tôi không thèm đi đâu cả. Haizz!

Sau khi Ruồi bay đi, Ốc sên lười biếng nằm lăn ra bãi cỏ. Mấy chú Kiến đi ngang qua, cười khúc khích, chế nhạo Ốc sên là cả thèm chóng chán.

Trò chuyện cùng bé

Nếu các bé là Ốc sên thì có cả thèm chóng chán giống nó không? Trước khi làm bất kì việc gì, chúng ta đều phải tự tin vào bản thân. Huống hồ, những chuyện chưa thử làm thì sao biết được là có thành công hay không? Chỉ cần cố gắng làm thử thì nhất định sẽ có được thành quả các bé nhé!

Anh hùng nhỏ tuổi diệt xe tăng

Lai là một thiếu nhi nhà nghèo. Cha đau ốm, em phải đi thay cha lèn đồn làm phu phen tạp dịch cho bọn Mĩ – Ngụy.

Vị giáo sư thông thái

Giáo sư Tạ Quang Bửu quê ở huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An. Thuở nhỏ, cậu bé Bửu học ở Quảng Nam. Năm 1917, phủ Tam Kỳ mở kì thi cho học sinh lên bảy, thi cả Hán văn, Toán học lẫn Việt văn.

Bài học quý

Trong khu rừng kia, chú Sẻ và chú Chích chơi với nhau rất thân. Một hôm, Sẻ nhận được món quà của bà ngoại gửi đến. Đó là một chiếc hộp đựng toàn hạt kê. Sẻ không hề nói với bạn một lời nào về món quà lớn ấy cả.

Ếch mẹ may quần áo

Ếch mẹ ngồi bên bờ ao khóc thút thít, thì ra là những đứa con nhỏ của nó đã bị dòng nước cuốn đi mất rồi. Cóc mẹ nhìn thấy thế mới nói: Cô Ếch à, đừng khóc nữa, phải giữ gìn sức khỏe của mình nữa đấy...

Quạ và đàn bồ câu

Quạ thấy đàn bồ câu được nuôi ăn đầy đủ, không phải đi kiếm thức ăn, không phải ăn xác thối, nó bôi trắng lông mình rồi bay vào chuồng bồ câu.

Lợn con giảm béo

Lợn con béo nhất trong số các con vật ở nông trại, chính vì thế mà nó hay bị các bạn trêu chọc nhất. Một hôm, Lợn con quyết định giảm béo bằng cách ăn kiêng...

Xena và Bina

Xena là một cô gái rất xinh đẹp và lương thiện, nàng có một người em gái cùng cha khác mẹ tên là Bina. Dì ghẻ và Bina thường xuyên ức hiếp Xena, nàng không thể chịu được sự ngược đãi của hai mẹ con dì ghẻ nên đã bỏ nhà ra đi...

Người đi săn và con vượn

Ngày xưa có một người săn bắn rất tài. Nếu con thú rừng nào không may gặp bác ta thì hôm ấy coi như đó là ngày tận số.

Cứ gọi tôi là Ba như ngày trước

Ở phố Ngõ Nghè (Hải Phòng) có một ông già mù cả hai mắt tên là Thuyết. Hồi còn trẻ, ông làm thủy thủ [1] trên nhiều tàu buôn nước ngoài, về sau ông làm công trong một hiệu ảnh bên Pháp.