Chuyện ở vườn hoa

Bé Ngân thích nhất là mỗi buổi chiều được ông nội cho đi đến câu lạc bộ hưu trí ở cạnh vườn hoa. Trong khi ông chơi cờ, đánh cầu lông thì Ngân tha hồ chơi đu quay, cầu trượt, bập bênh cùng các bạn.

Một hôm đuổi theo bắt con bướm vàng, bé Ngân chợt nhìn thấy hai mẹ con người hành khất ngồi nghỉ ở vạt cỏ cạnh luống hoa. Cô bé cũng trạc tuổi Ngân đang đếm những đồng tiền lẻ nhàu nát đựng trong cái nón rách rồi bảo mẹ:

– Được tất cả một ngàn năm trăm thôi mẹ ạ. Để con đi mua cho mẹ bát cháo đậu xanh nhé…

– Thôi, con mua một chiếc bánh mì mà ăn cho chắc dạ con ạ.

– Nhưng cái răng mẹ bị đau, bánh mì thì cứng lắm!

– Mẹ không đói, con cứ mua bánh mì mà ăn đi, kẻo từ sáng đến giờ con chưa có gì vào bụng…

– Mẹ cũng thế mà!… Ước gì bây giờ có cô Tiên hiện lên, cho mẹ con mình thêm năm trăm nữa sẽ đủ mua cho mẹ bát cháo với cái bánh mì cho con thì sướng quá mẹ nhỉ… À không, nếu có cô Tiên hiện ra, con sẽ xin cô hoá phép cho mẹ được sáng mắt ra thì mẹ con mình sẽ không phải đi ăn xin thế này nữa đâu mẹ nhỉ…

– Ừ,… tội nghiệp con gái bé bỏng của tôi… – Người mẹ quờ hai bàn tay ôm đứa con vào lòng, vuốt ve mái tóc đỏ quạch, khét mùi nắng của nó. Hai hàng nước mắt của mẹ ứa ra lăn trên gò má hốc hác sạm đen.

Nhìn cảnh đó, bé Ngân bỗng thấy cay cay ở mũi và chợt nhớ tới tờ một ngàn mới tinh mẹ vừa cho để đi ăn kem đang để trong túi áo, nó vội móc ra, rụt rè bước lại, giúi vào tay cô bé và nói lí nhí:

– Đằng ấy cầm lấy…

Cô bé chưa kịp nói lời cảm ơn thì Ngân đã chạy biến đi, khuất sau những bông hoa hướng dương vàng chói lọi như mặt trời.

Người mẹ hỏi:

– Ai thế con?

– Một bạn gái bé bằng con, mặc áo hồng đẹp như nàng tiên ấy mẹ ạ…

Con voi của Trần Hưng Đạo

Trong cuộc kháng chiến chống quân Nguyên, trên đường tiến quân, voi của Trần Hưng Đạo bị sa lầy. Quân sĩ cùng nhân dân trong vùng tìm đủ mọi cách để cứu voi nhưng vô hiệu.

Chú bò Ba Bớt

Ba Bớt là con bò đẹp. Ở nó hội đủ các tiêu chuẩn: mình thon, chân cao, mắt sáng, lông mượt, sừng khoẻ, dáng đi oai vệ. Giữa cái trán rộng màu hạt dẻ nổi lên ba cái bớt màu trắng, thế nên nó có tên là Ba Bớt.

Lạc đàn

Nhà Kiến ở ven sông, sâu trong một hẻm đá. Thật đông và vui. Hằng ngày, theo chân Kiến chúa, cả đàn rời tổ từ sáng sớm để tìm kiếm thức ăn. Dòng họ Kiến sống vốn có kỉ luật nên đi đâu cũng thành đàn thành lũ.

Quạ và đàn bồ câu

Quạ thấy đàn bồ câu được nuôi ăn đầy đủ, không phải đi kiếm thức ăn, không phải ăn xác thối, nó bôi trắng lông mình rồi bay vào chuồng bồ câu.

Mai Lan Phương luyện nhãn lực

Mai Lan Phương là diễn viên kinh kịch nổi tiếng Trung Quốc. Thuở nhỏ, Mai Lan Phương rất yếu ớt, ông còn bị cận thị nhẹ, hai mí mắt sụp xuống, hễ ra gió là chảy nước mắt, nhìn hai mắt ông rất dại, chứ không được tinh nhanh như những đứa trẻ khác...

Chiếc rễ đa tròn

Buổi sớm hôm ấy, như thường lệ, sau khi tập thể dục, Bác Hồ đi dạo trong vườn. Đến gần cây đa, Bác chợt thấy một chiếc rễ đa nhỏ và dài ngoằn ngoèo nằm trên mặt đất. Chắc là trận gió đêm qua đã làm nó rơi xuống.

Cái gái và bà cụ Mít

Bà cụ Mít già lụ khụ lưng còng gập xuống, tóc bạc trắng như cước, sống một mình trong cái quán nhỏ dưới gốc đa cổ thụ đầu làng. Hằng ngày cụ nâu nước chè để bán nên trong làng gọi là “quán cụ Mít”.

Que diêm tự cháy

Chúng ta đã biết người nguyên thủy từng đập đá lấy lửa, từng truyền giữ lửa như báu vật. Và thực tế “thần lửa” luôn luôn được mọi người tôn thờ.

Người thợ săn và con dê núi

Đã ba lần ông Bỉnh nhìn thấy con dê núi. Lần thứ nhất vào lúc sẩm tối. Ông vừa lội qua con suối, chợt nghe thấy tiếng động ông vội ngước lên...