Chuyện ở vườn hoa

Bé Ngân thích nhất là mỗi buổi chiều được ông nội cho đi đến câu lạc bộ hưu trí ở cạnh vườn hoa. Trong khi ông chơi cờ, đánh cầu lông thì Ngân tha hồ chơi đu quay, cầu trượt, bập bênh cùng các bạn.

Một hôm đuổi theo bắt con bướm vàng, bé Ngân chợt nhìn thấy hai mẹ con người hành khất ngồi nghỉ ở vạt cỏ cạnh luống hoa. Cô bé cũng trạc tuổi Ngân đang đếm những đồng tiền lẻ nhàu nát đựng trong cái nón rách rồi bảo mẹ:

– Được tất cả một ngàn năm trăm thôi mẹ ạ. Để con đi mua cho mẹ bát cháo đậu xanh nhé…

– Thôi, con mua một chiếc bánh mì mà ăn cho chắc dạ con ạ.

– Nhưng cái răng mẹ bị đau, bánh mì thì cứng lắm!

– Mẹ không đói, con cứ mua bánh mì mà ăn đi, kẻo từ sáng đến giờ con chưa có gì vào bụng…

– Mẹ cũng thế mà!… Ước gì bây giờ có cô Tiên hiện lên, cho mẹ con mình thêm năm trăm nữa sẽ đủ mua cho mẹ bát cháo với cái bánh mì cho con thì sướng quá mẹ nhỉ… À không, nếu có cô Tiên hiện ra, con sẽ xin cô hoá phép cho mẹ được sáng mắt ra thì mẹ con mình sẽ không phải đi ăn xin thế này nữa đâu mẹ nhỉ…

– Ừ,… tội nghiệp con gái bé bỏng của tôi… – Người mẹ quờ hai bàn tay ôm đứa con vào lòng, vuốt ve mái tóc đỏ quạch, khét mùi nắng của nó. Hai hàng nước mắt của mẹ ứa ra lăn trên gò má hốc hác sạm đen.

Nhìn cảnh đó, bé Ngân bỗng thấy cay cay ở mũi và chợt nhớ tới tờ một ngàn mới tinh mẹ vừa cho để đi ăn kem đang để trong túi áo, nó vội móc ra, rụt rè bước lại, giúi vào tay cô bé và nói lí nhí:

– Đằng ấy cầm lấy…

Cô bé chưa kịp nói lời cảm ơn thì Ngân đã chạy biến đi, khuất sau những bông hoa hướng dương vàng chói lọi như mặt trời.

Người mẹ hỏi:

– Ai thế con?

– Một bạn gái bé bằng con, mặc áo hồng đẹp như nàng tiên ấy mẹ ạ…

Dúi con nói sai rồi

Mùa xuân đã đến với khu rừng nhỏ, các loài động vật trong rừng đều đang bận rộn trang hoàng lại nhà cửa. Dúi con cũng tất tả đi mua gỗ lát sàn nhà, mua gạch men để làm đẹp cho ngôi nhà của mình...

Giản dị

Vào một đêm cuối xuân năm 1947, khoảng hai giờ sáng, trên đường đi công tác, Bác Hồ đến nghỉ chân ở một nhà bên đường.

Bác Hồ ở Slum-Lực

Mùa xuân năm 1944, để tránh không cho giặc Pháp dồn làng bắt thanh niên, các đồng chí cán bộ cách mạng ở Pác Bó tổ chức di chuyển nhà cửa sang Slum-Lực lập làng mới giữa một vùng núi non trung điệp. Mỗi người chung sống trong một nhà tập thể.

Mẹ con nhà Chuối

Gió ào qua khu vườn. Chuối con run rẩy nép sát vào mẹ. Lớn tướng rồi mà nó vẫn chưa hết sợ cái lão Gió bấc có ngọn roi giá buốt này. Tấm áo mỏng tang trên mình nó chưa đủ che kín thân.

Chiếc vòng bạc

Do điều kiện công tác, sau hơn 2 năm, Bác Hồ mới có dịp trở lại Cao Bằng nơi Người từng sống và làm việc. Thấy Bác về, bà con già, trẻ, gái, trai khắp bản ùa ra đón Bác.

Chổi hay ghen tị

Trong họ hàng nhà chổi thì có cô bé Chổi Rơm là loại xinh xắn nhất. Cô có chiếc váy vàng óng, không ai đẹp bằng. Áo của cô cũng bằng rơm thóc nếp vàng tươi, được tết săn lại, cuộn từng vòng quanh người, trông cứ như áo len vậy...

Hồ Gương

Có một hồ nước rộng, trông thấy đáy. Những khi gió nhẹ mặt hồ phẳng lặng như gương. Một chú Chim nhỏ bay qua thấy bóng mình dưới nước, bèn cất tiếng

Một giấc mơ

Có một cậu bé rất lười rửa mặt, tắm gội. Mẹ cậu rất buồn vì mỗi lần mẹ gọi ra rửa mặt hay gội đầu, tắm giặt là cậu lại đáp: “Con không rửa mặt đâu! Không tắm gội đâu!”.

Chiếc thuyền giấy lang thang

Trên một khúc sông nọ, có một chiếc thuyền giấy màu trắng đang trôi theo chiều gió, càng ngày càng xa. Thuyền giấy đi đâu vậy nhỉ? Ngay cả nó cũng không biết nữa...