Chuyện ở vườn hoa

Bé Ngân thích nhất là mỗi buổi chiều được ông nội cho đi đến câu lạc bộ hưu trí ở cạnh vườn hoa. Trong khi ông chơi cờ, đánh cầu lông thì Ngân tha hồ chơi đu quay, cầu trượt, bập bênh cùng các bạn.

Một hôm đuổi theo bắt con bướm vàng, bé Ngân chợt nhìn thấy hai mẹ con người hành khất ngồi nghỉ ở vạt cỏ cạnh luống hoa. Cô bé cũng trạc tuổi Ngân đang đếm những đồng tiền lẻ nhàu nát đựng trong cái nón rách rồi bảo mẹ:

– Được tất cả một ngàn năm trăm thôi mẹ ạ. Để con đi mua cho mẹ bát cháo đậu xanh nhé…

– Thôi, con mua một chiếc bánh mì mà ăn cho chắc dạ con ạ.

– Nhưng cái răng mẹ bị đau, bánh mì thì cứng lắm!

– Mẹ không đói, con cứ mua bánh mì mà ăn đi, kẻo từ sáng đến giờ con chưa có gì vào bụng…

– Mẹ cũng thế mà!… Ước gì bây giờ có cô Tiên hiện lên, cho mẹ con mình thêm năm trăm nữa sẽ đủ mua cho mẹ bát cháo với cái bánh mì cho con thì sướng quá mẹ nhỉ… À không, nếu có cô Tiên hiện ra, con sẽ xin cô hoá phép cho mẹ được sáng mắt ra thì mẹ con mình sẽ không phải đi ăn xin thế này nữa đâu mẹ nhỉ…

– Ừ,… tội nghiệp con gái bé bỏng của tôi… – Người mẹ quờ hai bàn tay ôm đứa con vào lòng, vuốt ve mái tóc đỏ quạch, khét mùi nắng của nó. Hai hàng nước mắt của mẹ ứa ra lăn trên gò má hốc hác sạm đen.

Nhìn cảnh đó, bé Ngân bỗng thấy cay cay ở mũi và chợt nhớ tới tờ một ngàn mới tinh mẹ vừa cho để đi ăn kem đang để trong túi áo, nó vội móc ra, rụt rè bước lại, giúi vào tay cô bé và nói lí nhí:

– Đằng ấy cầm lấy…

Cô bé chưa kịp nói lời cảm ơn thì Ngân đã chạy biến đi, khuất sau những bông hoa hướng dương vàng chói lọi như mặt trời.

Người mẹ hỏi:

– Ai thế con?

– Một bạn gái bé bằng con, mặc áo hồng đẹp như nàng tiên ấy mẹ ạ…

Con heo đất

Tôi đang mong bố mua cho tôi một con rô bốt. Nhưng bố lại mang về một con heo đất.

Nguyên phi Ỷ Lan

Sử chép rằng vua Lý Thánh Tông đã ngoài 40 tuổi nhưng chưa sinh được hoàng tử, lấy làm lo lắng lắm, bèn đi cầu tự ở khắp nơi. Lần ấy, vua về thăm chùa ở Thổ Lỗi (nay thuộc huyện Gia Lâm, ngoại thành Hà Nội).

Ra đi từ bến Nhà Rồng

Mười lăm tuổi, cậu thiếu niên Nguyễn Tất Thành đã sớm biết và rất đau xót trước cảnh thống khổ của nhân dân. Lúc bấy giờ, anh đã có chí đánh đuổi thực dân Pháp, giải phóng đồng bào.

Người thầy của tuổi thơ

Hồi mười một tuổi, tôi vẫn gầy và ẻo lả như một cọng cỏ mảnh. Một hôm, mẹ mang về cho tôi một con mèo mướp nhỏ, ốm yếu.

Tên cướp thật - Tên cướp giả

Vào thời Tấn, có một vị quan huyện tên là Phù Dung, tư chất thông minh, tài trí hơn người khiến ai cũng trầm trồ, thán phục. Một buổi chiều nọ, có một bà lão đang trên đường về nhà thì gặp một tên cướp...

Ếch Sộp du xuân

Ếch Sộp được sinh ra và lớn lên trong một vũng lầy. ở đó lúc nào cũng sẵn ruồi muỗi, sâu bọ cho nó mặc sức nhấm nháp. Sau khi đã no chán, chú ta vác cái bụng phình trương lên bờ ngồi sưởi nắng...

Bình nước và con cá vàng

I-ren Giô-li-ô Quy-ri sinh ra trong một gia đình khoa học. Mẹ bà là Ma-ri Quy-ri hai lần được Giải thưởng Nô-ben (1903, 1911). Bố của bà là Pi-e Quy-ri, được Giải thưởng Nô-ben năm 1903 cùng với vợ.

Món quà tặng mẹ

Tôi vội vã bước vào tiệm trong mall để sắm khẩn cấp mấy món qùa giáng sinh vào phút cuối cho đứa con gái. Kinh hãi nhìn đám đông, có lẽ tôi sẽ bị kẹt trong tiệm đến muôn đời, trong khi việc phải làm còn chồng chất...

Vẽ trứng

Ngay từ nhỏ, cậu bé Lê-ô-nác-đô đa Vin-xi đã rất thích vẽ. Cha cậu đưa cậu đến nhờ nhà danh họa Vê-rô-ki-ô dạy dỗ.