Cuộc phiêu lưu của bồ công anh

Kìa một cụm hoa Bồ Công Anh đang im lìm buồn bã.

Những cánh hoa nhỏ li ti sắp rời thân mẹ, bay xa bay xa...

Một cơn gió thổi ào tới, thổi tung những cánh hoa Bồ Công Anh con bay xao xác.

Tạm biệt mẹ! Những bông hoa Bồ Công Anh con vẫy đôi tay bé xíu. "Chúng con đi đây!".

Một cánh hoa Bồ Công Anh đáp xuống ngọn đồi xanh.

Một cánh hoa chọn bãi đất trong khu vườn nhỏ.

Một cánh nhỏ đậu nhầm trên lưng chú bê con. Bê con lúc lắc thân mình, để cánh hoa nhẹ nhàng đáp xuống bãi cỏ, tìm nơi đất ẩm trú mình.

Tất cả cánh hoa đều tìm thấy một nơi để dừng chân.

Riêng cánh hoa Bồ Công Anh út vẫn mãi lang thang cùng chị gió.

Có khi hoa bay tung lên gần những đám mây. Nhưng kìa, mây lạnh quá!

Út lại sà xuống mặt ao soi mình dưới nước. Chú cá rô tưởng miếng mồi ngon bèn nhảy lên đớp. "Xí hụt, lêu lêu!".

Út nhẩn nha bay trên cánh đồng, ngắm nhìn muôn loài hoa đang khoe sắc.

Những cánh hoa nhao nhao: "Dừng lại đi Bồ Công Anh ơi! Xuống đây chơi với chúng mình!"

Nhưng Bồ Công Anh lặng lẽ lắc đầu, tiếp tục bay.

Những cánh hoa Bồ Công Anh là anh chị của Út, đã nẩy thành mầm xanh, vẫy vẫy đôi cánh lá nhỏ gọi Út. Nhưng Út chỉ gật đầu chào anh chị rồi lại bay đi.

Tiếng mẹ Hoa thì thầm đâu đó: "Dừng lại đi Út ơi!"

Nhưng Út chỉ nghiêng đầu nghe ngóng, rồi vẫn im lặng bay.

Út bay qua cánh đồng xanh ngát, bay qua thung lũng nhiều hoa. Út thì thầm trả lời mẹ: "Đừng lo, mẹ ơi!"

Một cơn gió độc ập đến, thổi Út chao nghiêng. Hơi lạnh thấm vào người Út.

Út vật mình đập cánh trong cơn gió. Út lả dần đi.

Út bỗng nghe lời thì thầm của mẹ. Út thấy đôi cánh lá anh chị vẫy... Út thấy những cánh đồng xanh.

Út thấy khoẻ hơn bao giờ hết, vươn mình bay thẳng lên, thoát khỏi cơn gió độc.

Và kìa, trước mắt Út là cánh đồng thênh thang, nơi những bông hoa cỏ mật toả hương ngào ngạt, nơi những bông hoa vàng li ti trải thảm đón chào, nơi những chú dế gảy lên khúc ca đồng quê rộn rã... Út muốn hét vang lên: Út đã tìm thấy một nơi cho riêng mình, mẹ ơi, các anh chị ơi!

Út đáp xuống mặt đất ấm áp và đầy hương thơm.

Những nàng cỏ xanh nhún nhường tránh ra, để Bồ Công Anh tiếp xúc gần hơn với đất ẩm.

Những cào cào châu chấu tung cánh mỏng bay lên, chào đón một cư dân xa lạ vừa đến.

Những chú dế réo rắt gảy lên khúc ca hiếu khách.

Và những đoá hoa đủ màu khẽ nghiêng mình để chắt lấy từng giọt sương đêm còn đọng trên cánh, dành riêng cho Bồ Công Anh.

Từng giọt sương trong vắt, mát lạnh và ngọt lành thấm vào thân mình Bồ Công Anh.

Hạt Bồ Công Anh bé nhỏ khẽ rùng mình...

Kìa, lớp áo dày của Bồ Công Anh nứt ra, và một chiếc mầm bé xíu nẩy lên, xanh nõn.

Vai diễn cuối cùng

Có một diễn viên già đã về hưu và sống độc thân. Mùa hè năm ấy, ông về một làng vắng vẻ ở vùng núi, sống với gia đình người em của ông là giáo viên trường làng.

Chú thỏ tinh khôn

Trong khu rừng nọ có một chú thỏ, ngày kia khi nó đang thảnh thơi nằm ngủ ở dưới gốc sung. Đột nhiên có quả sung chín từ trên cây rới xuống đánh một cái bốp ngay giữa đầu.

Em của Tí Bẩn

NGÀY XƯA, có một cậu bé ăn ở bừa bãi đến nỗi mọi người gọi cậu ta là Tí Bẩn. Cậu vứt sách vở trên sàn nhà, để giày lấm lên bàn học, cậu khoắng ngón tay vào hộp mứt, đổ lọ mực lên cái áo mới. Chưa thấy ai bừa bãi như cậu bao giờ.

Chiếc đó cá

Trời đã xế chiều, Tiến tha thẩn ra bờ mương chơi. Thấy trong người nóng bức, nó nhảy tùm xuống mương tắm. Đang vùng vẫy, chợt nó thấy lấp ló có chiếc đó của ai be vào mép bờ...

Cuộc họp của chữ viết

Vừa tan học, các chữ cái và dấu câu đã ngồi lại họp. Bác Chữ A dõng dạc mở đầu.

Bức tranh cụ già ngồi câu cá

Vào đầu tháng 3 năm 1958, cửa hàng cụ Chinh bỗng dưng tấp nập hẳn lên. Khách đến mua tranh, đặt tranh không lúc nào ngớt. Ai cũng năn nỉ đòi mua cho kì được bức tranh “Cụ già câu cá”.

Lá rụng

Sóc Ngân và Sóc Khôi là hai chú Sóc con sinh đôi. Chúng được sinh ra vào mùa xuân, trải qua mùa hè nóng nực, bây giờ chúng đang háo hức mong chờ mùa thu tới. Sóc con nghe mẹ nói rằng, khi nào lá cây rụng xuống tức là mùa thu đã tới...

Tôi lại có gia đình

Câu chuyện kể về cuộc đời lưu lạc của chú bé Rê-mi. Bị bắt cóc và vứt ra lề đường từ lúc mới sinh, Rê-mi được một gia đình nghèo nuôi, rồi được chủ một gánh xiếc rong là cụ Vi-ta-li dìu dắt nên người.

Stephen Hawking – người khuyết tật vĩ đại

Stephen Hawking sinh năm 1942 ở Oxford (Anh). Năm Hawking bước vào trường đại học học khoa Vật lí, anh bị mắc một chứng bệnh quái ác – bệnh rối loạn chức năng điều khiển của hệ thần kinh.