Diều hâu và Chích Choè

Ngày xưa trong khu rừng già nọ, có một con diều hâu luôn luôn huênh hoang, hợm hĩnh. Nó tự coi mình là chúa tể của muôn loài chim, tự hào về sức khoẻ vô địch của nó. Một hôm diều hâu tập hợp tất cả các loài chim lại và lên giọng thách thức:

- Hỡi các loài chim, trong các ngươi có kẻ nào dám đọ sức kêu to, ăn nhiều bay cao cùng ta không?

Cả bầy chim sợ hãi nhìn nhau, không con nào dám ho he lấy một tiếng. Thấy thế diều hâu càng được thể. Lúc bấy giờ một chú chích chòe nhã nhặn lên tiếng:

- Bác diều hâu ơi! Thi ăn nhiều, kêu to với bác thì chúng em không dám. Nhưng thi bay cao với bác thì em cũng xin thử một lần xem sao.

Cả loài chim sửng sốt quay lại nhìn chích choè. Diều hâu cũng ngạc nhiên không kém vì lại có một con chim nhỏ dám so tài cùng với mình. Chích choè không hề nao núng. Cuộc thi bắt đầu trước sự chứng kiến của các loài chim.

Diều hâu vỗ cánh bay cao. Khi bay cao hơn cả các ngọn cây cao nhất, diều hâu cất tiếng gọi:

- Ê này Chích choè, chú mày đang ở đâu rồi, có bay kịp ta không?

- Em đây, bác cứ yên tâm, em không bỏ cuộc đâu!

Diều hâu lại cố sức bay cao hơn, khi bay cao hơn cả những đỉnh núi quanh năm mấy phủ, diều hâu lại cất tiếng gọi:

- Thế nào, Chích choè, vẫn theo kịp ta đấy chứ.

Chích choè lại bay lên cao:

- Vâng, em vẫn theo kịp bác đây. Bác mệt mỏi rồi hay sao mà bay chậm thế?

- Không đời nào

Diều hâu nói hổn hển rồi tiếp tục bay ngược lên cao, cao mãi. Lần này diều hâu ở trên cả những đám mây trắng xoá. Nó tin là chích choè chẳng thể nào bay lên tầng cao này được. Đôi cánh mỏi rã rời, bải hoải, cổ và đầu nặng chĩu, mắt hoa lên, diều hâu nói chẳng ra hơi:

- Chích choè chịu thua ta rồi đấy!

- Chưa đâu em vẫn ở trên đầu bác đấy thôi.

Diều hâu lại cố sức bay lên, chẳng nhẽ mang tiếng là chúa tể của loài chim lại thua con chim bé tẹo kia sao. Diều hâu cố rướn những sức tàn còn lại của nó nhưng không được nữa rồi, nó tắt thở và rơi bịch xuống đất. Khi đấy chích choè chỉ còn mỗi việc xoè cánh ra từ từ hạ xuống trước sự ngạc nhiên của cả bầy chim. Chúng không thể hiểu được tại sao chích choè lại có thể thắng được diều hâu vốn bay cao là thế.

Duy chỉ có mỗi con sẻ non là nhìn thấy lúc bắt đầu cuộc thi chích chòe đã đậu lên lưng diều hâu, diều hâu mất công chở chích choè mà không biết. Mỗi lần diều hâu cất tiếng hỏi thì chích choè chỉ việc bay lên trả lời, thành ra nó chẳng mất tí sức nào.

 

Trò chuyện cùng bé

Bằng trí thông minh, lòng dũng cảm, chích choè đã thắng được diều hâu kiêu ngạo to lớn hơn gấp nó trăm lần.

Bác mái mơ và đàn con

Bác Mái Mơ dẫn đàn con ra vườn kiếm ăn. Được ra vườn, đàn gà con túa ra khắp các bụi chuối, các khóm dong riềng, các gốc cây...

Ai nghèo hơn

Cách đây rất lâu, thành phố Philadelphia của nước Mỹ thường xuyên xảy ra nạn cướp bóc. Khi ra đường, mọi người thường mang theo một ít tiền, để nếu có gặp cướp thì sẽ đưa cho chúng, nhằm bảo toàn tính mạng của mình...

Vị giáo sư thông thái

Giáo sư Tạ Quang Bửu quê ở huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An. Thuở nhỏ, cậu bé Bửu học ở Quảng Nam. Năm 1917, phủ Tam Kỳ mở kì thi cho học sinh lên bảy, thi cả Hán văn, Toán học lẫn Việt văn.

Tiếng kêu cứu

Bác Gấu bứt quả trên cây, mấy người thợ săn tới. Đàn Gà Rừng, trước khi bay, còn “quác, quác, quác” báo hiệu, bác Gấu chạy thoát.

Ai ngoan sẽ được thưởng

Một buổi sáng, Bác Hồ đến thăm trại nhi đồng. Vừa thấy Bác, các em nhỏ ùa ra đón Bác. Em nào cũng muốn đến thật gần Bác để nhìn Bác cho rõ. Có em cứ đi giật lùi phía trước Bác để luôn luôn được nhìn thấy Bác.

Vào nghề

Hè năm ấy, Va-li-a theo bố mẹ đi xem xiếc. Em thích nhất tiết mục “Cô gái phi ngựa đánh đàn”. Va-li-a nghĩ: “Cô ấy xinh đẹp, dũng cảm thật”. Và em mơ ước trở thành diễn viên phi ngựa.

Con cừu đen kêu be be

Ngày xửa ngày xưa, có một con cừu đen sống trong một ngôi nhà nhỏ. Cứ đến mùa xuân, con cừu đen lại tự cạo sạch lông của mình và đem ra chợ bán cho những người muốn làm quần áo ấm...

Những cậu bé đầu trọc

Gia-sếch được phân vào lớp tôi hồi tháng mười. Hôm đầu đến lớp, nó nhìn quanh lớp một lượt để tìm một chỗ chưa có ai ngồi.

Bác sĩ Gõ Kiến

Bác sĩ Gõ Kiến là bạn của núi rừng. Bác sĩ đi đến đâu cũng râm ran tiếng chào hỏi.