Dúi con nói sai rồi

Mùa xuân đã đến với khu rừng nhỏ, các loài động vật trong rừng đều đang bận rộn trang hoàng lại nhà cửa. Dúi con cũng tất tả đi mua gỗ lát sàn nhà, mua gạch men để làm đẹp cho ngôi nhà của mình.

Trước hết, Dúi con sửa chữa lại ngôi nhà. Sau đó, nó trang trí lại các căn phòng thật đẹp, dán giấy dán tường thật xinh, lát sàn gỗ, lại còn treo cả một cây đèn thủy tinh lấp lánh nữa!

Dúi con nhìn ngôi nhà xinh đẹp và sạch sẽ của mình, nghĩ bụng:

- Mình nên mời các bạn đến chơi để chúc mừng nhà mới.

Thế là, nó mời Vẹt xanh, Sơn dương, Sóc con và Thỏ trắng đến nhà mình chơi.

Nhưng thật không may, các bạn khác đều đang có việc bận, chỉ có mình Thỏ trắng đến chơi với Dúi con. Dúi con rất thất vọng, nó không thèm để ý đến sự có mặt của Thỏ trắng mà chỉ chăm chăm nhìn ra cửa sổ xem có ai tới nữa không. Nó cứ để Thỏ trắng ngồi buồn một mình trong nhà.

Đợi mãi chẳng thấy ai đến, Dúi con bực bội nói:

- Hừ, người nên tới mãi vẫn chưa chịu tới!

Thỏ trắng nghe thấy vậy liền tức giận nghĩ:

- Thì ra người mà Dúi con mong chờ không phải là mình! Mình nên về thôi!

Dúi thấy Thỏ trắng bỏ về liền vội vàng nói:

- Kìa, bạn Thỏ trắng, đừng về!

Nhưng Thỏ trắng không thèm để ý đến lời nó.

Đúng lúc đó, Sơn dương, Vẹt xanh và Sóc con cũng đến nhà Dúi con. Dúi con không giữ được Thỏ trắng ở lại nên cảm thấy rất buồn bã, nó nhăn nhó giơ hai tay lên nói:

- Ôi, người không nên đi lại đi mất rồi!

A! Nghe thấy lời của Dúi con, Sơn Dương, Sóc con và Vẹt xanh đều kinh ngạc ngây người ra, chúng nhìn nhau, nghĩ thầm:

- Thì ra chúng ta đều là những người nên về!

Thế là chúng lặng lẽ rời khỏi nhà Dúi con, không thèm chào một câu.

Vậy là chỉ còn lại một mình Dúi con ở trong nhà. Thức ăn bày trên bàn đã nguội hết cả rồi, món nào cũng còn nguyên xi, không ai buồn động đũa, thật là tội nghiệp cho Dúi con!

 

Trò chuyện cùng bé

Tại sao các bạn của Dúi con đều tức giận bỏ về? Thực ra, Dúi con có lòng tốt nhưng chính cách nói của bạn ấy đã khiến cho mọi người hiểu lầm và tức giận bỏ đi. Các bạn nhỏ đã bao giờ nói sai chưa? Hãy nhớ là trước khi nói điều gì đó, chúng ta phải suy nghĩ thật kĩ, đừng để những chuyện đáng tiếc xảy ra nhé!

Thư gửi các học sinh

Ngày hôm nay là ngày khai trường đầu tiên ở nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Tôi đã tưởng tượng thấy thấy trước mắt cái cảnh nhộn nhịp tưng bừng của ngày tựu trường ở khắp các nơi.

Như thế nào là một ngày đẹp?

Châu Chấu nhảy lên gò, chìa cái lưng màu xanh ra phơi nắng. Nó búng chân tanh tách, cọ giũa đôi càng: Một ngày tuyệt đẹp!

Cậu bé Niu-tơn

Sinh ra trong một gia đình nông dân ở Anh, năm 12, cậu bé Niu-tơn mới được ra thành phố đi học. Thoạt đầu, cậu chỉ là một học trò bình thường.

Quà tặng chú hề

Mẹ đưa Trang đi xem xiếc. Trang rất thích tiết mục “Quả bóng kì lạ” của chú hề. Quả bóng kì lạ thật! Nó mỏng manh thế mà kéo chú hề chạy theo, xiêu vẹo cả người. Có lúc chú phải nhảy người lên ấn quả bóng xuống mà không nổi.

Thật phiền khi phải trông em

Một buổi sáng đẹp trời, Chuột túi mẹ chuẩn bị sang phía rừng bên kia để hái những quả mâm xôi cho món tráng miệng tối nay.

Phí Trực xử án

Phí Trực là quan án đời nhà Trần, ông nổi tiếng thông minh và làm việc rất cẩn thận nên ai cũng kính nể. Mỗi lần xử án, Phí Trực thường xem đi xét lại rất kĩ, quyết không chịu xử sai.

Từ cậu bé làm thuê

Ông Nguyễn Sơn Hà là người khai sinh ra ngành sơn Việt Nam.

Học như cuốc kêu mùa hè

Ngày xưa, Chích Chòe và Cuốc cùng học một lớp. Chích chòe tuy nhỏ nhưng ngoan ngoãn, chăm chỉ học hành nên được cô giáo yêu, các bạn mến, bố mẹ thương.

Hàng xóm của cô Dúi

Cô Dúi có ba người hàng xóm, đó là Ếch xanh, chị Rắn và chú Giun. Ếch xanh sống ở tầng dưới, là một ca sĩ nhạc Rock rất có cá tính. Buổi tối, Ếch thường khua chiêng đánh trống và hát rất to. Chị Rắn sống ở tầng trên là một cô giáo mầm non...