Đừng chết vì sợ hãi

Khu rừng mà Dê Trắng sinh sống có một con Hổ Xám rất hung ác. Bao nhiêu con vật hiền lành đã phải bỏ mạng dưới nanh vuốt của nó. Hổ Xám trở thành ác mộng đối với các con vật. Không khí chết chóc bao trùm lên cả khu rừng.

Một hôm, Dê bố đưa chiếc giỏ cho Dê Trắng rồi nói:

- Con mang giỏ cỏ mật này sang thăm và biếu bà nội nhé. Lâu rồi con chưa đến thăm bà.

Nghe bố sai, Dê Trắng giãy nảy:

- Ra đường con sợ gặp phải tên Hổ Xám lắm bố ạ. Con không dám đi đâu.

- Hổ Xám có sống ở khu vực mình đâu mà con sợ?

- Ôi, hắn đi kiếm ăn khắp rừng, chỗ nào mà hắn chẳng mò đến ạ! Không may gặp phải Hổ Xám thì con làm sao chạy thoát ạ?

Không ngờ con mình lại quá sợ hãi như thế, Dê bố bèn động viên:

- Tại sao con lại sợ cái điều chưa xảy ra và nhiều khả năng sẽ không xảy ra như thế? Nếu ai cũng sợ như con thì chả lẽ tất cả chúng ta không dám ra khỏi nhà ư? Thế thì ai sẽ kiếm thức ăn cho ta? Chúng ta sẽ ăn bằng gì đây? Như vậy, ta có thể không chết vì nanh vuốt Hổ nhưng lại có thể chết vì hậu quả của nỗi sợ hãi. Hãy biết chủ động trước cuộc sống con ạ. Nếu sống chủ động, con sẽ vượt qua được nỗi sợ hãi và sẽ tìm ra cách để tránh được nanh vuốt của Hổ...

Nghe bố động viên, Dế Trắng trấn tĩnh trở lại. Nó mạnh dạn xách giỏ bước ra khỏi nhà.

Vừa đi, Dê Trắng vừa tự động viên mình: "Phải chủ động. Đừng để nỗi sợ hãi trùm lên ta!".

Thế là Dê Trắng đã gặp được bà và trở về an toàn. Nó đã vượt qua được nỗi sợ hãi.

Tai ai thính nhất?

Chim Họa Mi bèn lấy một chiếc lá sen to buộc chặt đôi tai của Thỏ lại. Rồi Họa Mi lấy một lá mía buộc chặt vào đầu Rắn, và lấy một lá cỏ buộc đầu Châu Chấu...

Abraham Lincoln

Abraham Lincoln sinh ra trong một gia đình nông dân. Khi Lincoln còn nhỏ, gia đình cậu rất nghèo. Không có tiền đi học, ngày ngày Lincoln phải theo cha đi khai khẩn đất hoang và trồng trọt...

Nin Hơ-gớc-xơn tí hon và lũ sóc

Hôm ấy, chủ trang trại nọ bắt được một con sóc cái trong rừng mang về. Mọi người trong trang trại từ già đến trẻ đều thích thú ngắm con vật bé nhỏ, có cái đuôi đẹp, đôi mắt tò mò và thông minh, linh lợi.

Chú Đỗ con

Một chú Đỗ con ngủ khì trong cái chum khô ráo và tối om suốt một năm. Một hôm tỉnh dậy chú thấy mình nằm giữa những hạt đất li ti xôm xốp. Chợt có tiếng lộp độp bên ngoài.

Chuyện kể về Lương Thế Vinh

Thủa nhỏ, Lương Thế Vinh trọ học ở phía nam kinh thành. Vinh rất thông minh, học hành chóng giỏi. Trong khi chơi đùa với các bạn, Vinh cũng tìm được nhiều trò chơi lí thú.

Cuộc họp của chữ viết

Vừa tan học, các chữ cái và dấu câu đã ngồi lại họp. Bác Chữ A dõng dạc mở đầu.

Nhím con và ngôi nhà bí đỏ

Sau cơn mưa, Nhím con phát hiện trên bãi cỏ có một quả bí đỏ to ơi là to. Nó đi vòng quanh quả bí và sung sướng cười phá lên, “Cuối cùng mình cũng có nhà mới rồi!” Thế rồi Nhím con đẩy quả bí đỏ đến dưới một gốc cây...

Bàn tay thơm

Kem ngon quá, vừa ngọt vừa thơm. Gấu con đã ăn hết cả chiếc kem rồi mà vẫn còn liếm láp quanh miệng mình. Trên miệng hết vị ngọt rồi, nhưng ở bàn tay thì vẫn còn...

Rùa và Hươu

Rùa vốn chậm chạp nhất trong các loài chim thú. Nó biết phận mình nên chẳng khi nào tỏ ra kiêu ngạo. Trái lại, nó rất khiêm nhường.