Én con và chiếc lá

Mùa thu sắp qua đi. Mùa đông sắp đến.

Trên một ngọn cây cao, Én con cứ rúc rúc đầu vào tổ rồi lại nhìn ra ngoài trời. Thỉnh thoảng, chú cất tiếng gọi:

- Bố ơi! Mẹ ơi!

Những cơn gió lạnh thổi tới làm chiếc tổ chao đảo.

Én con chờ mãi không thấy bố mẹ về nên vội bay đi tìm. Mặc dù gió lạnh ngược chiều song Én con vẫn không sợ.

Từ xa, Én bố và Én mẹ nhìn thấy con đang bay về phía mình nên cả hai cố bay nhanh hơn để đến với Én con. Én con cũng nhìn thấy bố mẹ, chú vui sướng reo lên: "Bố... mẹ...!", nhưng vì mệt quá nên giọng chú yếu dần.

Vừa lúc đó, Én mẹ bay vượt lên, đỡ con hạ cánh trên một cành cây và nói:

- Con bé bỏng của mẹ! Mới hôm nào con tập chuyền cành, nay đã bay đi đón bố mẹ được rồi!

Khi gia đình Én về đến tổ, Én con giúp bố mẹ thu xếp đồ đạc để đi phương Nam tránh rét. Gia đình Én tạm biệt chiếc tổ ấm áp của mình, Én con bịn rịn lắm. Én con đánh dấu đỏ vào cành cây bên tổ để khi trở về còn nhận được tổ của mình. Bạn bè của Én con cũng vẫy tay tạm biệt gia đình Én, hẹn đến mùa xuân sau sẽ lại gặp nhau.

Đây là lần đầu tiên được đi xa nên Én con rất vui. Khi bay qua sân trường, Én con vẫy chào các cô cậu học sinh. Đang bay, gia đình Én gặp một đàn én khác đang nghỉ trên những hàng dây điện. Trông chúng giống như những nốt nhạc biết đung đưa.

Bay tiếp, Én con lại gặp gia đình Cò. Bố mẹ Cò vừa bay vừa mang theo những lẵng nhỏ. Từ trong lẵng, hai chú cò tí xíu ló đầu ra chào gia đình Én con. Lúc này, Én con thấy mệt vì gió thổi mỗi lúc một mạnh. Én mẹ biết thế nên động viên Én con cố bay tiếp.

Sau một chặng đường dài, gia đình Én dừng chân bên dòng sông chảy xiết. Chợt Én con nhìn thấy Ếch đang nằm cạnh bụi lau. Én con hỏi Ếch:

- Thế bạn không đi tránh rét à?

Ếch đáp:

- Mình chui vào hang thật sâu và ngủ ở đó suốt mùa đông.

Gia đình Én tiếp tục bay về phương Nam có nắng vàng và hoa thơm trái ngọt. Khi bay qua dòng sông mênh mông, Én con run sợ, chao đảo. Én con không chống đỡ nổi, chao liệng mấy vòng rồi ngã nhào xuống nước. Én bố nhìn thấy con bị dòng nước cuốn đi vội lao xuống cứu con.

Khi lên đến bờ, Én con rét run. Én mẹ nhặt cỏ khô lau cho con. Én bố thấy trên cành cây còn một chiếc lá đỏ chưa bị cuốn đi, Én bố ngắt chiếc lá đỏ đưa cho Én con và nói:

- Đây là phép màu giúp con có thêm sức mạnh để bay qua dòng sông.

Én con ngậm chiếc lá đỏ, mắt nhìn thẳng, Én con cảm thấy như có sức mạnh nâng đôi cánh mình lên. Én con càng bay nhanh và khoẻ hơn. Bờ sông cứ lùi dần về phía sau.

Một lúc sau, Én con  hạ cánh trên chiếc lá ngô vàng, lá ngô khô khẽ chao nghiêng tựa như cánh võng đỡ Én con. Én con say sưa ngắm chiếc lá đỏ.

Vừa lúc đó, bố mẹ Én cũng bay tới. Bố mẹ nhìn Én con với ánh mắt sung sướng và tự hào. Én con cũng reo mừng:

- Con bay sang sông trước bố mẹ nhé!

Bố mẹ âu yếm nói với Én con:

- Con của bố mẹ giỏi lắm! Chiếc lá đỏ chỉ là phép màu tưởng tượng. Nếu con không có lòng dũng cảm, ý chí quyết tâm, con cũng không thể vượt qua sông được.

Gia đình Én con tiếp tục bay về phương Nam...

Người bạn bí ẩn

Khi Thỏ con còn rất nhỏ, một năm nọ, vào mùa xuân, cây cối tươi tốt, Thỏ mẹ dẫn Thỏ con đến sườn núi chơi, Thỏ mẹ còn tự tay gieo một hạt giống cây xuống đất...

Giọng quê hương

Thuyên và Đồng rời quê hương đã mấy năm. Một hôm hai anh rủ nhau đi chơi thật xa, nhưng đến giữa trưa thì lạc mất đường về. Hai người phải ghé vào quán gần đấy để hỏi đường, luôn tiện để ăn cho đỡ đói. Cùng ăn trong quán ấy có ba thanh niên.

Mẹ con nhà Chuối

Gió ào qua khu vườn. Chuối con run rẩy nép sát vào mẹ. Lớn tướng rồi mà nó vẫn chưa hết sợ cái lão Gió bấc có ngọn roi giá buốt này. Tấm áo mỏng tang trên mình nó chưa đủ che kín thân.

Con heo đất

Tôi đang mong bố mua cho tôi một con rô bốt. Nhưng bố lại mang về một con heo đất.

Trên đường đến nhà lao

Bầu trời Côn Đảo trong buổi bình minh rất đẹp. Con đường từ Bến Đầm đến nhà lao uốn quanh bờ biển, men theo triền núi, bên trên là cây cối um tùm, bên dưới là sóng trắng vỗ bờ đá dựng.

Hội võ mùa xuân

Mùa xuân năm 1753. Cây đào cổ thụ bên lễ đài thi võ đang trổ hoa đỏ thắm. Lễ đài được trang hoàng rực rỡ. Cờ xí rợp trời. Trên khán đài, đức vua Lê Hiển Tông, chúa Trịnh Doanh và đông đủ các quan đại thần đã tề tựu.

Bố của Xi-mông

Chuông báo trưa vừa dứt. Cửa trường mở, và bọn trẻ con chen lấn nhau ùa ra cho nhanh. Nhưng chúng không mau tản mát về nhà ăn trưa như mọi ngày mà còn dừng lại, cách đó vài bước, tụ tập thành nhóm, thì thào to nhỏ.

Nàng tiên mưa

Hôm nay, Vịt con được mẹ cho ra sông tắm mát. Vịt con thích lắm. Những hạt nước bé xíu tinh nghịch rủ nhau trèo lên lưng, lên đầu Vịt con rồi lại lăn xuống mặt nước.

Củ cải trắng

Mùa đông đã đến rồi, trời lạnh buốt. Thỏ con không còn gì để ăn nữa, nó đành mặc áo ấm và đi ra khỏi nhà để tìm cái ăn.