Lời bác giữ kho

Thường ngày, Dạ Dày là một bác giữ kho làm việc giỏi. Kho của bác không bao giờ giữ lại lâu một thứ gì.

Bác thường dặn cậu Mồm:

- Bất cứ làm việc gì cũng phải có kế hoạch. Ăn cũng thế, phải điều độ.

Ấy vậy mà hôm Tết lại xảy ra chuyện rắc rối.

Bác Dạ Dày đang nằm, chợt có giọng nói dẻo như cơm nếp:

- Năm mới chúc bác mạnh khoẻ.

Dạ Dày nhận ra Bánh Chưng Xanh. Bánh Chưng Xanh vội nói tiếp:

- Mỗi năm cháu chỉ tới thăm bác một lần vào dịp đầu xuân. Chẳng lẽ bác không cho cháu vào.

Sau đó, Bánh Chưng Xanh kể lể dài dòng cậu ta là món ăn đầy đủ nhất: nào gạo nếp, đỗ xanh, nào thịt mỡ, hành củ, hạt tiêu…

Bánh Chưng Xanh vừa nằm yên thì Thịt Mỡ tới. Bác giữ kho biết tính Thịt Mỡ từ lâu: có khi sáu, bảy giờ sau chú ta vẫn nằm ỳ trong kho.

Bác khẽ khàng hỏi:

- Trong bánh chưng đã có thịt mỡ rồi, chú còn vào đây làm gì?

Thịt Mỡ nói trơn tuột:

- Thế bác chưa nghe nói: “Bánh chưng xanh, thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ” à? Bánh Chưng Xanh thường đi kèm với Thịt Mỡ. Có như vậy mới gọi là Tết nhất chứ!

Bác Dạ Dày lại cho Thịt Mỡ vào.Nhưng bác bảo:

- Cho chú vào nhưng ngày Tết chớ có nằm ỳ ăn vạ trong ấy đấy!

Vừa ngửi thấy mùi nem thơm, bác Dạ Dày nhận ra ngay Dưa Hành, cho vào luôn.

“Thịt mỡ cứ phải có dưa hành mới trị được!”.

Bác biết rõ những tính tốt của dưa chua: bổ, thơm, chống độc, lại còn giúp cho công việc lưu thông được dễ dàng.

Nhìn vào cái kho khá đầy, bác giữ kho lo lắng nghĩ:

“Trời! Bánh Chưng Xanh, Thịt Mỡ, Dưa Hành… Không hiểu lát nữa Câu Đối Đỏ đến thì ngồi vào đâu đây?”.

Chợt thấy một anh chàng dò dẫm tới, bác giữ kho vội hỏi:

- Ai thế kia?

Giò đáp:

- Giò đây! Cho cháu vào với!

Bác Dạ Dày vội xua tay:

- Chật lắm rồi!

Giò năn nỉ nói:

- Bánh Chưng Xanh phải đi với giò mới phải chứ!

Bác giữ kho nói:

- Ấy lúc nãy, chú Thịt Mỡ cũng nói thế!

Giò thủ thỉ nói:

- Thịt mỡ hàng ngày thiếu gì. Ngày Tết phải có tí giò chứ. Với lại người cháu bó chặt lắm mà. Bác cứ cho cháu vào.

Thấy chú Giò dò dẫm từ ngoài xa vào, chẳng lẽ lại đuổi đi, bác Dạ Dày động lòng nói:

- Vào đó đừng có cãi nhau với Thịt Mỡ nhé!

Giò vừa vào kho thì cô Ninh tới:

- Ngoài kia cô cấp dưỡng đã hầm kĩ chúng cháu rồi, đụng vào là tan ngay. Chúng cháu xin hứa với bác, không ở lâu trong kho đâu: toàn nước lõng bõng thế này.

Bác thủ kho vừa cho cô Ninh vào thì cậu Mứt tới. Cậu ta nói luôn:

- Chẳng lẽ ngày Tết ăn xong lại không có tí mứt tráng miệng. Mà có nhiều nhặn gì cho cam.

Nghe Mứt nói cũng có lí, bác Dạ Dày tưởng đã được nghỉ ngơi tí chút, chợt nghe thấy tiếng óc ách trong kho như nước sôi ùng ục.

Thịt Mỡ kêu toáng lên đầu tiên:

- Ối trời ơi! Chật chội quá!

Cô Ninh cũng kêu toáng lên:

- Ai đạp vào người tôi thế?

Thịt Mỡ vội đáp:

- Tôi đấy! Ở đây chật quá!

Cái kho của bác ta căng hết mức như sắp nứt ra. Kho chật quá làm bác ta nôn nao, khó chịu. Chị em nhà Ruột lộn ngược lộn xuôi sôi lên sùng sục. Bác Dạ Dày mở toang cửa. Chị em nhà Ruột cũng làm như vậy. Thế là bao nhiêu thứ trong kho mất sạch.

Lần đầu tiên trong đời, bác Dạ Dày mắc lỗi.

Những cậu bé đầu trọc

Gia-sếch được phân vào lớp tôi hồi tháng mười. Hôm đầu đến lớp, nó nhìn quanh lớp một lượt để tìm một chỗ chưa có ai ngồi.

Người đi săn và con vượn

Ngày xưa có một người săn bắn rất tài. Nếu con thú rừng nào không may gặp bác ta thì hôm ấy coi như đó là ngày tận số.

Trên đường đến nhà lao

Bầu trời Côn Đảo trong buổi bình minh rất đẹp. Con đường từ Bến Đầm đến nhà lao uốn quanh bờ biển, men theo triền núi, bên trên là cây cối um tùm, bên dưới là sóng trắng vỗ bờ đá dựng.

Chiếc đó cá

Trời đã xế chiều, Tiến tha thẩn ra bờ mương chơi. Thấy trong người nóng bức, nó nhảy tùm xuống mương tắm. Đang vùng vẫy, chợt nó thấy lấp ló có chiếc đó của ai be vào mép bờ...

Cả nhà đều làm việc

Cả nhà ai cũng làm việc. Này nhé, anh Trâu to lớn theo bố đi cày. Chị Đòn Gánh dẻo dai thì giúp mẹ gánh mạ ra đồng. Đến ông MặtTrời cũng làm việc. 

Đối đáp với vua

Một lần, vua Minh Mạng từ kinh đô Huế ngự giá ra Thăng Long (Hà Nội). Vua cho xa giá đến Hồ Tây ngắm cảnh. Xa giá đi đến đâu, quân lính cũng thét đuổi tất cả mọi người, không cho ai đến gần.

Hai người bạn tốt

Một hôm, Cá Chình đang bơi lội một mình dưới đáy biển thì bỗng nhiên nhìn thấy một bông hoa rất đẹp ở trên một hòn đá phía xa, bông hoa đó có màu tím, màu xanh và cả màu vàng nữa, thật là đặc biệt...

Trò chuyện với loài chim

Như con em bao gia đình nông dân nghèo ở làng Phú Thạch dưới chân núi Bạch Mã, ngày ngày, Trương Cảm phải theo cha vào rừng kiếm sống. Mỗi khi đi rừng, Cảm rất thích nghe tiếng chim hót.

Bác Hồ là thế đấy

Thời chống Mỹ, một buổi trưa, Hồ Chủ tịch đang chuẩn bị nằm nghỉ thì cần vụ vào báo cáo là Bác có khách. Khách là một cụ già ở Hưng Yên. Cùng đi với cụ có một vị lãnh đạo tỉnh. Trên xe còn có một thùng cá khá nặng.