Mèo Vàng thi hát

Cứ đến kỳ ông trăng trở lại trên bầu trời, như chiếc đĩa bằng bạc xinh xẻo, tỏa ánh sáng mát dịu trên làng mạc, cây cỏ, thì các con vật trong làng lại rủ nhau ra gốc đa thi hát.

Lần này, trong số người được mời dự thi có cả cô bé Mèo Vàng. Cô ta khoái lắm, đến nỗi suốt mấy ngày liền hết trèo lên bể nước soi gương lại thót lên mái nhà tập chào và luyện giọng. Cô Mèo Mướp hàng xóm cũng chạy sang tặng Mèo Vàng chiếc nơ hồng thật đẹp. Còn Mèo Khoang – mẹ Mèo Vàng – thì từ chiều đến giờ chỉ lo chải áo, rửa mặt cho cô con gái út. Mẹ còn dạy Mèo Vàng học thật thuộc những bài hát hay nhất của loài Mèo.

Nhưng Mèo Vàng lại muốn có bài hát chưa ai được nghe bao giờ để lũ bạn Cún, Bê, Vịt, Gà trong làng phải kêu lên vì ngạc nhiên cơ! Trên đường đi, nó bỗng gặp thằng Cáo nấp trong bụi cây. Cáo đon đả chào:

– Bạn Mèo Vàng đi đâu đấy?

– Tôi ra gốc đa thi hát đây! Bạn Cáo có đi không?

– Khịt, có cả bọn Gà, Vịt, ra đấy nữa chứ?

– Đủ hết! Cả Cún Vện, Bê Vàng, Nghé Hoa nữa.

Nghe đến Cún Vện, Bê Vàng, Cáo liền cụp đuôi, mắt lấm lét:

– Thôi, tôi bận lắm! Mà có rỗi tôi cũng chẳng thèm thi với chúng.

– Bạn có bài hát nào hay, dạy tôi với! – Mèo Vàng bảo Cáo.

Cáo thích quá, nhận lời ngay. Nó đứng thẳng lên bằng hai chân sau, múa một vòng rồi cất tiếng hát the thé dạy Mèo Vàng hát. Khi cô bạn Mèo đã thuộc làu, Cáo nháy mắt tinh quái rồi lủi ngay vào bụi rậm.

Dưới gốc đa, cuộc thi đang hào hứng. Bầy Vịt Choai mỏ tô son đỏ vừa đồng ca bài: “Nhặt thóc rơi” váng cả tai. Cún Vện đơn ca bài “Gâu, gâu!… thằng trộm đâu”. Còn Bê Vàng và Nghé Hoa cùng hát bài “Bó cỏ xanh” thật là hay.

Thấy Mèo Vàng, ai nấy vui vẻ ùa ra đón. Lẽ ra thì tiếp đấy đến lượt cô Ngỗng, nhưng cô liền bảo bác Vịt Bầu, nhường cho Mèo hát trước.

Mèo Vàng bước ra mô đất bằng phẳng giữa bãi, cúi đầu chào, rồi cũng múa một vòng như Cáo, hát:

“Đến bờ ao
Nấp kín vào
Rình lũ vịt
Khịt! Khịt!…

Cạy chuồng gà
Sáng tinh mơ
Vồ mái tơ
Hơ! Hơ!…”.

Mèo Vàng mới hát đến đấy thì các con vật bỗng là hét inh ỏi. Cô Gà Hoa Mơ tức quá, kêu toáng lên: “Quác! Quác! Nó hát bài hát của thằng Cáo, kẻ thù của chúng ta”. Cô xù lông cổ, nhảy ra giữa bãi. Cả mấy chú Gà Trống mặt đỏ bừng và lũ gà Cánh Tiên cũng xông đến. Mèo Vàng sợ quá, nhảy vọt lên từ trên bục qua đàn Vịt Choai, khóc sướt mướt chạy về nhà.

Ở nhà, Mèo Khoang đang lim dim ngủ trên chiếc chăn bông. Nghe con kể lại, Mèo Khoang phải kêu “Meo! Meo!” lên vì buồn cười.

– Con hát bài của thằng Cáo, họ đuổi là phải. Nào ta ra lại ngoài ấy xem sao.

Mèo Khoang vươn vai đứng dậy, sửa lại chiếc nơ trên cổ Mèo Vàng rồi dắt con đi.

Thật là may, cuộc thi chưa tan. Mèo Vàng theo mẹ đi xin lỗi từng bạn gà, vịt. Cô bạn bước ra “sân khấu”, vừa hát vừa múa:

“Con chuột nhắt
Thoắt
Chạy trên kèo
Phắt

Em nhào theo
Meo
Chuột ngã quèo
Meo, meo…
Biết tay, mèo!”.

Bài hát vừa dứt: tiếng vỗ cánh hoan hô nổi lên rào rào, khiến Mèo ta sướng quá cuồng cả lên, vỗ mãi đuôi của mình.

Nghe đâu sau buổi ấy, Mèo Vàng được cứ đi thi hát mãi tận xóm dưới. Mèo Vàng còn định vào học trường âm nhạc của cô Họa Mi nữa.

Cái hố bên đường

Có một bầy thú nhỏ sống cùng nhau trong khu rừng nọ. Ngày ngày chúng thường đi trên một con đường nhỏ rồi băng qua một ngã tư có chốt đèn giao thông để tới trường.

Rùa và Hươu

Rùa vốn chậm chạp nhất trong các loài chim thú. Nó biết phận mình nên chẳng khi nào tỏ ra kiêu ngạo. Trái lại, nó rất khiêm nhường. 

Khỉ con và Sư Tử

Sư tử là chúa tể trị vì trong khu rừng nọ. Nó nổi tiếng là có tính khí hung tợn, dữ dằn và thường đưa ra những yêu cầu rất kì quái cho những động vật khác, nếu ai không đáp ứng được thì nó sẽ nổi giận...

Bác sĩ chim

Những con chim nhỏ quyết định mở một bệnh viện chữa bệnh từ thiện cho các con vật. Các bác sĩ chim mặc áo đồng phục trắng và chờ bệnh nhân đến. Cô Chim Chào Mào được giao nhiệm vụ tiếp bệnh nhân.

Hãy để tiền vào chỗ cũ!

Pu-ghi có một người láng giềng rất hay sang nhà vay tiền.

Những đứa trẻ lười biếng

Mùa đông lạnh giá đã đến, phải ở nhà một mình, Thỏ con cảm thấy rất buồn chán. Đúng rồi, mình phải đi tìm bạn mới được - Thỏ con thầm nghĩ...

Điều không tính trước

Tôi chuẩn bị đánh nhau. Thoạt đầu tôi định lấy con dao của mẹ tôi làm vũ khí, nhưng khi sờ đến cái lưỡi thép to bản và mát lạnh của nó, tôi đâm ra sờ sợ làm sao! Con dao này mà vung lên một phát là địch thủ ngã như chơi.

Mèo Vàng vào thành phố

Trong vương quốc động vật, Sư tử Haker là Quốc vương. Một hôm, Quốc vương mở một cuộc họp khẩn cấp...

Diều hâu và Chích Choè

Ngày xưa trong khu rừng già nọ, có một con diều hâu luôn luôn huênh hoang, hợm hĩnh. Nó tự coi mình là chúa tể của muôn loài chim, tự hào về sức khoẻ vô địch của nó. Một hôm diều hâu tập hợp tất cả các loài chim lại và lên giọng thách thức...