Mèo Vàng thi hát

Cứ đến kỳ ông trăng trở lại trên bầu trời, như chiếc đĩa bằng bạc xinh xẻo, tỏa ánh sáng mát dịu trên làng mạc, cây cỏ, thì các con vật trong làng lại rủ nhau ra gốc đa thi hát.

Lần này, trong số người được mời dự thi có cả cô bé Mèo Vàng. Cô ta khoái lắm, đến nỗi suốt mấy ngày liền hết trèo lên bể nước soi gương lại thót lên mái nhà tập chào và luyện giọng. Cô Mèo Mướp hàng xóm cũng chạy sang tặng Mèo Vàng chiếc nơ hồng thật đẹp. Còn Mèo Khoang – mẹ Mèo Vàng – thì từ chiều đến giờ chỉ lo chải áo, rửa mặt cho cô con gái út. Mẹ còn dạy Mèo Vàng học thật thuộc những bài hát hay nhất của loài Mèo.

Nhưng Mèo Vàng lại muốn có bài hát chưa ai được nghe bao giờ để lũ bạn Cún, Bê, Vịt, Gà trong làng phải kêu lên vì ngạc nhiên cơ! Trên đường đi, nó bỗng gặp thằng Cáo nấp trong bụi cây. Cáo đon đả chào:

– Bạn Mèo Vàng đi đâu đấy?

– Tôi ra gốc đa thi hát đây! Bạn Cáo có đi không?

– Khịt, có cả bọn Gà, Vịt, ra đấy nữa chứ?

– Đủ hết! Cả Cún Vện, Bê Vàng, Nghé Hoa nữa.

Nghe đến Cún Vện, Bê Vàng, Cáo liền cụp đuôi, mắt lấm lét:

– Thôi, tôi bận lắm! Mà có rỗi tôi cũng chẳng thèm thi với chúng.

– Bạn có bài hát nào hay, dạy tôi với! – Mèo Vàng bảo Cáo.

Cáo thích quá, nhận lời ngay. Nó đứng thẳng lên bằng hai chân sau, múa một vòng rồi cất tiếng hát the thé dạy Mèo Vàng hát. Khi cô bạn Mèo đã thuộc làu, Cáo nháy mắt tinh quái rồi lủi ngay vào bụi rậm.

Dưới gốc đa, cuộc thi đang hào hứng. Bầy Vịt Choai mỏ tô son đỏ vừa đồng ca bài: “Nhặt thóc rơi” váng cả tai. Cún Vện đơn ca bài “Gâu, gâu!… thằng trộm đâu”. Còn Bê Vàng và Nghé Hoa cùng hát bài “Bó cỏ xanh” thật là hay.

Thấy Mèo Vàng, ai nấy vui vẻ ùa ra đón. Lẽ ra thì tiếp đấy đến lượt cô Ngỗng, nhưng cô liền bảo bác Vịt Bầu, nhường cho Mèo hát trước.

Mèo Vàng bước ra mô đất bằng phẳng giữa bãi, cúi đầu chào, rồi cũng múa một vòng như Cáo, hát:

“Đến bờ ao
Nấp kín vào
Rình lũ vịt
Khịt! Khịt!…

Cạy chuồng gà
Sáng tinh mơ
Vồ mái tơ
Hơ! Hơ!…”.

Mèo Vàng mới hát đến đấy thì các con vật bỗng là hét inh ỏi. Cô Gà Hoa Mơ tức quá, kêu toáng lên: “Quác! Quác! Nó hát bài hát của thằng Cáo, kẻ thù của chúng ta”. Cô xù lông cổ, nhảy ra giữa bãi. Cả mấy chú Gà Trống mặt đỏ bừng và lũ gà Cánh Tiên cũng xông đến. Mèo Vàng sợ quá, nhảy vọt lên từ trên bục qua đàn Vịt Choai, khóc sướt mướt chạy về nhà.

Ở nhà, Mèo Khoang đang lim dim ngủ trên chiếc chăn bông. Nghe con kể lại, Mèo Khoang phải kêu “Meo! Meo!” lên vì buồn cười.

– Con hát bài của thằng Cáo, họ đuổi là phải. Nào ta ra lại ngoài ấy xem sao.

Mèo Khoang vươn vai đứng dậy, sửa lại chiếc nơ trên cổ Mèo Vàng rồi dắt con đi.

Thật là may, cuộc thi chưa tan. Mèo Vàng theo mẹ đi xin lỗi từng bạn gà, vịt. Cô bạn bước ra “sân khấu”, vừa hát vừa múa:

“Con chuột nhắt
Thoắt
Chạy trên kèo
Phắt

Em nhào theo
Meo
Chuột ngã quèo
Meo, meo…
Biết tay, mèo!”.

Bài hát vừa dứt: tiếng vỗ cánh hoan hô nổi lên rào rào, khiến Mèo ta sướng quá cuồng cả lên, vỗ mãi đuôi của mình.

Nghe đâu sau buổi ấy, Mèo Vàng được cứ đi thi hát mãi tận xóm dưới. Mèo Vàng còn định vào học trường âm nhạc của cô Họa Mi nữa.

Cuộc chạy đua trong rừng

Ngày mai, muông thú trong rừng mở cuộc thi chạy để chọn con vật chạy nhanh nhất. Ngựa Con thích lắm. Chú tin chắc sẽ giành được vòng nguyệt quế.

Mây Trắng và mây Đen

Mây Trắng và mây Đen xưa kia đều là con của Thần Nước. Khi mới sinh ra, hai chị em đều mặc áo xám giống hệt nhau, nên người ta thường gọi chung một tên là: Mây Xám.

Rất nhiều mặt trăng

Ở vương quốc nọ có một cô bé xinh xinh chừng năm, sáu tuổi. Bé xíu như vậy, nhưng cô lại là công chúa. Một lần, công chúa ốm nặng. Nhà vua rất lo lắng. Ngài hứa tặng cô con gái bé nhỏ bất kì thứ gì cô muốn, miễn là cô khỏi bệnh.

Quả táo của ai?

Trời về cuối thu. Từ lâu cây đã rụng lá. Cây táo giữa rừng chỉ còn mỗi một quả...

Mai Lan Phương luyện nhãn lực

Mai Lan Phương là diễn viên kinh kịch nổi tiếng Trung Quốc. Thuở nhỏ, Mai Lan Phương rất yếu ớt, ông còn bị cận thị nhẹ, hai mí mắt sụp xuống, hễ ra gió là chảy nước mắt, nhìn hai mắt ông rất dại, chứ không được tinh nhanh như những đứa trẻ khác...

Giai thoại về bản xô-nát Ánh trăng

Gần 200 năm trước đây, nằm bên bờ sông Ranh, miền tây nước Đức, có một thị trấn bé nhỏ và nghèo nàn. Đó là thành phố Bon ngày nay, quê hương của nhà soạn nhạc vĩ đại Bét-tô-ven.

Em của Tí Bẩn

NGÀY XƯA, có một cậu bé ăn ở bừa bãi đến nỗi mọi người gọi cậu ta là Tí Bẩn. Cậu vứt sách vở trên sàn nhà, để giày lấm lên bàn học, cậu khoắng ngón tay vào hộp mứt, đổ lọ mực lên cái áo mới. Chưa thấy ai bừa bãi như cậu bao giờ.

Chú bò Ba Bớt

Ba Bớt là con bò đẹp. Ở nó hội đủ các tiêu chuẩn: mình thon, chân cao, mắt sáng, lông mượt, sừng khoẻ, dáng đi oai vệ. Giữa cái trán rộng màu hạt dẻ nổi lên ba cái bớt màu trắng, thế nên nó có tên là Ba Bớt.

Ăn "mầm đá"

Tương truyền vào thời vua Lê - chúa Trịnh có ông Trạng Quỳnh là người rất thông minh. Trạng thường dùng lối nói hài hước hoặc những cách độc đáo để châm biếm thói xấu của vua chúa, quan lại và bênh vực dân lành.