Mèo Vàng thi hát

Cứ đến kỳ ông trăng trở lại trên bầu trời, như chiếc đĩa bằng bạc xinh xẻo, tỏa ánh sáng mát dịu trên làng mạc, cây cỏ, thì các con vật trong làng lại rủ nhau ra gốc đa thi hát.

Lần này, trong số người được mời dự thi có cả cô bé Mèo Vàng. Cô ta khoái lắm, đến nỗi suốt mấy ngày liền hết trèo lên bể nước soi gương lại thót lên mái nhà tập chào và luyện giọng. Cô Mèo Mướp hàng xóm cũng chạy sang tặng Mèo Vàng chiếc nơ hồng thật đẹp. Còn Mèo Khoang – mẹ Mèo Vàng – thì từ chiều đến giờ chỉ lo chải áo, rửa mặt cho cô con gái út. Mẹ còn dạy Mèo Vàng học thật thuộc những bài hát hay nhất của loài Mèo.

Nhưng Mèo Vàng lại muốn có bài hát chưa ai được nghe bao giờ để lũ bạn Cún, Bê, Vịt, Gà trong làng phải kêu lên vì ngạc nhiên cơ! Trên đường đi, nó bỗng gặp thằng Cáo nấp trong bụi cây. Cáo đon đả chào:

– Bạn Mèo Vàng đi đâu đấy?

– Tôi ra gốc đa thi hát đây! Bạn Cáo có đi không?

– Khịt, có cả bọn Gà, Vịt, ra đấy nữa chứ?

– Đủ hết! Cả Cún Vện, Bê Vàng, Nghé Hoa nữa.

Nghe đến Cún Vện, Bê Vàng, Cáo liền cụp đuôi, mắt lấm lét:

– Thôi, tôi bận lắm! Mà có rỗi tôi cũng chẳng thèm thi với chúng.

– Bạn có bài hát nào hay, dạy tôi với! – Mèo Vàng bảo Cáo.

Cáo thích quá, nhận lời ngay. Nó đứng thẳng lên bằng hai chân sau, múa một vòng rồi cất tiếng hát the thé dạy Mèo Vàng hát. Khi cô bạn Mèo đã thuộc làu, Cáo nháy mắt tinh quái rồi lủi ngay vào bụi rậm.

Dưới gốc đa, cuộc thi đang hào hứng. Bầy Vịt Choai mỏ tô son đỏ vừa đồng ca bài: “Nhặt thóc rơi” váng cả tai. Cún Vện đơn ca bài “Gâu, gâu!… thằng trộm đâu”. Còn Bê Vàng và Nghé Hoa cùng hát bài “Bó cỏ xanh” thật là hay.

Thấy Mèo Vàng, ai nấy vui vẻ ùa ra đón. Lẽ ra thì tiếp đấy đến lượt cô Ngỗng, nhưng cô liền bảo bác Vịt Bầu, nhường cho Mèo hát trước.

Mèo Vàng bước ra mô đất bằng phẳng giữa bãi, cúi đầu chào, rồi cũng múa một vòng như Cáo, hát:

“Đến bờ ao
Nấp kín vào
Rình lũ vịt
Khịt! Khịt!…

Cạy chuồng gà
Sáng tinh mơ
Vồ mái tơ
Hơ! Hơ!…”.

Mèo Vàng mới hát đến đấy thì các con vật bỗng là hét inh ỏi. Cô Gà Hoa Mơ tức quá, kêu toáng lên: “Quác! Quác! Nó hát bài hát của thằng Cáo, kẻ thù của chúng ta”. Cô xù lông cổ, nhảy ra giữa bãi. Cả mấy chú Gà Trống mặt đỏ bừng và lũ gà Cánh Tiên cũng xông đến. Mèo Vàng sợ quá, nhảy vọt lên từ trên bục qua đàn Vịt Choai, khóc sướt mướt chạy về nhà.

Ở nhà, Mèo Khoang đang lim dim ngủ trên chiếc chăn bông. Nghe con kể lại, Mèo Khoang phải kêu “Meo! Meo!” lên vì buồn cười.

– Con hát bài của thằng Cáo, họ đuổi là phải. Nào ta ra lại ngoài ấy xem sao.

Mèo Khoang vươn vai đứng dậy, sửa lại chiếc nơ trên cổ Mèo Vàng rồi dắt con đi.

Thật là may, cuộc thi chưa tan. Mèo Vàng theo mẹ đi xin lỗi từng bạn gà, vịt. Cô bạn bước ra “sân khấu”, vừa hát vừa múa:

“Con chuột nhắt
Thoắt
Chạy trên kèo
Phắt

Em nhào theo
Meo
Chuột ngã quèo
Meo, meo…
Biết tay, mèo!”.

Bài hát vừa dứt: tiếng vỗ cánh hoan hô nổi lên rào rào, khiến Mèo ta sướng quá cuồng cả lên, vỗ mãi đuôi của mình.

Nghe đâu sau buổi ấy, Mèo Vàng được cứ đi thi hát mãi tận xóm dưới. Mèo Vàng còn định vào học trường âm nhạc của cô Họa Mi nữa.

Bác mái mơ và đàn con

Bác Mái Mơ dẫn đàn con ra vườn kiếm ăn. Được ra vườn, đàn gà con túa ra khắp các bụi chuối, các khóm dong riềng, các gốc cây...

Bài học nhớ đời của tôi

Hồi nhỏ, có lần bố tôi đánh tôi một trận rất đau. cảm giác đau tôi quên đã lâu nhưng lí do bị đòn tôi vẫn nhớ như in.

Chiếc bàn kỳ diệu

Trong một khu rừng nọ, có rất nhiều loài động vật và thực vật đáng yêu cùng nhau sinh sống. Một hôm, trời vừa tạnh mưa, Thỏ trắng liền tung tăng chạy vào rừng để hái hoa. A, nó phát hiện một cây nấm rất to mọc dưới gốc cây dương cổ thụ...

Người viết sử và quan tề tướng

Ngày xưa ở bên Trung Quốc, vua nước Tấn là Tấn Linh Công định giết tề tướng Triệu Thuẫn. Thuẫn hay tin định trốn ra nước ngoài thì người cháu là Triệu Xuyên khuyên đừng đi vội, hãy tạm lánh ra ngoại thành.

Đồ dùng để ở đâu?

Minh nhìn lên đồng hồ. Đã đến giờ đi học. Minh cuống cuồng tìm quần áo để mặc. Nhưng chú bé không thấy quần dài, không thấy áo, không thấy dép đâu cả.

Cò và vạc

Cò và Vạc là hai anh em, nhưng tính nết rất khác nhau. Cò thì ngoan ngoãn, chăm chỉ học tập, sách vở sạch sẽ luôn luôn được thầy yêu bạn mến. Còn Vạc thì lười biếng, suốt ngày chỉ nằm ngủ. Cò bảo mãi, Vạc chẳng nghe.

Chiếc rương thần

Cái Vân nóng ruột đợi bố đi công tác về. Bố đã hứa kì này cái Vân đạt học sinh giỏi, bố sẽ thưởng một món quà thật dễ thương. Một con búp bê xinh xắn có váy hồng, hay một chú chó bông trắng muốt, mắt long lanh như hai viên bi.

Xe Lu và Xe Ca

Một hôm, trên quãng đường kia, có chiếc xe lu lù rù chuyển bánh. Từ cột cây số này tới cột cây số kia, xe lu cứ vừa lăn vừa thở, mãi mới đến đích...

Sẻ non và diều giấy

Sẻ non đang sập sè bay lượn. Vừa được bố mẹ cho “ra riêng” dăm hôm, sẻ ta nhìn thế giới thấy cái gì cũng đẹp, cũng lạ. Trời xanh này. Nắng vàng này. Bên dưới là cánh đồng mênh mông, rập rờn biển lúa chín vàng.