Mèo Vàng vào thành phố

Trong vương quốc động vật, Sư tử Haker là Quốc vương. Một hôm, Quốc vương mở một cuộc họp khẩn cấp, nó nói với các thần dân của mình rằng:

- Số lượng ô tô trong vương quốc chúng ta quá nhiều, khiến cho giao thông hỗn loạn hết cả, ý thức tham gia giao thông cũng rất kém dẫn đến tai nạn nhiều. Nghe nói tình hình trật tự giao thông trong thành phố của con người rất tốt, ta muốn phái một người tới đó học tập cách làm của con người xem sao.

Nghe thấy thông báo của Quốc vương, tất cả muông thú đều tranh nhau ứng cử. Chỉ có mỗi chú Mèo vàng Phiri là đang nằm sưởi nắng và ngủ thiếp đi.

- Ta thấy Mèo vàng Phiri lười biếng quá, không chịu làm gì cả, hay là cử cậu ta vào thành phố để rèn luyện một phen.

Thông tấn xã Chuột nhắt gọi Mèo vàng dậy và nói:

- Lần này anh được vào thành phố mở rộng tầm mắt rồi nhé. 

Nghe thấy thế, Phiri lấy làm kiêu hãnh lắm. Hôm sau, Phiri sắp xếp hành lí và lên đường. Nó nói với mọi người:

- Nhất định tôi sẽ chăm chỉ học tập!

Phiri lén nhảy lên một chiếc xe buýt, chiếc xe lắc lư, lắc lư, đến cuối ngày thì vào đến thành phố. Mèo vàng nhìn thấy trên đường có một cột đèn màu xanh, khi đèn bật, các phương tiện nối đuôi nhau đi rất trật tự, sau đó, đèn màu xanh lại chuyển thành màu đỏ, tất cả xe cộ liền dừng lại. Nó chầm chậm tiến lại gần cây đèn và nói:

- Ủa? Đây là cái gì thế nhỉ? Lợi hại quá!

Mèo vàng quay người lại, bỗng nhiên nhìn thấy phía xa dường như có một chú Ngựa vằn đang nằm trên đường. Nó vội vàng hét lên:

- Ngựa vằn, mau đi đi, nguy hiểm lắm!

Nhưng Ngựa vằn không thèm chú ý đến nó. Phiri chạy lại xem, thở phào nhẹ nhõm, hóa ra chỉ là những vạch kẻ trên đường mà thôi. Mọi người nói với Mèo vàng rằng, chỉ cần đi qua đường trên vạch kẻ này thì sẽ không bị tai nạn, thật là kì diệu. Nó muốn nói cho Quốc vương nghe tất cả những gì mình biết, bèn vội vàng nhảy lên một chiếc ô tô để quay lại khu rừng. Các động vật nhìn thấy Mèo vàng trở về đều háo hức hỏi:

- Trong thành phố chắc là náo nhiệt lắm nhỉ, xe cộ trong thành phố nhiều như thế, hẳn là giao thông phải rất hỗn loạn?

- Các bạn không biết đâu, giao thông trong thành phố rất trật tự.

Mèo vàng hùng hồn nói. Đúng lúc đó, Quốc vương Sư tử bước tới chỗ Mèo vàng và hỏi:

- Ngươi đã học được những gì vậy?

Phiri nghĩ ngợi một lúc rồi nói:

- Thần đã có một cách rất hay để cải tạo lại trật tự giao thông trong vương quốc chúng ta. 

Quốc vương Sư tử vuốt râu và nghiêm nghị nói:

- Vậy ngươi hãy mạnh dạn làm đi.

Hôm sau, Phiri đến chỗ có nhiều động vật và xe cộ qua lại nhất, bắt đầu điều khiển giao thông. Nó bảo Hươu cao cổ đứng bên vệ đường, bảo Khỉ con trèo lên đầu Hươu cao cổ, xếp chim Vàng anh và Vẹt xanh đứng dưới Khỉ con. Mọi người lái xe đi qua đây, nhìn thấy cái mông đỏ của Khỉ con sẽ phải dừng lại, nhìn thấy bộ lông Xanh của Vẹt là sẽ được đi, nếu nhìn thấy Vàng anh thì phải đi chậm lại. Cách này quả nhiên là rất hiệu quả, giao thông trong khu rừng không còn hỗn loạn như trước nữa mà ai nấy đều tuân thủ quy tắc, đi trên làn đường dành cho mình, không lấn sang làn khác. Mèo vàng đã giúp cả vương quốc giải quyết được một vấn đề khó nên mọi người đều yêu quý nó.

 

Trò chuyện cùng bé

Các bạn nhỏ có biết “ba con mắt” trên đường là gì không? Đó chính là đèn báo giao thông đấy! Khi đi trên đường, chúng ta phải tuân thủ luật giao thông nhé! Đèn đỏ phải dừng lại, đèn xanh được đi, người đi bộ phải qua đường trên vạch kẻ. Các bé đã nhớ chưa nào?

Lời bác giữ kho

Thường ngày, Dạ Dày là một bác giữ kho làm việc giỏi. Kho của bác không bao giờ giữ lại lâu một thứ gì. Bác thường dặn cậu Mồm: Bất cứ làm việc gì cũng phải có kế hoạch. Ăn cũng thế, phải điều độ.

Ngọn đuốc sống Lê Văn Tám

Được quân Anh che chở và giúp sức, ngày 23 tháng 9 năm 1945, giặc Pháp nổ súng ở Sài Gòn, hòng trở lại cướp nước ta. Nhân dân Sài Gòn sôi sục căm thù, xông lên đánh trả quân xâm lược.

Niềm vui bất ngờ

Vào một buổi sáng nắng đẹp, cô giáo Mỹ dẫn các cháu mẫu giáo đi chơi vườn Bách thảo. Đi đến vườn Bách thảo phải đi qua Phủ Chủ tịch là nơi Bác Hồ sống và làm việc ở đấy.

Ếch mẹ may quần áo

Ếch mẹ ngồi bên bờ ao khóc thút thít, thì ra là những đứa con nhỏ của nó đã bị dòng nước cuốn đi mất rồi. Cóc mẹ nhìn thấy thế mới nói: Cô Ếch à, đừng khóc nữa, phải giữ gìn sức khỏe của mình nữa đấy...

Kỉ Xương học bắn

Cam Thằng là nhà thiện xạ thời cổ. Phi Vệ học nghề bắn cung của Cam Thằng, sau giỏi hơn cả thầy.

Cái trống của Sóc

Sóc có một cái trống rất to, rất đẹp. Nhưng không vì thế mà Sóc giữ trống chơi một mình. Vào những đêm sáng trăng, Sóc mang trống ra đánh. Mọi vật trong rừng chạy đến, cùng nhảy múa, ca hát theo tiếng trống nhịp nhàng...

Để ta xuống

Lần đầu tiên Ngụy Vương gặp Tôn Tẫn, rất muốn thử tài của ông. Sau khi đã yên vị trên ghế, Ngụy Vương nói với quần thần: Hôm nay, ta ngồi trên điện để xem trong các khanh, ai có thể làm ta phải đi xuống...

Con đã lớn thật rồi!

Có một cô bé sang nhà dì chơi. Vì đang dỗi mẹ nên em ngồi buồn thiu. Thấy vậy, dì hỏi: Cháu có chuyện gì buồn à? Đến bữa rồi, ăn cơm với dì nhé?

Một trí khôn hơn trăm trí khôn

Một buổi sáng trời quang mây tạnh, đôi bạn dạo chơi trên đồng cỏ. Chúng đi sóng đôi với nhau, nhởn nhơ ngắm trời ngắm đất. Ánh mặt trời chiếu trên thảm cỏ non làm cho những giọt sương long lanh như những hạt ngọc...