Mùa xuân và con chim nhỏ

Mùa xuân và con chim nhỏ

Tết này, cậu bạn Én của tôi tròn 13 tuổi. Sinh nhật Én đúng vào ngày đưa ông Táo lên trời. Tôi muốn tặng Én một món quà nhưng nghĩ hoài mà không biết tặng cái gì.

Hôm đó, cõng Én đi học, tôi gợi ý:

Én ơi, nếu có một ông tiên cho cậu một điều ước, cậu sẽ ước gì?

– Tớ sẽ ước… hai chân khoẻ mạnh để cậu khỏi phải cõng tớ, cực khổ…

Tôi gãi đầu:

– Cậu ước khó quá. Uớc cái khác đi.

– Tớ ước được như chim, có đôi cánh bay vù lên bầu trời mênh mông, tự do, thoả thích…

Đôi chân bị đau, Én không đi được, ngồi một chỗ hoài nên nó mơ ước bầu trời cao rộng… Tôi hỏi:

– Cậu không bay được như chim. Vậy cậu có thích một chú chim không?

– Thích chứ. Chú chim sẽ đem ước mơ và mùa xuân đến cho mình.

Tôi mừng quá vì đã tìm được món quà sinh nhật cho bạn. Bên vườn nhà ngoại tôi, có một bụi tre cao, dày mịt. Trong tán tre ấy có một tổ chim. Hồi lâu rồi, tôi thây chim mẹ tha rác về làm tổ. Bữa nay chắc chim con đã nở. Buổi trưa, tôi tất tả ra nhà ngoại. Tôi tìm thấy cây tre, con chim làm tổ, nắm lấy gốc, ra sức lay mạnh. Lá tre rụng rào rào. Hai cánh tay tôi mỏi nhừ. Tôi càng cố lắc. Từ trên cao rơi xuống một chú chim én bé nhỏ. Đôi cánh ngắn ngủn của nó châp chới muốn bay, nhưng nó không sao cất mình lên nổi, trông in hệt anh bạn Én của tôi đang chòi chòi đôi chân cố lết trên mặt đất. Tiếng kêu chiêm chiếp của chú chim đầy tuyệt vọng, thảm thương. Tôi ủ nó trong lòng bàn tay, đem về bỏ vào trong cái lồng tre nhỏ. Tôi định chăm mấy hôm cho nó khoẻ lại, bay được, rồi đem sang làm quà sinh nhật cho bạn tôi. Chắc Én thích lắm. Tôi giã gạo thật nát bỏ vào lồng chim, nhung chim không ăn, cứ kêu chiêm chiếp. Tiếng kêu như tiếng khóc của đứa bé. Chim khóc suốt chiều, suốt tối như em tôi khóc hôm má tôi về nội ăn đám cưới. Lần đó, tôi dỗ em không được, cũng khóc theo. Lần này, tiếng kêu của chú chim khiến tôi hết hào hứng. Tôi suy nghĩ hoài khi thấy nó nằm cú rú ở một góc lồng chẳng khác gì bạn tôi cô đơn, ủ rũ ở một góc nhà, ước mơ một bầu trời cao rộng…

Thế rồi, sáng sớm hôm sau tôi mang con chim nhỏ sang chỗ bụi tre nhà ngoại. Trầy trật mãi tôi mới trèo lên được để đặt nó vào chiếc tổ xơ xác. Con chim vẫn kêu nhưng tôi có cảm giác đó là tiếng kêu reo mừng vì được trở về bên mẹ và anh chị em. Tôi thanh thản tuột xuống, đi tìm món quà khác để mừng sinh nhật Én.

Hôm hăm ba tháng chạp, ở nhà, má tôi đưa ông Táo về trời, tôi chạy qua nhà Én, đưa nó một tấm thiệp bỏ trong bao thơ. Tôi nói thật nhanh:

– Tớ muốn tặng cậu một con chim như cậu thích… nhưng nghe con chim kêu hoài, tớ đã trả nó lại với mẹ nó… Thôi thì cậu nhận tấm thiệp cũng có hình con chim…

En nhìn tôi lạ lẫm. Cậu ta đâu biết những gì đã xảy ra trước đó. Tay lóng ngóng bóc phong bì, cậu ta bỗng reo lên:

– Ôi đẹp quá !

Tấm thiệp có hình một con chim xinh xinh nhỏ nhắn nằm trong đôi bàn tay khum lại, nhân từ của ai đó. Mắt con chim tròn xoe, đầu nó nghiêng nghiêng trông rất ngộ. Giọng En nghẹn lại:

– Con chim này là… mình. Còn hai bàn tay kia… là cậu. Cậu đem niềm vui đến cho mình đấy.

Núi cười

Ngày xưa, ở một bản nọ có hai anh em. Anh thì ham chơi. Em thì chăm học, chăm làm.

Bộ ria của mèo mướp

Nhà Nhật Minh có nuôi một chú Mèo mướp. Một hôm, Nhật Minh vừa đi học về, vội vã chạy ra sân chơi đùa với Mèo mướp. Cậu bé nhìn thấy bộ râu của Mèo mướp thật là lộn xộn, sợi thì ngắn quá, sợi thì dài quá, bèn nghĩ...

Trạng nguyên Nguyễn Kỳ

Nguyễn Kỳ thuở nhỏ có tên là Nguyễn Thời Lượng, người trấn Sơn Nam (nay thuộc huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên).

Câu lạc bộ các bà mẹ

Một ngày nọ, tất cả bà mẹ thú trong rừng tập hợp lại với nhau và bắt đầu so sánh xem con của ai là giỏi nhất và ai đẻ được nhiều con nhất. Mẹ nai nói rằng con mình là to lớn nhất...

Trần Nguyên Thái, cô gái đoạt 5 Huy chương Vàng

Trần Nguyên Thái sinh ra xinh xắn như nhiều bé gái khác. Năm 1966, tai hoạ giáng xuống khi cô bé mới 2 tuổi. Mẹ đi làm đêm, chị gái 11 tuổi trông em làm đổ đèn dầu.

Trò chuyện với loài chim

Như con em bao gia đình nông dân nghèo ở làng Phú Thạch dưới chân núi Bạch Mã, ngày ngày, Trương Cảm phải theo cha vào rừng kiếm sống. Mỗi khi đi rừng, Cảm rất thích nghe tiếng chim hót.

Khuất phục tên cướp biển

Tên chúa tàu ấy cao lớn, vạm vỡ, da lưng sạm như gạch nung. Trên má hắn có một vết sẹo chém dọc xuống, trắng bệch. Hắn uống lắm rượu đến nỗi nhiều đêm như lên cơn loạn óc, ngồi hát những bài ca man rợ.

Avanti thông minh

Avanti nổi tiếng là một người thông minh, giỏi đối đáp. Một hôm, Avanti mở một xưởng nhuộm, Bayi muốn chơi khăm Avanti, liền đến xưởng nhuộm và nói với ông: Avanti này, nghe nói tay nghề của ông rất giỏi, ông có thể giúp tôi...

Lê-nin trong hiệu cắt tóc

Hiệu cắt tóc trong điện Krem-li lúc ấy rất đông khách. Mọi người ngồi theo thứ tự trước sau. Anh công nhân I-va-nốp đang chờ tới lượt mình thì cửa phòng lại mở, một người nữa tiến vào.