Nghệ sĩ piano Đặng Thái Sơn

Đặng Thái Sơn sinh ra và lớn lên trong một gia đình có truyền thống âm nhạc. Cha của Đặng Thái Sơn là nhạc sĩ Đặng Đình Hưng, mẹ là Nhà giáo Nhân dân, Nghệ sĩ Ưu tú Thái Thị Liên, nguyên chủ nhiệm khoa đàn piano Nhạc viện Hà Nội. Bà đã dạy Đặng Thái Sơn học đàn từ lúc 4-5 tuổi. Nghệ sĩ Đặng Thái Sơn từng là học sinh của Trường Âm nhạc Việt Nam (nay là Nhạc viện Hà Nội).

Trong thời kì kháng chiến chống Mĩ cứu nước, Trường Âm nhạc Việt Nam phải sơ tán về nông thôn. Biết bao nhiêu khó khăn, thiếu thốn, vất vả trong thời chiến tranh nhưng Đặng Thái Sơn đã vượt qua tất cả. Sau đó, nghệ sĩ được đào tạo tiếp ở Tchaikovsky, Moskva. Từ đây Đặng Thái Sơn được chọn đi dự cuộc thi biểu diễn âm nhạc quốc tế mang tên nhạc sĩ Chopin ở Ba Lan năm 1980. Cuộc thi cứ 5 năm tổ chức một lần. Đặng Thái Sơn là người châu Á đầu tiên đoạt giải cao nhất ở cuộc thi này. Năm đó, nghệ sĩ vừa tròn 22 tuổi.

Cho đến nay, Đặng Thái Sơn đã đi biểu diễn và giảng dạy ở nhiều nước. Ở đâu, tiếng đàn của nghệ sĩ piano Đặng Thái Sơn cũng làm rung động hàng ngàn trái tim những người yêu âm nhạc trên thế giới. Nhà nước Việt Nam đã trao tặng Huân chương Lao động Hạng Nhất và danh hiệu Nghệ sĩ Nhân dân cho Đặng Thái Sơn.

 

Nghệ sĩ piano Đặng Thái Sơn là một tài năng âm nhạc nổi tiếng thế giới, ông đã đoạt giải nhất trong cuộc thi âm nhạc quốc tế Chopin khi mới tròn 22 tuổi.

Đàn kiến con ngoan quá

Bà kiến đã già, một mình ở trong cái tổ nhỏ dưới mô đất, vừa chật hẹp, vừa ẩm ướt. Mấy hôm nay, bà đau ốm cứ rên hừ hừ...

Cái cây có cánh buồm đỏ

Trên một gò đất, sau mấy ngôi nhà tầng, có một cái cây to, lá xanh, tán xoè rộng. Bọn trẻ chúng tôi thường leo lên cái cây này.

Gấu con ngoan ngoãn

Bác Voi tới nhà Gấu con chơi và tặng Gấu con một rổ lê thơm. Gấu con mừng lắm và không quên cám ơn bác Voi.

Chổi hay ghen tị

Trong họ hàng nhà chổi thì có cô bé Chổi Rơm là loại xinh xắn nhất. Cô có chiếc váy vàng óng, không ai đẹp bằng. Áo của cô cũng bằng rơm thóc nếp vàng tươi, được tết săn lại, cuộn từng vòng quanh người, trông cứ như áo len vậy...

Vua tàu thủy Bạch Thái Bưởi

Bưởi mồ côi cha từ nhỏ, phải theo mẹ quẩy gánh hàng rong. Thấy em khôi ngô, nhà họ Bạch nhận làm con nuôi và cho ăn học.

Hai bàn tay

 Năm 1911, năm ấy Bác còn trẻ lắm mới khoảng 21 tuổi. Một hôm anh Ba - tên của Bác hồi ấy, cùng một người bạn đi dạo khắp thành phố Sài Gòn, rồi bỗng đột nhiên anh Ba hỏi người bạn cùng đi: Anh Lê, anh có yêu nước không ?

Hội võ mùa xuân

Mùa xuân năm 1753. Cây đào cổ thụ bên lễ đài thi võ đang trổ hoa đỏ thắm. Lễ đài được trang hoàng rực rỡ. Cờ xí rợp trời. Trên khán đài, đức vua Lê Hiển Tông, chúa Trịnh Doanh và đông đủ các quan đại thần đã tề tựu.

Đồ chơi của bạn Thăng

Chú Thuận đi làm về không thấy con trai chạy ra đón. Vào nhà, chú ngạc nhiên thấy con ôm gốì nằm trên giường, đôi mắt đỏ hoe

Bác mái mơ và đàn con

Bác Mái Mơ dẫn đàn con ra vườn kiếm ăn. Được ra vườn, đàn gà con túa ra khắp các bụi chuối, các khóm dong riềng, các gốc cây...