Ngọn gió lành

Từ ngày về hưu, ông giáo già có thói quen mỗi sáng sau khi tập thể dục và tưới kiểng, ngồi vào bàn trà. Dưới mái hiên, chậm rãi và lặng lẽ ông hớp từng ngụm trà, đọc báo, hoặc ngước nhìn lên cây vú sữa. Thỉnh thoảng có những học trò cũ đến thăm ông. Sáng nay, lại có một thanh niên đến trước ông, cúi đầu:

– Thưa thầy, con chào thầy!

Ông nhìn anh thanh niên vạm vỡ trong bộ đồ thanh niên xung phong :

– Con học năm nào ? Ngồi xuống đi! Thầy đã hơn bảy mươi rồi, nên hay quên.

Anh thanh niên ngồi xuống, người to lớn nhưng giọng lại nhẹ nhàng :

– Dạ, con không học với thầy. Con là Hùng, biệt danh Hùng Hổ.

– À! – Ông giáo vỗ nhẹ xuống bàn.

Mười năm trước… Buổi chiều, ông trở về nhà, bỗng một toán học sinh tuôn vào sân nhà ông, đứa nào đứa nấy hớt hơ hớt hải:

– Bạn Hoàng bị đánh đổ máu, đi cấp cứu rồi, thầy ơi !

Đó là những đứa bạn thằng Hoàng, con ông.

– Sao nó bị đánh ? Ai đánh nó ?

– Dạ, một đứa lạ hoắc !

Là thầy giáo, ông chứng kiến bao nhiêu trận đánh nhau của học trò. Ông lo lắng, nhưng vẫn bình tĩnh :

– Các con cứ về đi. Để thầy xem

Ông chưa kịp đến bệnh viện thì Hoàng đã trở về trên một chiếc xích lô, mặt quấn băng trắng.

Chiều hôm sau, bạn của Hoàng đến thăm và cho biết đứa đánh con ông tên là Hùng, biệt danh Hùng Hổ. Nghe nói có đứa thuê Hùng Hổ đánh thằng Hỉ cùng lớp với con ông. Hoàng, Hỉ hơi giống nhau, tưởng Hoàng là Hỉ, Hùng Hổ đánh lầm.

– Té ra vậy ! – Ông hỏi. – Đứa đánh mướn đó bao nhiêu tuổi ?

– Cùng một lứa tuổi với tụi con, mười bốn, mười lăm gì đó.

– Bây giờ, thằng bé đó sao rồi ?

– Nó bị giữ ở đồn công an một đêm, sáng hôm sau ba má nó xin bảo lãnh.

Chiều hôm đó, có một người tuổi độ bốn mươi, nhũn nhặn đến gặp ông:

– Thưa thầy! Tôi là cậu của cháu Hùng. Ba má cháu Hùng muốn đến thưa chuyện với thầy cô, nhưng không dám, nên nhờ tôi. Ba má cháu xin chịu bồi thường tiền thuốc men.

– Tôi muốn gặp cháu Hùng và ba má cháu, hỏi rõ nguồn cơn.

Ông giáo về thành phố đã mười năm, đi thăm nhiều gia đình học trò, nhưng chưa bao giờ ông bước vào con hẻm bẩn thỉu, lầy lội như con hẻm dẫn đến nhà thằng Hùng. Vách nhà Hùng lởm chởm gạch đá, vôi vữa của hai nhà bên. Mái nhà là vải dầu chắp vá. Một cái chõng cho ba má Hùng, chỗ nằm của Hùng là cái nền đất lồi lõm. Ba má Hùng Hổ ngồi cúm rúm, còn Hùng ngồi bẹp dưới đất, mặt ngơ ngác.

Ông giáo hỏi:

– Cháu đánh mướn như vậy thì được bao nhiêu tiền ?

Nó lí nhí:

– Dạ không có tiền. Mỗi chiều tan học, nó cho con lên hon-đa, chở con đi lòng vòng.

– Chỉ có vậy thôi sao ? – Ông hỏi.

– Dạ, chỉ có vậy.

Ba má Hùng nhìn ông với đôi mắt van xin. Ông nói:

– Tôi sẽ không thưa kiện. Cũng không lấy tiền bồi thường thuốc men chi hết. Tôi chỉ có một điều kiện.

Hai vợ chồng cùng nói:

– Thưa thầy, điều kiện gì xin thầy cho biết.

– Điều kiện của tôi là cho cháu Hùng đi học.

– Thưa thầy, vợ chồng con có cho nó đi học nhưng nó bị đuổi.

– Sao bị đuổi, đuổi bao lâu rồi ?

– Dạ, một năm. Vợ chồng con đi làm suốt ngày, ở nhà nó lêu lổng. Vợ chồng con thiếu điều lạy thầy hiệu trưởng nhưng thầy vẫn không cho.

Ông giáo ngẫm ngợi một lúc :

– Tôi sẽ lo giúp cho cháu.

Cả hai vợ chồng cùng chắp tay xá ông. Khi ông đứng dậy, sắp bước ra hẻm thì Hùng đứng dậy khoanh tay :

– Thưa ông ! Ông cho cháu đến xin lỗi anh Hoàng.

Ông giáo đưa bàn tay vỗ nhẹ lên mái tóc rậm sau ót của Hùng :

– Cháu cứ đến… 

Đã mười năm trôi qua… Bây giờ cái cậu Hùng Hổ ấy đang ngồi trước mặt ông. Nhìn qua, ông biết Hùng đã trưởng thành, nhưng chưa rõ cậu ta làm gì. Ông chưa kịp hỏi thì Hùng đã bật đứng dậy chào Hoàng :

– Xin chào đạo diễn trẻ.

Hai đứa ngồi đối diện nhau. Hoàng hỏi:

– Hùng về đây chơi mấy ngày ?

– Làm gì có chuyện đi chơi. Tổng đội phái tôi về tìm anh, mời anh lên với anh em một chuyến, để có thực tế làm cho anh em một phim truyện, phim tài liệu chi đó.

Hoàng lại hỏi:

– Trên đó có bọn phá hoại không ?

– Bọn phá hoại chỗ nào mà không có !

– Được! Tôi đã có kịch bản phim truyện về đường Trường Sơn. Nhưng cậu có dám đóng vai thằng phá hoại không?

Hùng cười ngất:

– Sao lại không ? Nhưng anh phải nói với ba má tôi là tôi đóng vai thằng phá hoại, chớ không phải là thằng phá hoại đâu nhá.

Hai đứa cười, ông giáo già cũng cười theo. Gió lao xao qua vòm cây vú sữa, ngọn gió lành buổi ban mai thổi suốt qua tâm hồn ông.

Đàn ông - Nếu đã 20, nếu chưa 25

Nếu bạn là đàn ông, nếu bạn đã hai mươi, nhưng bạn chưa hai lăm tuổi, bạn buộc phải tìm được một thứ gì đó ngoài tình yêu, giúp đôi chân bạn đứng vững vàng trong cuộc đời này. Bạn phải bắt đầu nghĩ cách để kiếm đủ và sống được.

Bình yên trong bão tố

Một vương quốc nọ, đức vua trị vì mở một cuộc thi vẽ tranh với chủ đề bình yên. Rất nhiều họa sĩ danh tiếng đã tham dự cuộc thi ấy, nhưng cuối cùng chỉ có hai bức tranh được chọn...

Family

Tôi va phải một người lạ trên phố khi người này đi qua. “Ồ xin lỗi”, tôi nói.

Cách nhìn

Ôi, những đôi chân! Mọi khi chúng ta vân chạy nhảy, trượt tuyết, leo núi và bơi lội mà chẳng mảy may nghĩ suy gì đến chúng...

Món quà năm mới

Một ngày nọ, hai cậu bé đang chơi đùa thì một bà tiên xuất hiện trước mặt và nói: “Ta tặng cho các cháu món quà năm mới”

Thông minh, mạnh mẽ, ngu ngốc và may mắn

Chuyện kể rằng có ba chú sâu cùng sống trên một cái cây. Một ngày kia người làm vườn thấy chúng và ông đã cắt những cành cây sâu bỏ xuống một cái hố.

Niềm tin của người luôn thất bại

Với Sparky, việc học rất quan trọng nhưng cũng là điều không tưởng. Bởi nó (tiêu) tất cả các môn ở lớp 8.

Bạn bè phải thế chứ!

Jack thảy xấp giấy tờ lên bàn tôi - hai hàng chân mày của anh nhíu lại thành một đường thẳng còn mắt anh thì nhìn tôi như tóe lửa...

Thuần phục sư tử

Ha-li-ma lấy chồng được hai năm. Trước khi cưới, chồng nàng là một người dễ mến, lúc nào cũng tươi cười. Vậy mà giờ đây, chỉ thấy chàng cau có, gắt gỏng. Không biết làm thế nào, Ha-li-ma đến nhờ vị giáo sĩ già trong vùng giúp đỡ.