Người bạn bí ẩn

Khi Thỏ con còn rất nhỏ, một năm nọ, vào mùa xuân, cây cối tươi tốt, Thỏ mẹ dẫn Thỏ con đến sườn núi chơi, Thỏ mẹ còn tự tay gieo một hạt giống cây xuống đất.

“Mẹ ơi, tại sao mẹ lại gieo hạt cây này xuống đất?” Thỏ con hỏi.

“Khi lớn lên, cây có thể giúp chúng ta cản bớt gió bão và cát bụi, hút các loại khí thải độc hại, cây rất là tài giỏi con ạ!” Thỏ mẹ đáp.

“Cây giỏi quá, để con tưới nước cho cây, hãy mau lớn nhanh lên cây nhé!” Thỏ con cười híp mắt và nói.

Không lâu sau, gia đình nhà Thỏ chuyển xuống sinh sống dưới chân núi, Thỏ con ngày một lớn lên trong sự thương yêu, chăm sóc của Thỏ mẹ. Một buổi sáng nọ, Thỏ con nhảy chân sáo đến sườn núi chơi. Trời nắng như thiêu như đốt, Thỏ con mệt quá, bèn ngồi xuống một tảng đá để nghỉ.

Đúng lúc đó, một cây to bên đường cất tiếng nói: “Thỏ con, mau đến đây ngồi đi, tôi sẽ che nắng cho bạn!”

Thế rồi, Cây vươn tán lá ra, giống như một cái ô màu xanh lục, che ánh mặt trời chói chang. Thỏ con chạy tới, vui vẻ nói: “Cảm ơn bạn!”

“Thật ra, chính tôi phải cảm ơn bạn mới đúng!” Cây vẫy những cành lá nhỏ, thì thầm vẻ bí mật, “Bạn thử đoán xem tôi là ai?”

Thỏ con nhảy quanh gốc cây, nhưng nó không sao biết được đó là ai.

“Chúng ta đã gặp nhau chưa nhỉ?” Thỏ con hỏi.

“Tất nhiên là gặp rồi, khi bạn còn rất nhỏ ấy.” Cây cười khúc khích.

“Tôi chính là hạt giống mà mẹ của bạn đã gieo xuống đất đấy!” Cuối cùng cây cũng chịu nói ra đáp án, “Tôi luôn muốn nói lời cảm ơn hai mẹ con bạn!”

“Ái chà, bạn lớn nhanh thật đấy!” Thỏ con mừng rỡ, vòng hai tay ôm lấy thân cây.

“Buồn quá, buồn quá.” Cây vươn những cành lá nhỏ ra, cù vào người Thỏ con, Thỏ con cười ngặt nghẽo. Tiếng cười của nó vang vọng cả khu rừng, chưa bao giờ nó được cười thoải mái thế này!

Cây nói với Thỏ con: “Bây giờ tôi đã lớn rồi, các bạn của tôi cũng đã lớn. Chúng tôi không chỉ có thể che nắng che mưa cho mọi người, mà còn có thể chắn được bão cát nữa đấy!”

“Chẳng trách dạo này không khí trong khu rừng càng ngày càng trong lành và dễ chịu, thì ra đó chính là công lao của các bạn!” Thỏ con vui vẻ nói.

Nó vỗ tay hoan hô và khen Cây: “Các bạn giỏi quá!”

Một lát sau, Cây và Thỏ con còn cùng nhau chơi trò trốn tìm. Mãi đến khi trời tối, Thỏ con mới bịn rịn chia tay bạn để về nhà.

Trò chuyện cùng bé

Hai mẹ con bạn Thỏ trồng một hạt cây xuống đất, không lâu sau, hạt cây đã lớn thành một cây to, có thể che nắng cho Thỏ con, lại có thể chơi trốn tìm với nó nữa. Thỏ con không chỉ là trồng một cái cây mà chính là "trồng" một người bạn cho mình nữa. Các bé có muốn có một người bạn giống như thế không? Vậy thì chúng ta hãy mau trồng một cái cây nhé!

Ba chú dê con

Một buổi chiều nắng gắt. Trên sườn đồi vắng vẻ, ba chú dê con rủ nhau đi ăn cỏ. Chúng chạy nhảy vui đùa, chẳng sợ gì ánh nắng tháng năm gay gắt thiêu đốt.

Đất quý, đất yêu

Ngày xưa, có hai người khách du lịch đến nước Ê-ti-ô-pi-a. Họ đi khắp đất nước thăm đường sá, núi đồi, sông ngòi. Vua nước Ê-ti-ô-pi-a mời họ vào cung điện, mở tiệc chiêu đãi và tặng họ nhiều vật quý. Sau đó vua sai một viên quan đưa khách xuống tàu.

Trong quán ăn "Ba cá bống"

Bu-ra-ti-nô là một chú bé bằng gỗ. Chú có cái mũi rất dài. Chú người gỗ được bác rùa tốt bụng Toóc-ti-la tặng cho chiếc chìa khóa vàng để mở một kho báu.

Dúi con nói sai rồi

Mùa xuân đã đến với khu rừng nhỏ, các loài động vật trong rừng đều đang bận rộn trang hoàng lại nhà cửa. Dúi con cũng tất tả đi mua gỗ lát sàn nhà, mua gạch men để làm đẹp cho ngôi nhà của mình...

Một phút

Mọi người trong gia đình đều có tính cẩn thận và quý trọng thời giờ, chỉ trừ có Mi-chi-a. Mi-chi-a bao giờ cũng chậm trễ hơn người khác. Đến giờ ăn, mọi người đã ngồi vào bàn, chỉ thiếu Mi-chia-a.

Cuộc phiêu lưu của viên kim cương

Một lần, bác sĩ Oát-xơn đến nhà Sơ-lốc Hôm. Vị thám tử lừng danh đang ngồi đăm chiêu bên một cái mũ sờn cũ và một chiếc kính lúp.

Mèo Vàng thi hát

Cứ đến kỳ ông trăng trở lại trên bầu trời, như chiếc đĩa bằng bạc xinh xẻo, tỏa ánh sáng mát dịu trên làng mạc, cây cỏ, thì các con vật trong làng lại rủ nhau ra gốc đa thi hát.

Mưu chú Sẻ

Buổi sớm, một con Mèo chộp được một chú Sẻ. Sẻ hoảng lắm, nhưng nó nén sợ, lễ phép nói: Thưa anh, tại sao một người sạch sẽ như anh trước khi ăn sáng lại không rửa mặt?

Cò và vạc

Cò và Vạc là hai anh em, nhưng tính nết rất khác nhau. Cò thì ngoan ngoãn, chăm chỉ học tập, sách vở sạch sẽ luôn luôn được thầy yêu bạn mến. Còn Vạc thì lười biếng, suốt ngày chỉ nằm ngủ. Cò bảo mãi, Vạc chẳng nghe.