Người mạnh nhất hành tinh

Va-len-tin Di-cun là đứa trẻ sinh thiếu tháng, cân nặng chỉ hơn 1 ki-lô-gam và có nguy cơ chết yểu. Ý chí của người mẹ đã cứu sông cậu bé. Năm 3 tuổi, Va-len-tin mồ côi cả cha lẫn mẹ. Cậu ở với bà ngoại. Gia đình bà ngoại rất đông và nghèo túng nên năm Va-len-tin lên 7, bà phải đưa cậu vào trại trẻ mồ côi. Cuộc sống ở trại trẻ đã hình thành trong Va-len-tin những phẩm chất tốt đẹp.

Va-len-tin có thể trạng yếu ớt nhưng rất ham thể thao. Mỗi khi thấy quả tạ, cậu luôn muốn nhấc thử. Lớn lên, Va-len-tin trở thành nghệ sĩ xiếc, biểu diễn những động tác nhào lộn trên đu bay. Một lần đang biêu diễn trên độ cao 15 mét, bỗng miếng đệm thép của thiết bị đu bị gãy, Va-len-tin cùng thiết bị lao thang xuống đất. Một tuần sau anh tỉnh lại trong phòng cấp cứu và biết rằng xương sống của mình bị gãy, cả phần dưới thắt lưng và hai chân mất han cảm giác. Anh sẽ sông suốt đời trên xe lăn.

Chính vào thời điểm ấy, tính bướng bỉnh cố hữu, niềm tin vào sức mạnh của bản thân và niềm say mê nghệ thuật xiếc đã cứu anh. Anh quyết luyện tập đê trở lại với nghề. Hằng ngày, anh đi xe lăn đến Nhà Văn hoá và được khiêng vào phòng tập. Sau 12 năm kiên trì luyện tập không ngừng nghỉ, anh đã đi lại được bình thường và trở lại sàn diễn.

Trở lại sàn diễn nhưng không thể trở lại với tiết mục nhào lộn trên không, Va-len-tin quyết định thử sức trong môn cử tạ vì sau thời gian luyện tập liên tục, anh đã có các cơ tay và cơ vai rất khoẻ.

Điều kì diệu đã xảy ra: Va-len-tin lập kỉ lục được đưa vào sách Ghi-nét: trong ba lần cử tạ, anh nâng được tổng cộng 1170 ki-lô-gam, vượt 70 ki-lô-gam so với kỉ lục của vận động viên người Mĩ Bin Ca-dơ-mai-ơ được giữ vẹn suốt 18 năm trước đó. Anh đã chứng minh cho cả thế giới biết: Anh là người mạnh nhất hành tinh.

Khi đã tạo được những điều kì diệu cho bản thân, Va-len-tin bắt tay vào việc giúp đỡ mọi người. Với sự ủng hộ của Thủ tướng Nga, nguồn tài trợ từ Nhà nước và sự quyên góp, anh đã thành lập được một trung tâm phục hồi chức năng để giúp đỡ những bệnh nhân chấn thương tuỷ sông và trẻ em bị bại liệt. Anh còn mở thêm hai trung tâm tập luyện, 3 bệnh viện ở Mát-xcơ-va, chi nhánh ở các tỉnh và ở cả nước Mĩ, nước Ý.

Hiện nay, Va-len-tin đang biểu diễn những tiết mục mới: Nhấc bổng một con ngựa, đi một vòng rưỡi quanh sàn diễn và nhấc bổng một chiếc xe hơi – tiêt mục đặc sắc chưa từng có, vượt quá sức tưởng tượng của con người. Anh còn mơ ước sẽ tự phá kỉ lục cử tạ của chính mình.

Theo Va-len-tin, sức sống bền bỉ của anh không có gì đặc biệt. Đó chỉ là kết quả của nghị lực và sự kiên trì.

 

Chú Đất Nung

Tết Trung thu, cu Chắt được món quà. Đó là một chàng kị sĩ rất bảnh, cưỡi ngựa tía, dây cương vàng và một nàng công chúa mặt trắng, ngồi trong mái lầu son. Chắt còn một đồ chơi nữa là chú bé bằng đất em nặn lúc đi chăn trâu.

Chiếc bàn kỳ diệu

Trong một khu rừng nọ, có rất nhiều loài động vật và thực vật đáng yêu cùng nhau sinh sống. Một hôm, trời vừa tạnh mưa, Thỏ trắng liền tung tăng chạy vào rừng để hái hoa. A, nó phát hiện một cây nấm rất to mọc dưới gốc cây dương cổ thụ...

Chuyến đi xa của chú chuột nhỏ

Một buổi sáng, chú chuột nhỏ lên đường đi du lịch. Chuột bà nướng cho cháu rất nhiều bánh để ăn đường và tiễn cháu đến cửa hang. Nhưng ngay buổi chiều hôm đó, chú chuột trở về.

Vua Lý Thái Tông đi cày

Lý Thái Tông (1000-1054) là một ông vua có nhiều chiến công hiển hách, đồng thời cũng rất quan tâm phát triển sản xuất, mở mang văn hoá, chăm lo đời sống nhân dân.

Người viết sử và quan tề tướng

Ngày xưa ở bên Trung Quốc, vua nước Tấn là Tấn Linh Công định giết tề tướng Triệu Thuẫn. Thuẫn hay tin định trốn ra nước ngoài thì người cháu là Triệu Xuyên khuyên đừng đi vội, hãy tạm lánh ra ngoại thành.

Mèo Vàng vào thành phố

Trong vương quốc động vật, Sư tử Haker là Quốc vương. Một hôm, Quốc vương mở một cuộc họp khẩn cấp...

Cậu bé Niu-tơn

Sinh ra trong một gia đình nông dân ở Anh, năm 12, cậu bé Niu-tơn mới được ra thành phố đi học. Thoạt đầu, cậu chỉ là một học trò bình thường.

Chiếc xe đẩy của Chuột Đồng

Mùa thu đã tới, lúa mạch đã thơm, lúa mì đã vàng, củ cải đã đỏ. Chuột đồng đẩy chiếc xe cút kít mà bố vừa mới làm cho nó đến ruộng. “Hò dô ta, hò dô ta!” một đàn Kiến nhỏ đang khiêng một bông lúa mạch bước đi lặc lè trên ruộng...

Bàn chân ông nội

Cu Sún nhìn hai bàn chân ông nội ngâm trong chậu nước ấm pha muối, nó ngạc nhiên quá đi mất. Tại sao bàn chân ông nội lại dài và to thế kia nhỉ?