Người thợ săn và con dê núi

Đã ba lần ông Bỉnh nhìn thấy con dê núi. Lần thứ nhất vào lúc sẩm tối. Ông vừa lội qua con suối, chợt nghe thấy tiếng động ông vội ngước lên: trên một mỏm đá nhô ra, con dê đầu đàn đang đứng im lặng, bất động, vươn người về phía trước. Nếu không phải là thợ săn già đời ông sẽ nghĩ đó là một phiến đá hình con dê. Dẫu biết rằng bắn được một con dê núi là việc cực khó, ông Bỉnh vẫn quỳ một chân xuống, nâng nòng súng lên. Ngay tức khắc trước đầu ruồi chỉ là khoảng không! Chỉ có thể nghĩ con dê núi vừa tan biến đi hoặc những gì ông Bỉnh nhìn thấy trước đó là ảo ảnh.

Bằng kinh nghiệm của một thợ săn lão luyện, ông Bỉnh biết rằng có một đàn dê núi vừa di chuyển từ bên kia núi sang. Có lẽ sau vụ cháy rừng bên ấy, đàn dê núi đang bị thu hẹp đất sống. Nhưng lần thứ hai ông vẫn chỉ gặp con đầu đàn. Lần này ông nhìn nó từ khoảng cách ngắn không tưởng tượng nổi: Con dê núi chỉ cách ông chừng mười mét thôi! Ông nhìn rõ mặt nó với bộ râu loà xoà như một nhà tiên tri cổ đại. Mặc dù bị ông bắn hụt, con dê không tỏ ra sợ hãi hay giận dữ. Trong một chớp mắt, dường như ông Bỉnh còn nhận ra con dê rất cô đơn, ánh mắt nó hơi cụp xuống như hối lỗi vì một điều gì đó. Nhưng niềm kiêu hãnh và sự lạnh lùng của một thợ săn chuyên nghiệp không cho ông mềm lòng. Ông đưa súng lên chĩa vào con vật nhanh đến nỗi chính ông cũng ngạc nhiên về phản ứng xuất thần ấy. Một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên.

Ông Bỉnh nghe rất rõ, thậm chí còn cảm thấy tay mình tê dại đi. Sau đó ông cảm thấy mình đang chới với bơi trong một biển sương mù. Ông gào lên gọi ai đó nhưng chẳng thấy sự đáp trả nào. Rồi ông kiệt sức chìm dần, chìm dần xuống một hố sâu hun hút.

Ông Bỉnh mở mắt và nhận ra mình vừa chết ngất đi. Đã trôi qua một đêm. Bây giờ thì ông đủ tỉnh táo để nhớ ra cú húc cực mạnh vào bụng. Con dê núi đã nhanh hơn ông khi lao ngược chiều viên đạn. Bỗng ông rùng mình nghĩ: giả sử đêm qua một con thú dữ kiếm ăn qua đây? Chỉ cần một con chó rừng cũng đủ để ông mất mạng. Chợt ông ngồi phắt dậy. Đôi tai thợ săn của ông vừa đón bắt được tiếng động rất nhẹ, như thoảng trong mơ hồ. Ông chộp lấy khẩu súng và mặc dù đau ê ẩm, ông vẫn đủ sức bật dậy. Ông đi vòng xung quanh và chợt dừng lại: Nơi ông đứng đất còn ấm. Chẳng cần suy xét ông cũng nhận ra con dê đực đã nằm đây suốt đêm qua. Một thông điệp thật rõ ràng: con dê không muốn giết ông và cũng không muốn ông bị kẻ khác hại. Điều đó còn có nghĩa nó muốn cả ông và nó được sống như những chủ nhân bình đẳng và thân thiện của khu rừng này.

Ông Bỉnh đi về nhà. Ông tắm rửa sạch sẽ, thắp hương khấn vái tổ tiên rồi chờ cho chiều buông xuống, ông lặng lẽ vác súng vào rừng. Ông đến đúng chỗ gặp con dê núi lần đầu. Như một hiệp sĩ trọng danh dự, con dê đã có mặt ở đó, vẫn cái tư thế đứng vươn mình về phía trước, bộ râu hiền triết loà xoà rủ xuống. Trong màn hoàng hôn đỏ tực, trông con dê như một vị thần Hi Lạp tái thế. Ông Bỉnh gọi to :

– Này dê núi, mày làm chứng cho tao nhé!

Dứt lời ông trở ngược khẩu súng, quật xuống một tảng đá. Khẩu súng gãy làm đôi. Xong việc ông lại hướng về phía con dê. Giờ đây nó như một chiếc bóng đang lẫn vào màn đêm:

– Hãy sinh sôi cho nhiều vào nhé!

Tiếng ông vọng vào vách đá, đập đi đập lại như có hàng chục, hàng trăm, hàng ngàn lời chúc. Khi không còn thấy gì nữa ngoài những ngôi sao, ông Bỉnh mới từ rừng trở về. Khác mọi hôm, tối nay ông bước thật thanh thản, cảm thấy mùa xuân đang dâng lên từ dưới chân mình.

Hồ Gương

Có một hồ nước rộng, trông thấy đáy. Những khi gió nhẹ mặt hồ phẳng lặng như gương. Một chú Chim nhỏ bay qua thấy bóng mình dưới nước, bèn cất tiếng

Gà và Cáo

Lão Cáo đang đi chợt nghe tiếng Gà rừng con khóc lóc ven rừng! Hay quá! Lại được chén rồi!

Trời biết, đất biết, ta biết

Năm 1504, vua Lê Hiến Tông băng hà, di chiếu lập người con thứ ba tên là Thuần (tức vua Túc Tông sau này), chứ không lập con thứ hai là Tuấn (tức vua Uy Mục sau này), vì người con này bất tài, vô đạo.

Buổi học cuối năm

Hôm nay Minh đến lớp, lòng hồi hộp. Buổi học này là buổi học cuối năm. Các bạn Minh cũng đã có mặt đông đủ. Ai cũng muốn đến sớm hơn mọi ngày một chút để được nói chuyện vui đùa với nhau.

Bài học quý

Trong khu rừng kia, chú Sẻ và chú Chích chơi với nhau rất thân. Một hôm, Sẻ nhận được món quà của bà ngoại gửi đến. Đó là một chiếc hộp đựng toàn hạt kê. Sẻ không hề nói với bạn một lời nào về món quà lớn ấy cả.

Đồ dùng để ở đâu?

Minh nhìn lên đồng hồ. Đã đến giờ đi học. Minh cuống cuồng tìm quần áo để mặc. Nhưng chú bé không thấy quần dài, không thấy áo, không thấy dép đâu cả.

Nòng nọc tìm mẹ

Gió xuân thổi nhè nhẹ, ông mặt trời chiếu những tia nắng rực rỡ xuống mặt đất. Nướctrongao ngày càng trở nên ấm áp. Những quả trứng Ếch dưới ao bắt đầu động đậy, nở ra những chú Nòng Nọc với cái đầu tròn và chiếc đuôi dài xinh xắn.

Vị giáo sư thông thái

Giáo sư Tạ Quang Bửu quê ở huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An. Thuở nhỏ, cậu bé Bửu học ở Quảng Nam. Năm 1917, phủ Tam Kỳ mở kì thi cho học sinh lên bảy, thi cả Hán văn, Toán học lẫn Việt văn.

Cậu bé viết thuê

 Đó là một cậu bé mười hai tuổi, tên là Giu-li-ô, con trai đầu của một nhân viên đường sắt. Người bố lương ít lại đông con nên đời sống rất chật vật. Ông phải kiếm việc làm thêm vào ban đêm.