Người thợ săn và con dê núi

Đã ba lần ông Bỉnh nhìn thấy con dê núi. Lần thứ nhất vào lúc sẩm tối. Ông vừa lội qua con suối, chợt nghe thấy tiếng động ông vội ngước lên: trên một mỏm đá nhô ra, con dê đầu đàn đang đứng im lặng, bất động, vươn người về phía trước. Nếu không phải là thợ săn già đời ông sẽ nghĩ đó là một phiến đá hình con dê. Dẫu biết rằng bắn được một con dê núi là việc cực khó, ông Bỉnh vẫn quỳ một chân xuống, nâng nòng súng lên. Ngay tức khắc trước đầu ruồi chỉ là khoảng không! Chỉ có thể nghĩ con dê núi vừa tan biến đi hoặc những gì ông Bỉnh nhìn thấy trước đó là ảo ảnh.

Bằng kinh nghiệm của một thợ săn lão luyện, ông Bỉnh biết rằng có một đàn dê núi vừa di chuyển từ bên kia núi sang. Có lẽ sau vụ cháy rừng bên ấy, đàn dê núi đang bị thu hẹp đất sống. Nhưng lần thứ hai ông vẫn chỉ gặp con đầu đàn. Lần này ông nhìn nó từ khoảng cách ngắn không tưởng tượng nổi: Con dê núi chỉ cách ông chừng mười mét thôi! Ông nhìn rõ mặt nó với bộ râu loà xoà như một nhà tiên tri cổ đại. Mặc dù bị ông bắn hụt, con dê không tỏ ra sợ hãi hay giận dữ. Trong một chớp mắt, dường như ông Bỉnh còn nhận ra con dê rất cô đơn, ánh mắt nó hơi cụp xuống như hối lỗi vì một điều gì đó. Nhưng niềm kiêu hãnh và sự lạnh lùng của một thợ săn chuyên nghiệp không cho ông mềm lòng. Ông đưa súng lên chĩa vào con vật nhanh đến nỗi chính ông cũng ngạc nhiên về phản ứng xuất thần ấy. Một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên.

Ông Bỉnh nghe rất rõ, thậm chí còn cảm thấy tay mình tê dại đi. Sau đó ông cảm thấy mình đang chới với bơi trong một biển sương mù. Ông gào lên gọi ai đó nhưng chẳng thấy sự đáp trả nào. Rồi ông kiệt sức chìm dần, chìm dần xuống một hố sâu hun hút.

Ông Bỉnh mở mắt và nhận ra mình vừa chết ngất đi. Đã trôi qua một đêm. Bây giờ thì ông đủ tỉnh táo để nhớ ra cú húc cực mạnh vào bụng. Con dê núi đã nhanh hơn ông khi lao ngược chiều viên đạn. Bỗng ông rùng mình nghĩ: giả sử đêm qua một con thú dữ kiếm ăn qua đây? Chỉ cần một con chó rừng cũng đủ để ông mất mạng. Chợt ông ngồi phắt dậy. Đôi tai thợ săn của ông vừa đón bắt được tiếng động rất nhẹ, như thoảng trong mơ hồ. Ông chộp lấy khẩu súng và mặc dù đau ê ẩm, ông vẫn đủ sức bật dậy. Ông đi vòng xung quanh và chợt dừng lại: Nơi ông đứng đất còn ấm. Chẳng cần suy xét ông cũng nhận ra con dê đực đã nằm đây suốt đêm qua. Một thông điệp thật rõ ràng: con dê không muốn giết ông và cũng không muốn ông bị kẻ khác hại. Điều đó còn có nghĩa nó muốn cả ông và nó được sống như những chủ nhân bình đẳng và thân thiện của khu rừng này.

Ông Bỉnh đi về nhà. Ông tắm rửa sạch sẽ, thắp hương khấn vái tổ tiên rồi chờ cho chiều buông xuống, ông lặng lẽ vác súng vào rừng. Ông đến đúng chỗ gặp con dê núi lần đầu. Như một hiệp sĩ trọng danh dự, con dê đã có mặt ở đó, vẫn cái tư thế đứng vươn mình về phía trước, bộ râu hiền triết loà xoà rủ xuống. Trong màn hoàng hôn đỏ tực, trông con dê như một vị thần Hi Lạp tái thế. Ông Bỉnh gọi to :

– Này dê núi, mày làm chứng cho tao nhé!

Dứt lời ông trở ngược khẩu súng, quật xuống một tảng đá. Khẩu súng gãy làm đôi. Xong việc ông lại hướng về phía con dê. Giờ đây nó như một chiếc bóng đang lẫn vào màn đêm:

– Hãy sinh sôi cho nhiều vào nhé!

Tiếng ông vọng vào vách đá, đập đi đập lại như có hàng chục, hàng trăm, hàng ngàn lời chúc. Khi không còn thấy gì nữa ngoài những ngôi sao, ông Bỉnh mới từ rừng trở về. Khác mọi hôm, tối nay ông bước thật thanh thản, cảm thấy mùa xuân đang dâng lên từ dưới chân mình.

Chú chó Bấc

Bấc có một tình yêu cuồng nhiệt đối với ông chủ Giôn của mình. Giôn đã cứu sống nó. Hơn thế nữa, anh còn là một ông chủ lí tưởng. Anh chăm sóc Bấc như thể nó là con anh.

Người thầy của tuổi thơ

Hồi mười một tuổi, tôi vẫn gầy và ẻo lả như một cọng cỏ mảnh. Một hôm, mẹ mang về cho tôi một con mèo mướp nhỏ, ốm yếu.

Ai biết ăn dè?

Một hôm, các con vật nhỏ trong rừng tổ chức cuộc thi vui. Thi ăn.

Kiến và chim Bồ Câu

Vào một ngày mùa hè nóng bức, có một con kiến trên đường đi tìm nước uống. Sau khi đi dạo một lúc lâu, kiến thấy một dòng suối. Để có thể uống nước, kiến phải leo lên một ngọn cỏ cao. Trong lúc trèo, kiến bị sẩy chân và rơi xuống nước...

Thật phiền khi phải trông em

Một buổi sáng đẹp trời, Chuột túi mẹ chuẩn bị sang phía rừng bên kia để hái những quả mâm xôi cho món tráng miệng tối nay.

Cá chuối con

Bơi càng gần lên mặt ao, thấy nước càng nóng, cái chuối mẹ bơi mãi, cố tìm hướng vào bờ. Mặt ao sủi bọt, nổi lên từng đám rêu. Rất khó nhận ra phương hướng. Chuối mẹ phải vừa bơi vừa nghếch lên mặt nước để tìm hướng khóm tre.

Thi nhạc

Hôm nay, một ngày đáng ghi nhớ, sau bao năm dốc toàn tâm lực dạy dỗ, giờ đây ông sẽ thấy kết quả của mình.

Chiếc rễ đa tròn

Buổi sớm hôm ấy, như thường lệ, sau khi tập thể dục, Bác Hồ đi dạo trong vườn. Đến gần cây đa, Bác chợt thấy một chiếc rễ đa nhỏ và dài ngoằn ngoèo nằm trên mặt đất. Chắc là trận gió đêm qua đã làm nó rơi xuống.

Bình nước và con cá vàng

I-ren Giô-li-ô Quy-ri sinh ra trong một gia đình khoa học. Mẹ bà là Ma-ri Quy-ri hai lần được Giải thưởng Nô-ben (1903, 1911). Bố của bà là Pi-e Quy-ri, được Giải thưởng Nô-ben năm 1903 cùng với vợ.