Phép tính chia

Hương có hai chị em. Hương lên tám, là chị. Còn cậu em tên là Dũng, lên sáu. Bố Hương làm ở một viện khoa học. Còn mẹ Hương là giáo viên mẫu giáo. Không biết có phải vì nhà nghèo không mà Hương rất ngoan, biết nhường nhịn và rất yêu em.

Ở trường, Hương là một học sinh giỏi toán nhất lớp. Mới học lớp Một mà Hương đã làm được một số bài toán lớp Hai, lớp Ba. Vậy mà một hôm chỉ một phép tính chia rất đơn giản nhưng Hương làm mẹ phải bật cười. Hôm ấy vào một chiều chủ nhật, Hương nài bố:

– Bố ơi bố! Bố kể chuyện đi!

Thường chiều chủ nhật nào cũng vậy, bố đều dành một ít thì giờ chơi với hai chị em Hương. Những lúc như thế, khi thì bố kể chuyện, khi thì bố ra những bài toán hoặc câu đố, đố hai chị em Hương giải. Nhưng hôm nay bố lại ra toán bằng những chiếc kẹo. Bố đưa ra 5 chiếc kẹo và đố Hương:

– Bố có 5 chiếc kẹo đây, cho 2 chị em. Hương chia xem mỗi đứa được mấy chiếc.

Hương nhận 5 chiếc kẹo. Không phải nghĩ ngợi lâu, cô bé nói luôn:

– Em Dũng được ba, con được hai. Đúng không bố?

Mẹ cười:

– Phép chia có số dư cơ mà, con quên rồi à?

Hương nhìn mẹ:

– Nhưng mà, em Dũng bé hơn con?

Mẹ xúc động, nói:

– Ra thế!

Còn bố thì kéo Hương vào lòng, xoa đầu khen:

– Con gái của bố giỏi lắm! Muốn chia công bằng, trước hết phải nghĩ đến người khác đã, đúng không con?'

Đêm giáng sinh cảm động

Như thường lệ,mỗi mùa giáng sinh, tôi đều nhận được quà từ anh trai của tôi. Giáng sinh năm ấy tôi cảm thấy vui nhất không phải chỉ vì món quà anh tôi tặng-một chiếc xe hơi mà vì tôi đã học được một bài học rất thú vị vào cái đêm đông lạnh lẽo ấy...

Hãy để tiền vào chỗ cũ!

Pu-ghi có một người láng giềng rất hay sang nhà vay tiền.

Quạ con yêu mẹ

Ở một khu rừng nọ, có những chú Quạ con rất đáng yêu sống cùng với mẹ. Hàng ngày Quạ mẹ bay đi bay lại rất vất vả. Ông Rùa già nói "Quạ mẹ này, sao ngày nào chị cũng bận rộn thế? Ngồi xuống nghỉ một lát đi, chúng ta nói chuyện nhé"...

Hai người bạn tốt

Một hôm, Cá Chình đang bơi lội một mình dưới đáy biển thì bỗng nhiên nhìn thấy một bông hoa rất đẹp ở trên một hòn đá phía xa, bông hoa đó có màu tím, màu xanh và cả màu vàng nữa, thật là đặc biệt...

Hội võ mùa xuân

Mùa xuân năm 1753. Cây đào cổ thụ bên lễ đài thi võ đang trổ hoa đỏ thắm. Lễ đài được trang hoàng rực rỡ. Cờ xí rợp trời. Trên khán đài, đức vua Lê Hiển Tông, chúa Trịnh Doanh và đông đủ các quan đại thần đã tề tựu.

Mai Lan Phương luyện nhãn lực

Mai Lan Phương là diễn viên kinh kịch nổi tiếng Trung Quốc. Thuở nhỏ, Mai Lan Phương rất yếu ớt, ông còn bị cận thị nhẹ, hai mí mắt sụp xuống, hễ ra gió là chảy nước mắt, nhìn hai mắt ông rất dại, chứ không được tinh nhanh như những đứa trẻ khác...

Người mẹ và Thần Chết

Bà mẹ chạy ra ngoài, hớt hải gọi con. Suốt mấy đêm ròng thức trông con ốm, bà vừa thiếp đi một lúc, Thần Chết đã bắt nó đi...

Bàn tay mẹ

Bình yêu nhất là đôi bàn tay mẹ. Tay mẹ không trắng đâu. Bàn tay mẹ rám nắng, các ngón tay gầy gầy, xương xương. Bình rất thích áp hai bàn tay của mẹ vào má. Hai bàn tay xoa vào má cứ ram ráp nhưng không hiểu sao Bình rất thích.

Lựa lời mà nói

Một ngày kia, một ông lão loan truyền tin đồn rằng người hàng xóm của ông là một tên trộm. Kết quả là  chàng trai trẻ hàng xóm bị cảnh sát bắt...