Like
Share
Copy link

Lợn được người nuôi, chẳng có việc gì ngoài ăn rồi ngủ. Nhưng thỉnh thoảng nó lại không chịu như vậy, mà luôn dũi vách, gặm tường. Chẳng biết nó muốn tìm cái gì, bởi dũi vách chỉ tổ đau mũi mà gặm tường thì đau răng. Không lẽ lợn "ngu" thật?
Tất nhiên là lợn không ngốc nghếch như vậy. Tổ tiên của nó sống ở nơi hoang dã, thường phải dùng mũi ủi đất kiếm ăn. Bởi vậy, mũi lợn rất cứng và răng lợn rất sắc. Nay bị người thuần hóa từ lâu nhưng nó vẫn chưa bỏ thói quen ủi, dũi xưa kia. Vì thế, những lúc nhàn rỗi, chợt nghe thấy "tiếng gọi nơi hoang dã", nó lại dũi tường cho đỡ nhớ
Ngày xưa đi kiếm ăn, lợn thường ăn cả rễ cây và củ dính đất sét. Trong đất sét có nhiều chất khoáng như phốtpho, canxi, côban, sắt, đồng mà cơ thể nó rất cần. Sau này được người nuôi, tuy không thiếu thốn gì, nhưng thỉnh thoảng dũi tường vách thấy miếng đất nào "ngon" là theo thói quen cũ, lợn "xơi" luôn.
Vì sao có các loại bệnh địa phương?
Tại sao có thể lấy côn trùng để trị côn trùng?
“Toán học mờ” có mơ hồ không?
Tại sao động vật có thể cho chúng ta cảm giác yêu hoặc ghét?
Vì sao khu vực trung hạ lưu sông Trường Giang có rất nhiều ao hồ?
Tại sao một số côn trùng có sức mạnh đáng kinh ngạc?
Tại sao trên cùng một bắp ngô lại có những hạt màu sắc khác nhau?
Vì sao hút thuốc lá thụ động cũng nguy hại?
Tại sao có một số thực vật thân gỗ có thể tạo ra đường?