Tiếng hát của Chẫu Chàng

Lớp học của cô Sẻ Nâu trên giàn mướp, bên cạnh một cái ao nhỏ. Học trò của cô nhiều lắm: Ong Bầu này, Ong Mật này, Bướm Vàng, Bướm Trắng này,… Ai cũng xinh đẹp, cũng ngoan ngoãn. Đặc biệt là Chẫu Chàng nhút nhát nhưng rất tốt bụng. Mấy hôm nay, Chẫu Chàng thấy các bạn bàn tán chuẩn bị ngày tết thầy cô, Ong Mật lên tiếng trước:

– Mình sẽ tặng cô một túi mật ong thơm ngon.

Bướm Vàng chen vào:

– Mình sẽ múa một điệu thật đẹp, thật quyến rũ để tặng cô.

Cả lớp lao xao, chỉ có Chẫu Chàng rụt rè không dám lên tiếng. Khi lớp trưởng Ong Bầu hỏi đến thì Chẫu Chàng ấp úng đáp:

– Mình sẽ… hát tặng cô một bài…

Cả lớp cười rộ lên. Châu Chấu đệm một câu chế nhạo:

– Chẫu Chàng mà hát thì mọi người điếc tại, nhức óc mất!

Mỗi người thêm vào một câu. Chẫu Chàng xấu hổ quá, chui tọt xuống mép nước, lặn xuống ao. Nó khóc:

– Ai cũng có tài, ai cũng có món quà quý tặng cô. Chỉ có mình vô tích sự thôi. Hu… hu… hu…

Một bàn tay mát rượi vuốt mặt Chẫu Chàng. Chẫu Chàng kể cho mẹ nghe về chuyện vừa rồi. Mẹ nhẹ nhàng an ủi, cười rồi nói nhỏ vào tai Chẫu Chàng điều gì đó…

Khi cả lớp ào vào tặng quà cho cô Sẻ Nâu, Chẫu Chàng đến sau cùng. Cầm bông hoa nở mười ngôi sao, Chẫu Chàng nói:

– Em xin hát tặng cô một bài để nhớ ơn cô đã dạy em.

Rồi Chẫu Chàng hát say sưa, giọng cao vút. Cả lớp bất ngờ vì giọng hát rất hay của Chẫu Chàng. Tất cả đều cảm thấy xấu hổ vì đã trêu Chẫu Chàng, không giúp bạn tự tin. Chẫu Chàng nhìn các bạn với đôi mắt thân ái và bắt nhịp cho các bạn hát theo. Cô giáo Sẻ Nâu cảm động vì thấy học trò mình đoàn kết, ngoan ngoãn. Đó là món quà tuyệt vời nhất đối với cô.

Chuyện kể về Lương Thế Vinh

Thủa nhỏ, Lương Thế Vinh trọ học ở phía nam kinh thành. Vinh rất thông minh, học hành chóng giỏi. Trong khi chơi đùa với các bạn, Vinh cũng tìm được nhiều trò chơi lí thú.

Dế Mèn bênh vực kẻ yếu

Một hôm, qua một vùng cỏ xước xanh dài. Tôi chợt nghe tiếng khóc tỉ tê. Đi được vài bước nữa, tôi gặp chị Nhà Trò ngồi gục đầu bên tảng đá cuội.

Nàng tiên hoa cúc

Ngày xửa ngày xưa, có một chàng trai tên là A Ngưu sinh sống bên bờ sông Vận Hà. Nhà A Ngưu rất nghèo, năm bảy tuổi, cậu bé mồ côi cha, hai mẹ con cậu bé sống lay lắt qua ngày nhờ những đồng tiền dệt vải của mẹ...

Hoa ngũ sắc thần kì

Ngày xửa ngày xưa, có một cô bé tên là Trân Trân. Cô bé thường ngắm nhìn chú mèo con nhà hàng xóm chơi đùa vui vẻ, nhưng thực ra cô bé lại chưa biết niềm vui là gì...

Con chim nhỏ

Seryozha (Xi-ri-ô-gia) mừng ngày sinh của mình. Em nhận được bao nhiêu là đồ chơi: chó sói, ngựa, tranh ảnh,… Nhưng thích nhất là chiếc lưới bẫy chim của người anh họ gửi cho.

Bài tập làm văn

Có lần, cô giáo ra cho chúng tôi một đề văn ở lớp: “Em đã làm gì để giúp đỡ mẹ?’’

Sự tích ngày và đêm

Ngày xửa ngày xưa, Mặt Trăng, Mặt Trời và Gà Trống cùng sống với nhau trên trời. Mặt Trăng mặc cái áo màu trắng, Gà Trống đội một chiếc mũ màu đỏ. Mặt Trăng thích cái mũ đỏ của Gà Trống lắm.

Người cha của hơn 8000 đứa trẻ

Nằm chơi vơi giữa Ấn Độ Dương, Ma-đa-ga-xca là vùng đất khắc nghiệt nhất châu Phi, quanh năm hứng chịu những trận bão từ ngoài khơi đổ bộ vào.

Những cậu bé đầu trọc

Gia-sếch được phân vào lớp tôi hồi tháng mười. Hôm đầu đến lớp, nó nhìn quanh lớp một lượt để tìm một chỗ chưa có ai ngồi.