Tiếng hát của Chẫu Chàng

Lớp học của cô Sẻ Nâu trên giàn mướp, bên cạnh một cái ao nhỏ. Học trò của cô nhiều lắm: Ong Bầu này, Ong Mật này, Bướm Vàng, Bướm Trắng này,… Ai cũng xinh đẹp, cũng ngoan ngoãn. Đặc biệt là Chẫu Chàng nhút nhát nhưng rất tốt bụng. Mấy hôm nay, Chẫu Chàng thấy các bạn bàn tán chuẩn bị ngày tết thầy cô, Ong Mật lên tiếng trước:

– Mình sẽ tặng cô một túi mật ong thơm ngon.

Bướm Vàng chen vào:

– Mình sẽ múa một điệu thật đẹp, thật quyến rũ để tặng cô.

Cả lớp lao xao, chỉ có Chẫu Chàng rụt rè không dám lên tiếng. Khi lớp trưởng Ong Bầu hỏi đến thì Chẫu Chàng ấp úng đáp:

– Mình sẽ… hát tặng cô một bài…

Cả lớp cười rộ lên. Châu Chấu đệm một câu chế nhạo:

– Chẫu Chàng mà hát thì mọi người điếc tại, nhức óc mất!

Mỗi người thêm vào một câu. Chẫu Chàng xấu hổ quá, chui tọt xuống mép nước, lặn xuống ao. Nó khóc:

– Ai cũng có tài, ai cũng có món quà quý tặng cô. Chỉ có mình vô tích sự thôi. Hu… hu… hu…

Một bàn tay mát rượi vuốt mặt Chẫu Chàng. Chẫu Chàng kể cho mẹ nghe về chuyện vừa rồi. Mẹ nhẹ nhàng an ủi, cười rồi nói nhỏ vào tai Chẫu Chàng điều gì đó…

Khi cả lớp ào vào tặng quà cho cô Sẻ Nâu, Chẫu Chàng đến sau cùng. Cầm bông hoa nở mười ngôi sao, Chẫu Chàng nói:

– Em xin hát tặng cô một bài để nhớ ơn cô đã dạy em.

Rồi Chẫu Chàng hát say sưa, giọng cao vút. Cả lớp bất ngờ vì giọng hát rất hay của Chẫu Chàng. Tất cả đều cảm thấy xấu hổ vì đã trêu Chẫu Chàng, không giúp bạn tự tin. Chẫu Chàng nhìn các bạn với đôi mắt thân ái và bắt nhịp cho các bạn hát theo. Cô giáo Sẻ Nâu cảm động vì thấy học trò mình đoàn kết, ngoan ngoãn. Đó là món quà tuyệt vời nhất đối với cô.

Chổi hay ghen tị

Trong họ hàng nhà chổi thì có cô bé Chổi Rơm là loại xinh xắn nhất. Cô có chiếc váy vàng óng, không ai đẹp bằng. Áo của cô cũng bằng rơm thóc nếp vàng tươi, được tết săn lại, cuộn từng vòng quanh người, trông cứ như áo len vậy...

Làm việc thật là vui

Quanh ta, mọi người đều làm việc. Cái đồng hồ tích tắc báo phút, báo giờ. Con gà trống gáy vang ò … ó … o, báo cho mọi người biết trời sắp sáng, mau mau thức dậy.

Nhằm thẳng quân thù mà bắn!

Tháng 8 năm 1964, giặc Mỹ bắt đầu cho máy bay bắn phá gây tội ác ở miền Bắc. Thiếu úy Nguyễn Viết Xuân cùng đồng đội hành quân lên miền tây Quảng Bình bảo vệ vùng trời của Tổ quốc.

Món quà của cô giáo

Hôm thứ hai đầu tuần, cô giáo Hươu Sao nói với cả lớp mẫu giáo lớn: Các con sắp được nghỉ hè rồi. Tuần này ai được phiếu bé ngoan, cô sẽ tặng cho một món quà...

Vượt bậc

Hôm chủ nhật, bố và Nam đến nhà bác chơi. Nam có một chuyện rất thú, Nam sẽ kể cho các chị nghe. Tháng này, Nam vượt từ thứ hai mươi lên thứ tám trong lớp. Nam được cô giáo khen là học khá.

Đối đáp với vua

Một lần, vua Minh Mạng từ kinh đô Huế ngự giá ra Thăng Long (Hà Nội). Vua cho xa giá đến Hồ Tây ngắm cảnh. Xa giá đi đến đâu, quân lính cũng thét đuổi tất cả mọi người, không cho ai đến gần.

Bông sen trong giếng ngọc

Ngày xưa, cách đây gần bảy trăm năm, có cậu bé Mạc Đĩnh chi con nhà nghèo, người đen đủi xấu xí. Tuy còn nhỏ, nhưng ngày nào Mạc Đĩnh Chi cũng vào rừng kiếm củi giúp đỡ cha mẹ.

Lời bác giữ kho

Thường ngày, Dạ Dày là một bác giữ kho làm việc giỏi. Kho của bác không bao giờ giữ lại lâu một thứ gì. Bác thường dặn cậu Mồm: Bất cứ làm việc gì cũng phải có kế hoạch. Ăn cũng thế, phải điều độ.

Người ăn xin

Lúc ấy, tôi đang đi trên phố. Một người ăn xin già lọm khọm đứng ngay trước mặt tôi. Đôi mắt ông lão đỏ đọc và giàn giụa nước mắt. Đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi thảm hại…