Tiếng hát của Chẫu Chàng

Lớp học của cô Sẻ Nâu trên giàn mướp, bên cạnh một cái ao nhỏ. Học trò của cô nhiều lắm: Ong Bầu này, Ong Mật này, Bướm Vàng, Bướm Trắng này,… Ai cũng xinh đẹp, cũng ngoan ngoãn. Đặc biệt là Chẫu Chàng nhút nhát nhưng rất tốt bụng. Mấy hôm nay, Chẫu Chàng thấy các bạn bàn tán chuẩn bị ngày tết thầy cô, Ong Mật lên tiếng trước:

– Mình sẽ tặng cô một túi mật ong thơm ngon.

Bướm Vàng chen vào:

– Mình sẽ múa một điệu thật đẹp, thật quyến rũ để tặng cô.

Cả lớp lao xao, chỉ có Chẫu Chàng rụt rè không dám lên tiếng. Khi lớp trưởng Ong Bầu hỏi đến thì Chẫu Chàng ấp úng đáp:

– Mình sẽ… hát tặng cô một bài…

Cả lớp cười rộ lên. Châu Chấu đệm một câu chế nhạo:

– Chẫu Chàng mà hát thì mọi người điếc tại, nhức óc mất!

Mỗi người thêm vào một câu. Chẫu Chàng xấu hổ quá, chui tọt xuống mép nước, lặn xuống ao. Nó khóc:

– Ai cũng có tài, ai cũng có món quà quý tặng cô. Chỉ có mình vô tích sự thôi. Hu… hu… hu…

Một bàn tay mát rượi vuốt mặt Chẫu Chàng. Chẫu Chàng kể cho mẹ nghe về chuyện vừa rồi. Mẹ nhẹ nhàng an ủi, cười rồi nói nhỏ vào tai Chẫu Chàng điều gì đó…

Khi cả lớp ào vào tặng quà cho cô Sẻ Nâu, Chẫu Chàng đến sau cùng. Cầm bông hoa nở mười ngôi sao, Chẫu Chàng nói:

– Em xin hát tặng cô một bài để nhớ ơn cô đã dạy em.

Rồi Chẫu Chàng hát say sưa, giọng cao vút. Cả lớp bất ngờ vì giọng hát rất hay của Chẫu Chàng. Tất cả đều cảm thấy xấu hổ vì đã trêu Chẫu Chàng, không giúp bạn tự tin. Chẫu Chàng nhìn các bạn với đôi mắt thân ái và bắt nhịp cho các bạn hát theo. Cô giáo Sẻ Nâu cảm động vì thấy học trò mình đoàn kết, ngoan ngoãn. Đó là món quà tuyệt vời nhất đối với cô.

Edison và bà mẹ

Hôm đó, Edison vừa đi ra ga thì mẹ ở nhà nổi cơn đau bụng dữ dội. Bố còn bận đi làm...

Vẫn chưa ngủ dậy

Dumas là nhà văn nổi tiếng người Pháp. Một buổi tối nọ, Dumas và một người bạn là nhà biên kịch đến nhà hát lớn để xem kịch. Đúng hôm đó, nhà hát lại diễn một vở bi kịch do chính người bạn này biên soạn...

Chim sâu xử án

Chim Sẻ kiện Chim Khuyên! Cái tin ấy bay đi như gió. Khắp vườn cây nhớn nhác cả lên.

Em của Tí Bẩn

NGÀY XƯA, có một cậu bé ăn ở bừa bãi đến nỗi mọi người gọi cậu ta là Tí Bẩn. Cậu vứt sách vở trên sàn nhà, để giày lấm lên bàn học, cậu khoắng ngón tay vào hộp mứt, đổ lọ mực lên cái áo mới. Chưa thấy ai bừa bãi như cậu bao giờ.

Cái áo hiệp sĩ

Nhà tôi có một cây nhãn tơ. Thân nó mập, chắc lẳn. Tán cây xum xuê tròn. Vào cuối mùa xuân, hàng trăm nhánh non màu nâu sậm đua nhau ngoi lên, vượt các lớp lá xanh um.

Cuộc họp của chữ viết

Vừa tan học, các chữ cái và dấu câu đã ngồi lại họp. Bác Chữ A dõng dạc mở đầu.

Cái cây có cánh buồm đỏ

Trên một gò đất, sau mấy ngôi nhà tầng, có một cái cây to, lá xanh, tán xoè rộng. Bọn trẻ chúng tôi thường leo lên cái cây này.

Phép tính chia

Hương có hai chị em. Hương lên tám, là chị. Còn cậu em tên là Dũng, lên sáu. Bố Hương làm ở một viện khoa học. Còn mẹ Hương là giáo viên mẫu giáo...

Dâu tây nhỏ

Một quả dâu tây nhỏ mặc chiếc váy màu đỏ tươi, đội một cái mũ xanh đang chạy nhảy tung tăng trên bãi cỏ. Dế mèn nhìn thấy Dâu tây liền nói “Dâu tây mới xinh đẹp làm sao, tôi hát một bài cho bạn nghe nhé"...