Võ sĩ bọ ngựa

Một ngày thu, mẹ Bọ Ngựa đưa con tới một bụi hoa hồng. Bà chọn một cành hồng còn sót nhiều lá tươi nhất và bảo:

– Con hãy ở lại trong cành cây này. Đói thì đã có lá tươi để ăn. Khát thì con uống sương đọng ban đêm. Mẹ phải sang bên kia sống kiếm ít lương thực về ăn trong những ngày rét mướt sắp đến. Con còn bé, chớ có lân la đi khỏi chỗ này.

Bọ Ngựa hứa vâng lời mẹ. Nhưng mẹ vừa đi khỏi được một lát, nó đã mỉm cười mà nghĩ rằng:

– Ta đã lớn bằng ngần này mà mẹ vẫn coi ta như trẻ con. Thực là buồn cười.

Sáng hôm sau, Bọ Ngựa bỏ đi chơi thật. Nó leo xuống gốc cây, rún căng nhẩy một nhẩy ra khỏi bụi hồng, đi từng bước chững chạc trên bãi cỏ. Mỗi khi nhấc chân lên, nó lại giơ hai càng ra đằng trước, làm điệu múa mênh, gạt đỡ, ra lối ta đây con nhà võ nghệ. Cái mặt thì vênh vác, đưa sang bên nọ, đưa sang bên kia, đê xem có ai ở xung quanh nhìn thấy mình đương đi bằng một dáng oai hùng nhất thiên hạ không.

Đang trịnh trọng đi, bỗng Bọ Ngựa sững lại. Có cái gì đang động đậy trong bụi cỏ trước mặt. Hai cái râu đen thò ra. Thì ra là một chú Châu Chấu Ma đương lừ lừ gặm cỏ.

Mạnh dạn, Bọ Ngựa lên tiếng trước:

– Có phải anh định đọ gươm với ta chăng?

Châu Chấu Ma hỏi lại:

– Bác định làm gì tôi thế?

Bọ Ngựa hầm hầm:

– Làm gì hử?

Nói rồi bổ liền cho Châu Chấu Ma mấy chiếc. Châu Chấu Ma kêu làng nước rầm rĩ lên. Bọ Ngựa khoái chí, không ngờ mình vừa tấn công mà đã thắng lợi nhiều như thế nên càng đánh hăng. Châu Chấu Ma chỉ chúi xuống mà chịu đòn. Nó kêu:

– Ối tôi lạy bác! Tôi lạy bác!

Bọ Ngựa buông Châu Chấu Ma ra, rồi hông hách bảo:

– Ngươi có biết ta là ai không?

Châu Chấu Ma run rẩy:

– Bẩm, bác là Bọ Ngựa.

Bọ Ngựa khoái chí:

– Từ hôm nay, ngươi là đồ đệ của ta. Giờ, ta không muốn ai gọi ta là Bọ Ngựa nữa. Phải gọi ta là võ sĩ Đại Mã ! Nghe rõ chưa?

Hôm sau, Bọ Ngựa oai vệ tới nhà Châu Chấu Ma, thét oang oang :

– Bớ Châu Chấu Ma ! Ta muốn mọi người trong miền này đều phải gọi ta là Đại Mã. Lệnh cho ngươi ngay lập tức đến nhà Bọ Muỗm, bảo với mụ ấy rằng : từ giờ gặp ta thì phải cúi đầu chào và kêu ta là Đại Mã.

Châu Châu Ma vội đến nhà Bọ Muỗm. Còn Bọ Ngựa thì vào nhà Gián Ống.

Gián Ống là loài vật nhát nhất trần gian. Suốt ngày nó đứng ngẩn ngơ trước cửa, hơi có tiếng động là cuống cuồng chạy tụt ngay vào trong ống tổ. Sắ người Gián màu đỏ thâm, bóng loáng, nom trang nhã, sạch sẽ lắm nhung đến gần mới biết thân thể nó hôi hám đến kinh.

Bọ Ngựa đã đến trước nhà Gián Ong, thét lớn:

– Bớ Gián!

Từ trong cùng hang, vẳng ra tiếng lí nhí:

– Ai hỏi gì đấy?

– Ta là Bọ Ngựa, tức Đại Mã đây.

Bấy giờ hai chiếc râu lung lay của Gián mới ló ra. Anh chàng nhát như cáy nhung hay nịnh, vồn vã:

– Thưa, cái biệt hiệu của bác đặt hay thực là hay. Chắc võ nghệ của bác đã tiến nhiều lắm.

Hứng chí, Bọ Ngựa múa hai gươm lên và nhảy linh tinh một hồi cho Gián xem. Bọ Ngựa vừa múa xong thì Châu Chấu Ma ở đâu lù lù chạy đến, điệu bộ vô cùng thảm hại. Hắn lăn quay dưới chân Bọ Ngựa, kêu giời kêu đất khiến Gián tưởng có biến động gì ghê gớm, vội chui tọt vào ống. Châu Chấu Ma kể : hắn đến nhà Bọ Muỗm, truyền lời của võ sĩ Đại Mã thì bị Bọ Muỗm tức giận cắn cụt râu, đánh gãy một càng.

Bọ Ngựa nghe vậy tức khí, co cẳng chạy như bay đến nhà Bọ Muỗm, lớn tiếng quát mắng :

– Bớ Bọ Muỗm ! Ai cho mụ đánh đồ đệ của ta?

Bọ Muỗm đang lúi húi trong vệ cỏ nghe thấy, nhảy xổ ra:

– Nhóc kia, ta quen với mẹ ngươi mà ngươi dám láo với ta thế ư?

Nói rồi, Bọ Muỗm xông vào đánh Bọ Ngựa. Bọ Muỗm khoẻ mạnh, có đôi càng rất sắc, đôi tảng răng rất lớn nên chỉ quần thảo một lát, Bọ Ngựa đã ngã chỏng vó. Bọ Muỗm thấy vậy thương hại, ngừng tay. Bọ Ngựa thừa dịp lồm cồm bò dậy, lui lủi chạy.

Một ngày kia, Bọ Ngựa nghe thấy tiếng đồn Dế Mèn vừa đi du lịch tứ xứ trở về. Danh tiếng nôi như cồn của Dế Mèn khiến cu cậu sốt cả ruột. Cu cậu bèn rủ Châu Chấu Ma và Gián Ông đi du lịch nhưng cả hai đều từ chối, viện cớ không đủ sức theo hầu. Thế là Bọ Ngựa quyết định lên đường một mình. Nó dương dương tự đắc chẳng tưởng chi đến lời mẹ dặn.

Bọ Ngựa đương đi bỗng nghe thấy một tiếng động mạnh trước mặt. Cu cậu ngẩng lên, thấy một con quái vật trông gồ gồ như một viên đá, sắc mình đen sì và bóng loáng chỉ trừ hai cái vạch trắng ở hai bên mắt. Đó là một con Cồ Cộ hay đậu trên những thân cây dừa, cây cau và kêu cồ cộ.

Cồ Cộ hỏi:

– Bọ Ngựa kia, đến đây làm chi?

– Tên ta là võ sĩ Đại Mã. Ta đi du lịch.

– Tên mi là Đại Mã ư? Mi là Bọ Ngựa chứ! Thế mi đi du lịch được bao lâu rồi?

Thấy Cồ Cộ cứ căn vặn như thế, Bọ Ngựa liền thách thức:

– Làm sao ngươi lại được căn vặn ta? Định đấu gươm với ta chăng?

Cồ Cộ cười ha hả:

– Ta thương không nỡ đánh mi nhưng ta sẽ làm cho mi mở mắt ra.

Nói rồi, Cổ Cộ quắp ngang lưng Bọ Ngựa, giương cánh, bay tít lên ngọn cây dừa gần đó. Bọ Ngựa hoảng hồn, rúm cả chân, rúm cả càng, nhắm tịt mắt lại. Bốn xung quanh gió thôi vo vo. cồ Cộ đã ở trên ngọn cây dừa. Nó bảo Bọ Ngựa :

– Muốn sống, muốn tốt, phải quay về ngay với mẹ.

Bọ Ngựa được buông xuống đất, chạy biến ngay về cành hồng cũ, nằm chờ mẹ, không dám lươn vươn đi đâu nữa.

Mươi hôm sau, mẹ nó về. Bọ Ngựa kể cho mẹ nghe chiến công đánh thắng Châu Chấu Ma và Gián Ống khi mẹ vắng nhà. Mẹ nó mỉm cười bảo:

– Tưởng con thắng được ai chứ thắng Châu Chấu Ma và Gián Ống thì có gì vẻ vang.

Bọ Ngựa nghe vậy tiu nghỉu.

Mẹ nó nói tiếp:

– Con còn chưa kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe. Hai bác Bọ Muỗm và Cồ Cộ nê mẹ, thương con nên chỉ dạy dỗ để con mở mắt ra thôi. Ngày mai, mẹ sẽ dẫn con đến nhà hai bác để xin lỗi.

Nghe mẹ nói, Bọ Ngựa đứng ngẩn mặt. Rồi hai hàng nước mắt rưng rưng. Chú Bọ Ngựa bé con mà hợm mình đã biết hối lỗi.

Ăn "mầm đá"

Tương truyền vào thời vua Lê - chúa Trịnh có ông Trạng Quỳnh là người rất thông minh. Trạng thường dùng lối nói hài hước hoặc những cách độc đáo để châm biếm thói xấu của vua chúa, quan lại và bênh vực dân lành.

Giai thoại về bản xô-nát Ánh trăng

Gần 200 năm trước đây, nằm bên bờ sông Ranh, miền tây nước Đức, có một thị trấn bé nhỏ và nghèo nàn. Đó là thành phố Bon ngày nay, quê hương của nhà soạn nhạc vĩ đại Bét-tô-ven.

Sự tích ngày và đêm

Ngày xửa ngày xưa, Mặt Trăng, Mặt Trời và Gà Trống cùng sống với nhau trên trời. Mặt Trăng mặc cái áo màu trắng, Gà Trống đội một chiếc mũ màu đỏ. Mặt Trăng thích cái mũ đỏ của Gà Trống lắm.

Khỉ con và Nhím con

Trong số tất cả bạn bè của mình, người mà Khỉ con coi thường nhất chính là Nhím con. “Nhìn xem cậu ta xấu xí không kìa, khắp người toàn kim là kim, cái đầu thì vừa nhọn vừa nhỏ. Mỗi khi gặp nguy hiểm chỉ biết cuộn mình lại..."

Cá đi ăn thề

Cứ khi mưa mới về thì có từng đàn cá đi chơi. Người ta bảo mưa mới xuống là hội, là tết của họ nhà cá.

Cậu bé Will và chiếc gậy

Will là một cậu bé da đen nhút nhát. Cậu bé đã 7 tuổi rồi mà rất ít khi dám ra ngoài một mình.

Hai người bạn tốt

Một hôm, Cá Chình đang bơi lội một mình dưới đáy biển thì bỗng nhiên nhìn thấy một bông hoa rất đẹp ở trên một hòn đá phía xa, bông hoa đó có màu tím, màu xanh và cả màu vàng nữa, thật là đặc biệt...

Cái cò đi đón cơn mưa

Một hôm, Cò Trắng đang tha thẩn bên bãi sống thì gặp đàn Kiến cỏ. Ơ kìa, sao Kiến lại kéo nhau chạy ngược vào trong đê thế? Cò ngơ ngác hỏi một chị Kiến đang khênh bọc trứng.

Vị giáo sư thông thái

Giáo sư Tạ Quang Bửu quê ở huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An. Thuở nhỏ, cậu bé Bửu học ở Quảng Nam. Năm 1917, phủ Tam Kỳ mở kì thi cho học sinh lên bảy, thi cả Hán văn, Toán học lẫn Việt văn.