Ba điều ước - Truyện cổ A-rập

Xưa đã lâu lắm rồi, ở nước nọ có một chàng nông dân rất nghèo, chàng nghèo đến nỗi của cải chẳng có gì ngoài một con lừa. Con vật rất lười biếng và vô tích sự. Người chẳng thể cưỡi nó được vì vóc dáng bé nhỏ của nó. Nếu có ai ngồi lên thì hai chân cũng chạm đất.

Một hôm, có một cụ già khi gặp chàng đi ngang qua liền hỏi:

- Cậu có nước không, cho lão một ít, lão khát quá!

- Tất nhiên. - Chàng nông dân trả lời và đưa cho cụ bầu nước của mình.

- Nhưng nếu ta uống, cậu sẽ chẳng còn nước mà uống dọc đường nữa vì bầu nước sắp hết rồi.

Chàng nông dân nhã nhặn đáp:

- Xin cụ đừng ngại! Cháu không khát đâu.

Cụ già uống nước xong, lau những giọt vương trên bộ râu dài của mình vừa chăm chú nhìn chàng trai và nói:

- Cảm ơn cậu! Cậu đã rất tốt bụng với lão, lão sẽ trả ơn cậu, lão cho cậu ba điều ước vì ta không phải người trần mà là một vị thần.

Chàng nông dân nhảy lên vì sung sướng rồi bắt đầu suy nghĩ. Chàng nhìn con lừa của mình và lẩm bẩm.

- Ước gì nó không quá bé nhỏ và chậm chạp lười biếng nữa mà to lớn nhất và hung hăng nhất trong đám lừa trên đời này.

Vừa ước xong, tức thì con lừa trở nên to lớn như dáng vóc của một con linh dương. Chàng nông dân nhảy lên lưng nó nhưng nó lảng ra chân đá mọi phía và cuối cùng đá cho chàng một phát đau điếng.

Chàng nông dân giận điên người hét lên:

- Ước cho con lừa không thể chịu đựng nổi này biến đi cho khuất mắt.

Thế là con lừa biến mất.           

- Cháu phải làm gì bây giờ? - Chàng trai nức nở - Ước sao ta lại nhìn thấy con lừa bé nhỏ chậm chạp như xưa!

Thế là con lừa cũ lại hiện ra.

- Cụ thấy đấy, chàng nông dân nói, cháu đã có ba điều ước thế mà cháu đã lãng phí chúng biết bao nhưng dù sao cháu cũng rất vui mừng khi được gặp cụ.

Những cuộc phiêu lưu của Hasan

Ngày xưa, gần vương quốc của các vị thần Sa mạc, có một vị vua bất hạnh vì ngài chẳng có con cái. Những tưởng ngài sẽ chết mà không có ai kế vị thì may sao lại sinh được  một cậu bé. Ngài đặt tên con là Hasan...

Có trung gian giỏi cũng chẳng lợi quái gì

Vào thời thật xa xưa, khi ấy thế giới có diện mạo khác xa với bây giờ. Cỏ thì mọc cao đến tận trời, còn cây thì chỉ ngang đến đầu gối thôi. Thời ấy rắn chưa có mắt, nhưng ngược lại, nó có giọng hát nam trung thật tuyệt vời...

Chó sói và người

Một lần cáo kể cho sói nghe về sức mạnh ghê gớm của con người, không có vật nào địch nổi. Để bảo vệ thân mình loài vật chỉ còn cách dùng mưu trí...

Ba triệu, ba trăm ba mươi ba ngàn, ba trăm sáu mươi ba quả sồi

Ngày xưa trong ngôi làng nọ, một người cha có ba đứa con. Người con cả và người con thứ rất siêng năng cần mẫn, luôn tay luôn chân, không bao giờ nghỉ ngơi một phút...

Mười hai chàng lười

Có mười hai anh chàng lười kia suốt ngày chẳng làm gì, chủ bắt làm cũng không làm, một tối ra ngồi bãi cỏ thi kể xem ai lười hơn...

Hoàng tử lừa

Ngày xửa ngày xưa, có một ông vua và hoàng hậu sống trong giàu sang tới mức, muốn gì cũng có, chỉ duy một nỗi không có con. Hoàng hậu than thở ngày đêm và nói - Mình như thửa ruộng không có cây mọc...

Johannes trung thành

Johannes suốt đời trung thành, tận tụy với nhà vua, được nhà vua yêu quý, cũng vì vậy mà có cái tên Iôhanét trung thành...

Ba chiếc lá rắn

Xưa có một người đàn ông nghèo đến nỗi không nuôi nổi đứa con trai duy nhất của mình...

Rau Lừa

Xưa có một người thợ săn trẻ tuổi vào rừng rình thú. Lòng anh phơi phới. Anh vừa đi vừa thổi kèn bằng lá, bỗng gặp một bà lão già nua, xấu xí...