Ba điều ước - Truyện cổ A-rập

Xưa đã lâu lắm rồi, ở nước nọ có một chàng nông dân rất nghèo, chàng nghèo đến nỗi của cải chẳng có gì ngoài một con lừa. Con vật rất lười biếng và vô tích sự. Người chẳng thể cưỡi nó được vì vóc dáng bé nhỏ của nó. Nếu có ai ngồi lên thì hai chân cũng chạm đất.

Một hôm, có một cụ già khi gặp chàng đi ngang qua liền hỏi:

- Cậu có nước không, cho lão một ít, lão khát quá!

- Tất nhiên. - Chàng nông dân trả lời và đưa cho cụ bầu nước của mình.

- Nhưng nếu ta uống, cậu sẽ chẳng còn nước mà uống dọc đường nữa vì bầu nước sắp hết rồi.

Chàng nông dân nhã nhặn đáp:

- Xin cụ đừng ngại! Cháu không khát đâu.

Cụ già uống nước xong, lau những giọt vương trên bộ râu dài của mình vừa chăm chú nhìn chàng trai và nói:

- Cảm ơn cậu! Cậu đã rất tốt bụng với lão, lão sẽ trả ơn cậu, lão cho cậu ba điều ước vì ta không phải người trần mà là một vị thần.

Chàng nông dân nhảy lên vì sung sướng rồi bắt đầu suy nghĩ. Chàng nhìn con lừa của mình và lẩm bẩm.

- Ước gì nó không quá bé nhỏ và chậm chạp lười biếng nữa mà to lớn nhất và hung hăng nhất trong đám lừa trên đời này.

Vừa ước xong, tức thì con lừa trở nên to lớn như dáng vóc của một con linh dương. Chàng nông dân nhảy lên lưng nó nhưng nó lảng ra chân đá mọi phía và cuối cùng đá cho chàng một phát đau điếng.

Chàng nông dân giận điên người hét lên:

- Ước cho con lừa không thể chịu đựng nổi này biến đi cho khuất mắt.

Thế là con lừa biến mất.           

- Cháu phải làm gì bây giờ? - Chàng trai nức nở - Ước sao ta lại nhìn thấy con lừa bé nhỏ chậm chạp như xưa!

Thế là con lừa cũ lại hiện ra.

- Cụ thấy đấy, chàng nông dân nói, cháu đã có ba điều ước thế mà cháu đã lãng phí chúng biết bao nhưng dù sao cháu cũng rất vui mừng khi được gặp cụ.

Mộ vua Đavít

Tám mươi năm trước đây tại một làng thuộc Ba Lan có hai học trò mắc lỗi và họ mong có dịp chuộc lỗi lầm. Hai trò đều khát khao được đến vùng Eret Ixraen, mảnh đất của Chúa...

Thanh gươm của Ori

Ngày xưa có một nước nhỏ đến nỗi không ai biết tới và nghèo đến nỗi không ai muốn nhìn nhận. Những người giàu ở xứ này có thể đếm trên đầu ngón tay, trong khi người nghèo thì đông như ruồi mùa hạ...

Cây hoa thần

Một hôm Marouf nói với người bạn: Chúng ta đã già cả rồi. Ơ tuổi này chúng ta có quyền ao ước. Nếu như tôi vẫn còn một chiếc nhẫn thần và nếu như tôi có một điều ước duy nhất thì đố ông biết tôi ao ước điều gì?

Anh chàng đánh trống

Một buổi tối kia, anh chàng đánh trống đi lang thang một mình ở giữa cánh đồng, tới bên bờ hồ, anh thấy có ba chiếc áo trắng...

Mười hai Hoàng Tử

Ngày xửa ngày xưa, ở vương quốc kia vua và hoàng hậu sống rất hòa thuận và có mười hai người con trai rất khôi ngô tuấn tú...

Sao mai và Họa mi

Cao lắm là núi mấy không có đường lên. Trước núi sừng sững hai khối đá vững chãi, dưới chân mỗi khối đá tuôn ra một nguồn nước nhỏ, mảnh mai và trong vắt như pha lê. Hai nguồn nước chảy uốn khúc qua vùng đất như hai dải ruy-băng bằng bạc..

Kẻ nghiện thuốc

Tương truyền có một lần những người hành hương ngoan đạo đã đi vòng quanh tòa thánh Kaba. Bỗng nhiên họ thấy một người quỳ phục xuống nền tòa thánh, và vừa hôn đất ông ta vừa điên cuồng cầu thánh Ala...

Con voi trắng

Ngày xửa ngày xưa, trong khu rừng rậm của dãy núi cao kia có con voi trắng. Nó sống đã rất nhiều năm và có một đôi ngà dài cong vút. Hơn nữa voi trắng lại rất thông minh và tốt bụng....

Công chúa tóc vàng

Ngày xưa có một chàng trai thông minh, dũng cảm và tốt bụng tên là Aroka. Một hôm Aroka câu được một con cá hình thù lì dị. Anh không biết làm gì, liền thả cá xuống nước...