Cậu bé thông minh thành Bagdad

Ngày xưa, ở thành Bagdad có một tên trọc phú. Hắn tuy giàu nhưng rất dốt về khoa học, lại thường tự cho mình là giỏi. Một hôm hắn vẽ một kiểu nhà đặc biệt và bắt những người nô lệ phải xây xong trong vòng một tháng.

Hắn khoe với các bạn của hắn rằng: cả thành phố này không có một biệt thự nào kiên cố như nhà của hắn. Quả đúng như vậy! Cái nhà thì rất kiên cố nhưng không có cửa sổ. Bên trong tối như một hang chuột, suốt ngày đêm phải thắp đèn. Vì thế, chỉ ít lâu ở trong nhà, vợ con hắn bỗng nhiên mắc nhiều chứng bệnh kì lạ. Mắt cứ ngày một kém, da thì xanh lướt như tàu lá, rồi các bệnh ngoài da thi nhau phát triển.

Sợ hãi, tên trọc phú bèn cho mời các thầy thuốc giỏi nhất đến chữa. Dù các thứ thuốc đắt tiền nhưng bệnh vẫn không giảm. Hắn lại đón về các thầy phù thủy vì tưởng các bệnh kia là do ma quỷ gây ra. Nhưng rốt cuộc, các thầy phù thủy đều bất lực, bệnh cứ ngày một nặng và lan từ vợ con sang cả hắn. Hắn liền cho loan báo khắp nơi, ai cứu được bệnh cho gia đình hắn sẽ được trọng thưởng.

Tin ấy tới tai một cậu bé thông minh. Cậu nói với cha cho tới gặp tên trọc phú. Khi tới tòa nhà kì quái ấy, cậu bé hiểu ngay căn bệnh của gia đình hắn, bèn nói với tên trọc phú rằng:

– Bệnh của gia đình ngài do ngài không chịu đón thần mặt trời vào trong nhà.

Sẵn mê tín dị đoan, tên trọc phú tin ngay. Nhưng vì keo kiệt nên hắn chỉ hứa khi khỏi hẳn bệnh mới thưởng cho em bé.

Thế là ngày đêm hắn nghĩ cách để đón thần mặt trời vào nhà. Hắn tìm ra được một kế. Hắn bắt những người nô lệ mang các túi và bị ra ngoài trời hứng nắng rồi buộc túm lại mang vào nhà. Suốt một tháng ròng, bệnh của gia đình hắn chẳng mảy may thuyên giảm. Hắn nổi giận vì mất bao công sức nên cho người đi bắt bằng được cha con cậu bé.

Tới trước mặt hắn, cậu bé không hề run sợ, còn dõng dạc hỏi:

– Tôi bảo ông đón thần mặt trời sao ông lại dám đi bắt thần mặt trời vào trong các túi?

Trước lời nói đanh thép, tên trọc phú đành phải đổi giọng làm lành:

– Vậy cậu bảo tôi làm cách nào?

Cậu bé cười ngặt nghẽo khi nhìn cái mặt thộn của tên nhà giàu. Cậu chỉ vào căn nhà của hắn rồi nói to:

– Cửa sổ, làm thật nhiều cửa sổ, ông nghe rõ chưa? Ánh nắng là một nguồn sáng vô giá. Nó làm cho nhà ở khô ráo, không khí trong lành, làm cho da hồng hào khỏe mạnh. Hãy đưa nguồn sáng đó vào trong các buồng, các phòng, chắc chắn sẽ kiện hiệu.

Quả nhiên, ít lâu sau, mọi người trong nhà hắn đều khỏi bệnh.

Cô bé quàng khăn đỏ

Ngày xửa ngày xưa có chuyện kể rằng, có một cô bé thường hay quàng chiếc khăn màu đỏ, vì thế nên mọi người bắt đầu gọi cô bằng cái tên cô bé quàng khăn đỏ...

Bốn anh em tài giỏi

Ngày xưa, có một người đàn ông nghèo sinh được bốn người con trai...

Hoàng tử hạnh phúc

Cao cao phía trên thành phố, trên một cái cột ngay quảng trường sừng sững bức tượng của Hoàng tử Hạnh Phúc. Khắp người Hoàng tử được thếp bằng những lá vàng mười, đôi mắt là hai viên xa phia rực sáng...

Aladdin và cây đèn thần

Trong kinh thành một vương quốc thuộc Trung Hoa, rất giàu và rộng, có một người thợ may tên là Mustafa, đặc điểm không gì khác ngoài phong thái nghề nghiệp. Mustafa rất nghèo, công việc chỉ vừa đủ ăn cho ông, vợ và một đứa con trai...

Chiếc bật lửa thần

Một anh lính đang đi trên đường cái. Một, hai! Một, hai! Bọc đồ trên lưng và gươm cạnh sườn, anh vừa tham chiến về, đang trên đường trở lại quê hương. Dọc đường, anh bỗng gặp một mụ phù thuỷ già...

Con gà trống chân chì

Con gà trống ấy có đôi chân chì, lông ở cánh đen mượt như nhung, lông ở ngực vàng thắm, cái mào trên đầu thì đỏ chói, vắt qua vắt lại. Tiếng nó hay ồ ồ, vang rất xa. Nó sống với bà già cô đơn trong một túp lều nát...

Người da gấu

Xưa có một anh thanh niên đi lính, rất dũng cảm, luôn luôn xung phong đi dưới mũi tên hòn đạn. Trong thời chiến, mọi việc đều ổn, nhưng đến thời bình, anh bị thải hồi. Tên đại úy chỉ huy bảo anh tùy muốn đi đâu thì đi...

Cô bé bán diêm

Vào buổi đêm giáng sinh ngày ấy, bên ngoài trời những bông tuyết cứ triền miên rơi mãi mà không dừng, những cơn gió lạnh thấu xương lại tô điểm hơn cho cái ngày giáng sinh vô cùng đặc biệt trong năm, cái ngày mà chúa sinh ra đời…

Rapunzel cô gái tóc dài

Ngày xưa có hai vợ chồng nhà kia không có con, họ mong rằng ngày kia trời sẽ thương cảnh ngộ họ. Nhìn qua cửa sổ sau nhà thì thấy một mảnh vườn tuyệt đẹp, trồng toàn hoa thơm, các loại rau lạ...