Cây hoa của sa mạc

Mặt trời vẫn chiếu sáng trên cao, nhưng cây hoa thần đã ngừng lời kể về câu chuyện. của hai anh em trai có ước muốn đã được thánh thần chấp thuận. Những người đánh lạc đà, thương gia, lữ khách tới sa mạc, La Mecque hay nước Trung Hoa xa xôi, những người thợ thủ công, khách hành hương, người chăn cừu, dân du mục, hành khất và những quý ông giàu có... Tất cả đều bất động trước cây hoa đầy quyến rũ. Họ lặng im để chờ câu chuyện tiếp theo.

Đột nhiên, một cơn gió lớn thổi đến cuốn theo đám mây cát bụi mù mịt làm cho mọi người tối tăm mặt mũi, ai cũng tìm chỗ ẩn. Khi trận cuồng phong dịu đi, mọi người mở mắt ra thì lạ chưa, ốc đảo đã biến mất! Chẳng còn một cây xanh nào, đám cây bụi cũng biến mất, không sót một giọt nước nào trong suối. Chỉ còn trơ trọi những mảnh đá khô cằn và cát nóng nhìn hút tầm mắt. Một giọng nói từ trên trời cao chợt cất lên:

- Ta chính là An - Da - An, chúa của các vị thần đây! Ta đã tạo ra ốc đảo quyến rũ này giữa sa mạc là thể theo lời thỉnh cầu của anh bạn chữa giày Masouf. Nhưng thánh Allah vừa mới gọi anh ta về bên người mãi mãi nên anh ấy sẽ không thể tiếp tục kể chuyện cho mọi người nghe nữa. Ta đã tạo nên trận cuồng phong vừa rồi để tách cây hoa thần ra làm hàng ngàn bông hoa nhỏ và gieo rắc nó khắp nơi. Ngay khi chúng rơi xuống cát nóng sa mạc, chúng đã được phù phép hoá thành đá. Nếu một người tốt bụng tìm thấy một trong số những bông hoa kia và mang đến cho nó lòng nhiệt tâm của mình, nó sẽ kể cho nghe một trong số hàng ngàn câu chuyện mà cây hoa thần đã kể.

An - Da - An đưa một bông hồng đá cho thi sĩ và mọi người đều nghe thấy giọng của Masouf và người bạn Ali:

Khi ta chết hãy đừng chôn ta

Dưới mộ sâu của nghĩa trang vắng lạnh

Bởi nơi đó quá ư trịnh trọng

So với ta, một kẻ bình thường

Nếu ta chết xin hãy rủ lòng thương

Chôn thân ta trên đồi, dưới lòng cây bụi

Để đêm đêm ta được nghe hát mãi

Tiếng hoạ mi ca ngợi tình yêu

Một hôm, khi tôi đi ngang qua sa mạc. Tôi đã nhặt được mười ba bông hồng bằng đá và được nghe những câu chuyện của chúng. Tôi ghi chép lại để không bị quên và sau này muốn kể cho các bạn cùng nghe. Những bông hoa ấy đã cho chúng ta thấy được sống ở trên đời này thật sung sướng và hạnh phúc biết bao nhiêu dù cho đôi khi ta vẫn phải đấu tranh cho sự tồn tại và vượt qua cản trở vật chất.

Nếu một ngày bạn cũng tìm thấy một bông hồng từ cát, chắc chắn nó sẽ kể cho bạn nghe câu chuyện về sa mạc của mình.

Sao mai và Họa mi

Cao lắm là núi mấy không có đường lên. Trước núi sừng sững hai khối đá vững chãi, dưới chân mỗi khối đá tuôn ra một nguồn nước nhỏ, mảnh mai và trong vắt như pha lê. Hai nguồn nước chảy uốn khúc qua vùng đất như hai dải ruy-băng bằng bạc..

Hoàng tử ếch

Từ thời xa xưa lắm rồi, khi chuyện ước nguyện còn có hiệu nghiệm, một ông vua có mấy cô con gái, cô nào cũng xinh đẹp cả...

Cây dẻ trả ơn

Ngày xưa, trong một làng đánh cá, có một người đàn bà góa sống với cô con gái duy nhất. Hai mẹ con mới đến làng này cách đây mấy năm thôi. Khi người chồng chưa mất thì cả gia đình sống hạnh phúc trong cảnh sung túc...

Nàng công chúa ngủ trong rừng

Ngày xưa, có một ông vua và một bà hoàng hậu ngày nào cũng mong: "Ước gì mình có một đứa con nhỉ?." Nhưng ước hoài mà vua và hoàng hậu vẫn chưa có con...

Truyền thuyết hoa Phù Dung

Ngày xưa trên thiên cung có 1 nàng tiên nương , tánh tình hiền lành tốt bụng nhưng nét mặt lúc nào cũng buồn rầu ưu uất. Pháp hiệu là "Phù Dung Tiên Nữ" sống trong cõi tiên nhưng không làm sao vui được...

Cậu bé chăn cừu và cây đa cổ thụ

Ngày xửa ngay xưa, xưa lắm rồi khi mà muôn thú, cây cỏ, con người còn trò chuyện được với nhau. Trên đồng cỏ rậm ven khu làng có một loài cây gọi là cây đa...

Jôrinđơ và Jôrigơn

Ngày xưa, có một bà già sống một mình trong một tòa lâu đài cổ giữa một khu rừng bao la, rậm rạp. Đó là một mụ phù thủy cừ khôi. Ban ngày, mụ hóa thành mèo hoặc cú vọ...

Cô gái của Nôê

Nôê có ba người con trai và một người con gái. Cô con gái nổi tiếng là người xinh đẹp, thông minh và tốt bụng. Cả thế gian cũng không tìm đâu ra một người con gái như thế...

Sự tích mùa xuân

Bé có biết tại sao khi mùa Xuân về, ngoài vườn ngoài phố lại có nhiều hoa khoe sắc thế không? Ngày xửa ngày xưa, không có mùa Xuân đâu bé ạ. Một năm chỉ có ba mùa thôi nhé, mùa Hạ, mùa Thu, và mùa Đông...