Cây hoa của sa mạc

Mặt trời vẫn chiếu sáng trên cao, nhưng cây hoa thần đã ngừng lời kể về câu chuyện. của hai anh em trai có ước muốn đã được thánh thần chấp thuận. Những người đánh lạc đà, thương gia, lữ khách tới sa mạc, La Mecque hay nước Trung Hoa xa xôi, những người thợ thủ công, khách hành hương, người chăn cừu, dân du mục, hành khất và những quý ông giàu có... Tất cả đều bất động trước cây hoa đầy quyến rũ. Họ lặng im để chờ câu chuyện tiếp theo.

Đột nhiên, một cơn gió lớn thổi đến cuốn theo đám mây cát bụi mù mịt làm cho mọi người tối tăm mặt mũi, ai cũng tìm chỗ ẩn. Khi trận cuồng phong dịu đi, mọi người mở mắt ra thì lạ chưa, ốc đảo đã biến mất! Chẳng còn một cây xanh nào, đám cây bụi cũng biến mất, không sót một giọt nước nào trong suối. Chỉ còn trơ trọi những mảnh đá khô cằn và cát nóng nhìn hút tầm mắt. Một giọng nói từ trên trời cao chợt cất lên:

- Ta chính là An - Da - An, chúa của các vị thần đây! Ta đã tạo ra ốc đảo quyến rũ này giữa sa mạc là thể theo lời thỉnh cầu của anh bạn chữa giày Masouf. Nhưng thánh Allah vừa mới gọi anh ta về bên người mãi mãi nên anh ấy sẽ không thể tiếp tục kể chuyện cho mọi người nghe nữa. Ta đã tạo nên trận cuồng phong vừa rồi để tách cây hoa thần ra làm hàng ngàn bông hoa nhỏ và gieo rắc nó khắp nơi. Ngay khi chúng rơi xuống cát nóng sa mạc, chúng đã được phù phép hoá thành đá. Nếu một người tốt bụng tìm thấy một trong số những bông hoa kia và mang đến cho nó lòng nhiệt tâm của mình, nó sẽ kể cho nghe một trong số hàng ngàn câu chuyện mà cây hoa thần đã kể.

An - Da - An đưa một bông hồng đá cho thi sĩ và mọi người đều nghe thấy giọng của Masouf và người bạn Ali:

Khi ta chết hãy đừng chôn ta

Dưới mộ sâu của nghĩa trang vắng lạnh

Bởi nơi đó quá ư trịnh trọng

So với ta, một kẻ bình thường

Nếu ta chết xin hãy rủ lòng thương

Chôn thân ta trên đồi, dưới lòng cây bụi

Để đêm đêm ta được nghe hát mãi

Tiếng hoạ mi ca ngợi tình yêu

Một hôm, khi tôi đi ngang qua sa mạc. Tôi đã nhặt được mười ba bông hồng bằng đá và được nghe những câu chuyện của chúng. Tôi ghi chép lại để không bị quên và sau này muốn kể cho các bạn cùng nghe. Những bông hoa ấy đã cho chúng ta thấy được sống ở trên đời này thật sung sướng và hạnh phúc biết bao nhiêu dù cho đôi khi ta vẫn phải đấu tranh cho sự tồn tại và vượt qua cản trở vật chất.

Nếu một ngày bạn cũng tìm thấy một bông hồng từ cát, chắc chắn nó sẽ kể cho bạn nghe câu chuyện về sa mạc của mình.

Thầy tu giúp đỡ dân nghèo như thế nào

Ngày xưa có một thầy tu nghèo, nghèo đến nỗi người khác hếch mũi lên mỗi khi ông đến tu viện. Nếu không có chiếc áo thầy tu bạc phếch, dải đai màu cam thì không ai nhận ra vị thầy tu qua con người cùng khổ đó...

Sao mai và Họa mi

Cao lắm là núi mấy không có đường lên. Trước núi sừng sững hai khối đá vững chãi, dưới chân mỗi khối đá tuôn ra một nguồn nước nhỏ, mảnh mai và trong vắt như pha lê. Hai nguồn nước chảy uốn khúc qua vùng đất như hai dải ruy-băng bằng bạc..

Tiền vàng rơi như sao sa

Ngày xửa ngày xưa có một cô bé mồ côi cả cha lẫn mẹ, sống vất vưởng, không nơi nương thân không giường để ngủ, ngoài quần áo đang mặc trên người ra thì không còn có của cải gì nữa...

Nàng Ngón Út

Xưa có một nhà nọ, tuy hai vợ chồng tuổi đã ngoài bốn mươi nhưng không con. Hai người rất lấy làm buồn phiền về sự hẩm hiu của mình...

Ai đem đến giàu có và danh vọng

Có một hoàng tử khôi ngô tuấn tú đang chăm chú nhìn hai con rắn quấn chặt lấy nhau. Bỗng nhiên một con rắn thò đầu về phía hoàng tử và nói với giọng nài nỉ: Xin hoàng tử hãy cứu tôi thoát khỏi kẻ kình địch. Tôi không đủ sức trườn ra được nữa...

A-hiou láu cá

Ngày xưa, có một chàng trai tên là A-Hiou. Chàng trai khôi ngô tuấn tú đến mức mọi cô gái phải chú mục, và thông minh đến mức hầu như làm được mọi việc trên đời. Hoàng đế nghe đồn bèn cho vời chàng đến giao xây một cung điện mới...

Trò và thầy

Ông Jan muốn cho con theo học nghề. Ông tới nhà thờ cầu khẩn. Người trông coi việc tế lễ của nhà thờ đứng sau bàn thờ, nghe tiếng cầu khẩn, ông ta liền nói nho nhỏ: Học nghề ăn trộm, học nghề ăn trộm...

Một nhà thơ chân chính

Ở một vương quốc nọ, có một ông vua tàn bạo. Dưới triều đại của nhà vua, nhân dân sống lầm than và khổ cực. Người ta truyền nhau một bài hát về sự tham lam và độc ác của quốc vương, và bài hát đến tai vua...

Bạch Tuyết và Hoa Hồng

Ngày xưa, có một người đàn bà góa nghèo khó sống cô quạnh trong một túp lều tranh. Trước lều tranh là một cái vườn có hai cây hồng, một cây ra hoa hồng trắng, còn cây kia lại ra hoa hồng đỏ...