Cha và con

Khi Mark lên năm tuổi thì cha mẹ anh ly dị. Anh ở với mẹ, còn cha thì gia nhập quân đội. Khi Mark lớn lên một chút, thỉnh thoảng anh hồi tưởng về những lần ở bên cha mỗi ngày. Qua tuổi thiếu niên, suy nghĩ về cha đã dần lắng xuống. Mark bắt đầu có bạn gái, bận rộn với nhiều việc để lo cho cuộc sống…

Sau khi tốt nghiệp đại học, Mark cưới vợ. Một năm sau, vợ anh sinh một bé trai khỏe mạnh. Ngày tháng cứ trôi qua êm đềm.

Rồi con trai Mark lên năm tuổi và khi thấy Mark chuẩn bị cạo râu, đứa con trai nhìn anh và cười: “Cha ạ, cha đánh kem trên mặt – con nhìn cha thật khôi hài”. Mark cười, nhìn vào gương, bất chợt anh nhớ câu chuyện về cha anh ngày trước, khi ấy anh cũng đã từng nói với cha giống như con trai anh vừa nói với anh.

Điều này làm anh nghĩ về cha anh nhiều hơn và anh hỏi mẹ về cha. Mẹ anh không còn nhớ rõ những gì bà biết về chỗ ở của ông vì mọi chuyện đã xóa mờ khá lâu, kể từ khi Mark bước vào tuổi lên tám. Mark nhìn sâu vào đôi mắt của mẹ anh và nói: “Con cần tìm cha, mẹ ạ!”. Bà khuyên anh: “Có lẽ, con thử liên lạc với đại sứ quán Mỹ tại Anh, may ra họ có thể giúp”.

Mọi chuyện dường như khá mỏng manh nhưng Mark kiên quyết phải tìm cho được cha. Vài ngày kế tiếp, anh gọi điện thoại đến đại sứ quán và nêu ra yêu cầu của mình.

Sau nhiều lần hồi hộp, lo lắng và được an ủi của nhân viên sứ quán “Mark, xin anh đừng buồn bã”, cuối cùng anh cũng nhận một chút hy vọng. “Mark, chúng tôi vui mừng báo cho anh biết, cha anh đã từng đến Anh thăm một người nhưng chưa lần nào gặp và ông vẫn sống đơn độc suốt thời gian qua. Tài liệu chúng tôi có cách đây đã chín năm, chúng tôi sẽ kiểm tra lại và tìm địa chỉ giúp anh”.

Sau đó vài ngày, Mark nhận được một cú điện thoại từ người cha của anh. Anh vui mừng khôn xiết, tin tốt đã đến với anh, thời gian anh chờ đợi đã không hoài công. Cha anh giải thích với anh rằng ông đã đi du lịch mỗi sáu tháng để cố gắng tìm anh. Ông có địa chỉ của anh, nhưng khi ông đến hỏi thì ông chủ nhà mà anh thuê cho biết anh và vợ đã chuyển chỗ ở trước đó hai tuần, khi rời đi không để lại địa chỉ mới.

Suốt thời gian dài tìm được nhau, Mark và cha anh đã đoàn tụ trong tình cảm thật xúc động. Bây giờ họ là một phần trong cuộc sống, và không có gì có thể thay thế được tình cảm thiêng liêng bị mất suốt thời gian qua.

Đừng ngại ngùng

Hồi đó tôi học tại một trường Trung học Vienne. Anh bạn giỏi nhất lớp là một học sinh mười sáu tuổi có thiên bẩm đặc biệt về mọi phương diện.

Cánh cửa mới

Cách đây, hàng thế kỷ, tại một đất nước nọ có một họa sĩ. Anh muốn tạo ra một bức tranh thực sự tuyệt vời có thể tỏa ra sự thiêng liêng, một bức tranh về một gương mặt có ánh mắt tỏa ra sự bình yên vô hạn.

Khi bạn bị ném đi

Có một câu nói rất hay thế này: “Sức mạnh và lòng can đảm không phải luôn được đo đếm bằng những tấm huy chương và những chiến thắng. Mà sự mạnh mẽ phải được đo bằng những trận chiến mà chúng ta đã vượt qua.

Ổ bánh mỳ và ông già kỳ quặc

Một người phụ nữ nọ có thói quen nướng bánh mì cho gia đình, luôn làm thừa ra một cái để lại cho người nghèo đói. Bà để ổ bánh mì đó bên ngoài thành cửa sổ cho người nghèo đi qua dễ lấy.

Giá trị của yêu thương

Tôi nhớ mãi dù chỉ đọc một lần, câu chuyện về phần quan trọng nhất trên cơ thể con người: đó là bờ vai. Bởi khi người ta cảm thấy yếu đuối và bất lực nhất, người ta cần một bờ vai để dựa vào, để biết rằng mình luôn được yêu thương…

Chú mèo hạnh phúc

Đùa nghịch với cái đuôi của mình. Biết bao nhiêu lần nó cố vờn bắt cho được cái đuôi, nhưng không sao bắt được. Cuối cùng, mệt mỏi và chán nản, nó thôi không vờn đuôi mình nữa.

Bài văn của Tommy

Chỉ chốc lát nữa thôi, cả bố và mẹ của Tommy, vừa mới sống ly thân với nhau, sẽ đến dự buổi họp phụ huynh về việc học tập sa sút và hành vi phá phách của cậu. Thế nhưng, cả hai người đều không biết rằng họ được mời đến cùng lúc.

Tháng tư cho riêng con thôi

Ngay từ ngày đầu tiên của tháng tư, con đã treo ở status của mình trên Yahoo thật to : “ Tháng tư, có sinh nhật tớ đấy nhé!”

Bạn có nghèo không?

Một ngày nọ, người cha giàu có dẫn con trai đến một vùng quê để thằng bé thấy những người nghèo ở đây sống như thế nào. Họ tìm đến một nông trại của một gia đình nghèo nhất nhì vùng.