Chiếc cối vàng

Ngày xửa ngày xưa, có một người nông dân nọ, bác ta có một cô con gái rất thông minh. Một hôm, khi đang đi khai khẩn đất hoang bác nông dân và cô con gái đào được một chiếc cối vàng còn lành lặn. Người cha hiền lành, chất phác nói với con gái:

– Con à, chúng ta hãy đem chiếc cối này tặng cho quốc vương, vì tất cả đất đai là của quốc vương, đồ vật này cũng là của ngài.

Người con gái nói:

– Nếu quốc vương có được chiếc cối vàng, rất có thể ngài sẽ bắt chúng ta nộp chiếc chày vàng, vì cối và chày phải đi cùng với nhau, nếu không tìm được chiếc chày vàng thì chúng ta sẽ gặp nguy hiểm.

Bác nông dân thật thà không làm theo lời con gái, vẫn đem chiếc cối đó nộp cho quốc vương. Quả nhiên, quốc vương bắt bác nông dân nộp chiếc chày vàng. Bác nông dân nói không có, quốc vương cho rằng bác ta nói dối, liền lệnh nhốt bác vào trong ngục. Bác nông dân hối hận, trách mình không nghe lời con.

Sau khi biết chuyện, quốc vương không tin người con gái đó lại thông minh như thế, liền phải người đến triệu con gái của bác nông dân vào cung. Quốc vương nói với nàng:

– Ta muốn thử xem nàng có thông minh như thế không. Ta đặt một câu hỏi, nếu nàng trả lời đúng, ta sẽ thả cha nàng và lấy nàng làm vợ.

Con gái bác nông trả lời:

– Xin vâng!

Quốc vương nói tiếp:

– Lát nữa, nàng hãy trở về nhà, sau đó đến hoàng cung. Khi đến, nàng không được mặc y phục, cũng không được để lộ cơ thể; không được cưỡi ngựa, cũng không được ngồi xe; không được đi đường mòn, cũng không được đi đường rộng. Nếu làm được, ta sẽ thả cha nàng ra và phong nàng làm hoàng hậu.

Con gái bác nông dân trả lời:

– Vâng! Xin quốc vương hãy giữ lời!

Sau khi về nhà, nàng cởi hết y phục, tìm một tấm lưới lớn và quấn kín người. Sau đó, nàng mượn một con lừa rồi cưỡi lên, cho lừa đi trên đường lớn, đưa nàng thẳng đến hoàng cung.

Quốc vương tấm tắc khen ngợi:

– Nàng thật là tài giỏi. Ta rất muốn cưới nàng làm vợ!

Nói xong, quốc vương thả bác nông dân ra và cử hành hôn lễ với người con gái của bác ta.

Hoàng tử hạnh phúc

Cao cao phía trên thành phố, trên một cái cột ngay quảng trường sừng sững bức tượng của Hoàng tử Hạnh Phúc. Khắp người Hoàng tử được thếp bằng những lá vàng mười, đôi mắt là hai viên xa phia rực sáng...

Cô bé bán diêm

Vào buổi đêm giáng sinh ngày ấy, bên ngoài trời những bông tuyết cứ triền miên rơi mãi mà không dừng, những cơn gió lạnh thấu xương lại tô điểm hơn cho cái ngày giáng sinh vô cùng đặc biệt trong năm, cái ngày mà chúa sinh ra đời…

Ông lão đánh cá và con cá vàng

Xưa kia, ở một bờ biển rất rộng lớn nọ, có một ông lão làm nghề đánh cá cùng chung sống với người vợ của mình. Hai vợ chồng già sống trong túp lều rách nát, tồi tàn...

Chu du thiên hạ để học rùng mình

Một người cha có hai người con trai. Người con trai cả thông minh, khôn ngoan luôn tìm cách giải quyết tốt nhất mọi việc...

Chó sói và bảy chú dê con

Ngày xửa ngày xưa, có một con dê cái già sinh được bảy chú dê con. Mẹ nào mà chả thương con, dê mẹ thương yêu đàn con của mình lắm. Một ngày kia, dê mẹ vào rừng kiếm thức ăn...

Rapunzel cô gái tóc dài

Ngày xưa có hai vợ chồng nhà kia không có con, họ mong rằng ngày kia trời sẽ thương cảnh ngộ họ. Nhìn qua cửa sổ sau nhà thì thấy một mảnh vườn tuyệt đẹp, trồng toàn hoa thơm, các loại rau lạ...

Con gà trống chân chì

Con gà trống ấy có đôi chân chì, lông ở cánh đen mượt như nhung, lông ở ngực vàng thắm, cái mào trên đầu thì đỏ chói, vắt qua vắt lại. Tiếng nó hay ồ ồ, vang rất xa. Nó sống với bà già cô đơn trong một túp lều nát...

Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn

Hồi ấy đang giữa mùa đông, hoa tuyết như những lông chim bay khắp bầu trời, có một bà hoàng hậu ngồi khâu bên cửa sổ...

Hoàng tử ếch

Từ thời xa xưa lắm rồi, khi chuyện ước nguyện còn có hiệu nghiệm, một ông vua có mấy cô con gái, cô nào cũng xinh đẹp cả...